Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng - Chương 35+36: Cô hồn dã quỷ nhất định phải đánh chết

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:33:32
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tương Xế tức giận đến c.h.ế.t. Chính thở hổn hển chạy ngoài chút chuyện trộm cắp, đàn bà ở nhà yên, tự hành hạ bản . Muốn c.h.ế.t cũng đừng kéo nó chôn cùng chứ.

Rốt cuộc là nàng cái gì với chính , thế nào là nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn ?

Lãng Cửu Xuyên nắm lấy phù b.út, ấn xuống linh đài: "Thể kim quang, phúc ánh ngô , kim quang tốc hiện, dẫn hồn về phủ, sắc lệnh."

Một đạo kim quang nhạt lóe lên từ phù b.út. Thần hồn suy yếu của Lãng Cửu Xuyên nhẹ bẫng nhập thể. Khoảnh khắc tiếp theo, nàng mở đôi mắt trống rỗng , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, hoa mắt ch.óng mặt, tay chân run rẩy.

Quá yếu! Phải tẩm bổ thôi.

Lãng Cửu Xuyên đang bất động mặt đất chút nghĩ ngợi liền c·ướp đoạt nguyện lực của Tương Xế.

Tương Xế mới cảm thấy linh thức định trở , còn kịp thở hắt : "!"

Tên cường đạo .

"Ta khuyên ngươi chừng mực thôi!" Tương Xế âm u lên tiếng uy h.i.ế.p bên trong linh đài.

Lãng Cửu Xuyên yếu ớt : "Mượn một chút, trả ngươi."

Tức đến bật , kiếp chuyện mà cũng vụ trả ?

Lãng Cửu Xuyên : "Ta cần nhập định để chữa trị, ngươi mau chạy về ."

Nàng xong liền để ý đến Tương Xế nữa, bò lên giường xuống, nhắm mắt , thần hồn tiến trạng thái nhập định.

Tương Xế: "..."

Cái cảm giác một quyền đ.á.n.h bông tức giận đến thế cơ chứ?

Động tĩnh trong căn phòng nhỏ bên phía Lãng Cửu Xuyên ai . Còn bên phía Thôi thị, khi Kiến Lan hồi báo xong liền suýt chút nữa tái phát bệnh tim.

Trình ma ma ngừng trấn an bà: "Lúc ngài sinh nở tình hình đủ rối ren , bản ngài cũng liều mất hơn nửa cái mạng, nhầm cũng là chuyện thể xảy ."

Thôi thị xua tay, nhắm mắt , một chữ cũng thể thốt nên lời.

Trình ma ma thấy thế cũng thêm gì nữa, chỉ thở ngắn than dài.

Đối với cứ thích chui ngõ cụt, cho dù kéo, cũng tự bản đó chịu bước mới . Hiện giờ sự thật đều bày mắt, chỉ xem Thôi thị nghĩ như thế nào.

Nếu bà thật sự bước , tình cảm con , coi như cạn duyên.

Rốt cuộc thì bên phía Lãng Cửu Xuyên cũng đưa lựa chọn, nếu chẳng bảo Kiến Lan về truyền lời một cách thành thật như .

Thôi thị lưng , nắm tay đặt bên môi, nước mắt lăn dài từ khóe mắt.

Sự hỗn loạn của hai con nhị phòng, nhà họ Lãng mấy chú ý. ngoài âm thầm chú ý đến tang sự của nhà họ Lãng nhiều.

Cách Ô Kinh năm trăm dặm, một trang viên non hướng nước, nhã danh là Tầm Tiên Ổ. Trang viên rộng cả trăm mẫu, xây dựng theo hình Thái Cực âm dương bát quái, sinh khí lưu chuyển vờn quanh, vô cùng thanh u tĩnh nhã.

Bên trong gian nhà chính chạm trổ rồng phượng, một vị phu nhân khí chất ung dung, mặc chiếc váy gấm thêu hoa cúc dây nhận tin tức truyền đến từ Ô Kinh. Nàng cau mày, thần sắc ngưng trọng, vội vã rời khỏi nhà chính, bước đến một tòa thiền viện cổ kính độc lập.

Trong viện, một tiểu đồng mặc áo đen thấy nàng, thông báo bên trong xong mới dẫn nàng bước .

"Chuyện gì mà hoảng hốt như thế?"

Trong phòng, một đàn ông trung niên cài trâm ngọc tím, mặc áo tím thêu hình bát quái đang cầm một cuốn kinh thư tay để . Trong tầm tay ông đặt một vài đồng tiền mai rùa dùng để bói toán. Ông thờ ơ liếc mắt vị phu nhân một cái.

Thần sắc phu nhân cung kính, tiên hành lễ bái lạy ông một cái, đó mới dâng tin tức trong tay lên, : "Gia chủ, Ô Kinh truyền tin tới, Cửu cô nương nhà họ Lãng hồi phủ chịu tang."

Lãng Cửu rõ ràng c.h.ế.t đến mức thể c.h.ế.t thêm nữa, thể trở về chịu tang chứ?

Người đàn ông trung niên sửng sốt, nhận lấy tờ giấy liếc một cái. Khoảnh khắc tiếp theo, ông liền ném nó trong chén ngọc rửa b.út hình Phật thủ bàn, hờ hững : "Không là con quỷ nhỏ từ chui , mượn xác hồn xảo trá một phen mà thôi, hà tất hoảng hốt."

Phu nhân nhíu mày : " trong lòng vẫn chút yên tâm, vạn nhất..."

"Làm gì vạn nhất nào? Có là cô hồn dã quỷ bám , chẳng lẽ ngươi ?"

Phu nhân trầm mặc cúi đầu, trong mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo. Khi ngẩng đầu lên, nàng vẫn giữ bộ dáng mặt mày ôn hòