Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 8:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-16 02:17:24
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lên đến tầng, cửa.

 

Hứa Vãn Nịnh ngây .

 

Lúc , Trì Diệu đang ở căn hộ đối diện nhà Tô Nguyệt Nguyệt, đặt ngón tay mở khóa vân tay.

 

Thì , bọn họ sống chung.

 

“Tít” một tiếng, âm thanh mở khóa vang lên.

 

Bên phía Tô Nguyệt Nguyệt truyền tới tiếng chạy gấp gáp, cửa nhanh ch.óng kéo .

 

“Anh Diệu, …” Tô Nguyệt Nguyệt vui vẻ chạy , lời một nửa, thấy Hứa Vãn Nịnh thì âm thanh lập tức dừng , sắc mặt chợt trầm xuống.

 

Thấy hai mưa xối ướt sũng.

 

Tô Nguyệt Nguyệt như chợt hiểu , gượng ngượng ngập: “Hứa Vãn Nịnh, cô vẫn ?”

 

“Bên ngoài bão, mưa to.” Hứa Vãn Nịnh hờ hững đáp.

 

Vừa ở nhà Tô Nguyệt Nguyệt, vì cửa sổ đóng kín, rèm cũng kéo, cô chú ý thời tiết bên ngoài.

 

Trì Diệu để ý tới Tô Nguyệt Nguyệt, kéo cửa .

 

Tô Nguyệt Nguyệt sốt ruột, vội : “Anh Diệu, để Hứa Vãn Nịnh sang chỗ em ở , em là con gái, cũng quần áo hợp với cô , ở bên em sẽ thích hợp hơn.”

 

Hứa Vãn Nịnh cảm thấy lời Tô Nguyệt Nguyệt cũng lý.

 

“Vậy cảm ơn cô.” Hứa Vãn Nịnh khách sáo một câu, xoay định bước về phía Tô Nguyệt Nguyệt.

 

một bước, cánh tay Trì Diệu nắm lấy.

 

“Không cần.” Trì Diệu thản nhiên từ chối.

 

Ngay đó kéo cô nhà, tiện tay đóng sầm cửa .

 

Không kịp đề phòng, Hứa Vãn Nịnh lôi trong, đèn lập tức sáng lên, phía cửa truyền đến tiếng Tô Nguyệt Nguyệt tức giận đập cửa.

 

“Anh Diệu, ? Mở cửa ! Cô là Hứa Vãn Nịnh, quên đây cô đối xử với thế nào ? Sao để cô nhà ?”

 

“Anh Diệu, sẽ phạm tiện nữa mà, đưa Hứa Vãn Nịnh sang chỗ em !”

 

“Mở cửa…”

 

Những lời của Tô Nguyệt Nguyệt giống như gai nhọn, hung hăng đ.â.m tim Hứa Vãn Nịnh, âm ỉ đau.

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ

cửa, nhúc nhích, Trì Diệu sải bước phòng khách.

 

còn thấy đau như , Trì Diệu xong, còn đau nữa ?

 

Nhìn dáng vẻ bình tĩnh như nước của , chắc là đau nữa .

 

, Trì Diệu hận cô thấu xương.

 

Thấy phía động tĩnh, Trì Diệu , nhíu mày cô: “Cô ngây đó gì?”

 

Trong lòng Hứa Vãn Nịnh buồn bực, nghẹn , khẽ : “ thấy Tô Nguyệt Nguyệt sai, qua nhà cô ở sẽ thích hợp hơn.”

 

Trì Diệu nhạt: “Muốn bắt nạt đến thế ?”

 

“Cùng là bắt nạt, cô nhiều nhất cũng chỉ giở chút thủ đoạn nhỏ, động động miệng lưỡi, thì khác, …” Hứa Vãn Nịnh xong câu mới ý thức lỡ lời.

 

Sắc mặt Trì Diệu lúc đặc biệt u ám, ánh mắt tối tăm khó lường, cô tưởng như bình tĩnh, nhưng bên trong cuộn trào một cỗ hận ý thể tan.

 

Năm đó cô tổn thương nặng như , chút bắt nạt chịu nổi ?

 

“Xin .” Hứa Vãn Nịnh cúi mắt xin , chậm rãi trong.

 

Tiếng đập cửa và tiếng gọi bên ngoài dần dần yên tĩnh .

 

Trong nhà lúc tĩnh lặng đến lạ, dường như chỉ còn thở nặng nề của hai , một loại áp lực vô hình dần lan .

 

Nhà lớn, phòng khách vô cùng rộng rãi.

 

Phong cách hiện đại đơn giản mà sang trọng.

 

Thấy cô bước , Trì Diệu chỉ một căn phòng: “Cô ở phòng của Trì Nhân, trong tủ quần áo chắc đồ của con bé.”

 

Trì Nhân là em gái .

 

Hứa Vãn Nịnh tò mò hỏi: “Trì Nhân cũng ở Thâm Thành ?”

 

“Không, nó qua công tác, ở chỗ mấy ngày.”

 

“Ồ.”

 

Hứa Vãn Nịnh đáp một tiếng, ôm cặp tài liệu phòng, đóng cửa .

 

Cô bật đèn.

 

Một phòng khách bình thường, trang trí đơn giản trang nhã, giường trải chăn ga sạch sẽ, bàn trang điểm bất cứ thứ gì.

 

Cô đặt cặp xuống, lấy laptop và điện thoại , vì chống nước nên đồ bên trong ướt.

 

Ngoài cửa sổ đen kịt, gió gào thét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-8.html.]

 

Hứa Vãn Nịnh qua kéo rèm .

 

về tủ quần áo, mở xem.

 

Bên trong quả thật quần áo, nhưng ít, chỉ hai bộ lễ phục đắt tiền, cùng một chiếc váy ngủ hai dây màu trắng sữa.

 

Không còn gì khác, càng đừng tới nội y mới.

 

Cô lấy váy ngủ xuống, phòng tắm.

 

Trong tủ bồn rửa đồ dùng vệ sinh dùng một và khăn tắm dùng một .

 

Tắm xong, sấy khô tóc, Hứa Vãn Nịnh khỏi phòng, lúc là tám giờ rưỡi tối.

 

Bình thường cô ít khi ăn đúng giờ, bệnh dày cũng vì thế mà thành, một khi đói quá sẽ đau.

 

Hôm nay cô còn ăn tối, lúc axit dày bắt đầu thiêu đốt niêm mạc, âm ỉ nhức.

 

lúc đó, tiếng gõ cửa.

 

Hứa Vãn Nịnh hoảng hốt, lúc mặc nội y, chỉ một chiếc váy ngủ hai dây mỏng manh gợi cảm.

 

“Có chuyện gì ?” Cô dám mở cửa, cửa hỏi.

 

“Bữa tối nấu nhiều, ăn hết, cô ăn chút ?”

 

Giọng Trì Diệu truyền tới, lạnh lẽo, mang theo chút nhiệt độ nào.

 

Hứa Vãn Nịnh mơ hồ.

 

Rõ ràng cô thấy ở nhà Tô Nguyệt Nguyệt, Trì Diệu ăn tối , ngay cả Phật nhảy tường của Tô Nguyệt Nguyệt cũng ăn.

 

Ăn , chỉ là cái cớ để từ chối Tô Nguyệt Nguyệt ?

 

“Anh thể cho mượn một chiếc áo khoác hoặc áo sơ mi của ?”

 

Bên ngoài im lặng vài giây, truyền tới một tiếng nhàn nhạt: “Ừ.”

 

Một lúc , tiếng gõ cửa vang lên.

 

Hứa Vãn Nịnh mở hé cửa, tay Trì Diệu đưa , trong tay cầm một chiếc áo sơ mi dài tay màu trắng.

 

“Cảm ơn.” Hứa Vãn Nịnh nhận lấy, đóng cửa .

 

Cầm quần áo của Trì Diệu, đầu ngón tay cô run rẩy, ma xui quỷ khiến cúi đầu, áp quần áo lên mũi khẽ ngửi.

 

Là mùi hương độc thuộc về Trì Diệu, pha lẫn hương thơm của nước giặt.

 

Sống mũi cô cay lên, hốc mắt nóng ẩm.

 

Nơi sâu nhất trong tim khẽ kéo đau.

 

Những năm qua, cô sớm còn nhớ mùi hương của trong mơ nữa, gương mặt cũng ngày một mờ nhạt.

 

quên Trì Diệu, sợ quên mất dáng vẻ của , càng nỡ quên những ngày tháng từng ở bên .

 

Cứ như mơ mơ hồ hồ, lặp lặp , mâu thuẫn mà giày vò suốt năm năm.

 

Giờ đây, xuất hiện ngay mặt cô.

 

thể đến gần .

 

Mặc chiếc áo sơ mi rộng và dài của , Hứa Vãn Nịnh nhẹ nhàng xắn tay áo lên hai lớp, cài nút , lau nước mắt mi, mở cửa bước .

 

Trì Diệu tắm rửa, đồ ở nhà thoải mái, dựa sofa phòng khách xem điện thoại.

 

Nghe tiếng mở cửa, cũng ngẩng đầu.

 

thể dùng máy giặt và máy sấy của ?” Hứa Vãn Nịnh hỏi.

 

Trì Diệu gật đầu: “Ừ.”

 

Hứa Vãn Nịnh phòng lấy quần áo bẩn, ném máy giặt.

 

Làm xong, cô về phía bàn ăn.

 

Đi ngang qua phòng khách, cô hỏi: “Anh ăn xong ?”

 

“Ừ, còn dư chút.” Giọng mang theo sự bố thí lạnh nhạt, ánh mắt điện thoại đến cả nâng lên cũng .

 

Hứa Vãn Nịnh phòng ăn, bàn đặt một bát cơm trắng, cùng hai món một canh.

 

Sườn hấp, cải thìa trụng, canh cà chua trứng.

 

Phần ăn quả thật nhiều, đủ cho một .

 

Chỉ là thức ăn và thịt bên dấu vết động tới, thật sự là ăn thừa ?

 

Hứa Vãn Nịnh xuống, cầm đũa, đầu Trì Diệu sofa.

 

Với năng lực nấu nướng của , một tiếng ba món, dư sức.

 

Anh thật sự nấu nhiều ăn hết, là đặc biệt cho cô một bữa tối?

 

Bất kể là tình huống nào, bây giờ còn thể ăn món nấu, trong tim cô cũng nhịn mà ấm lên.

Loading...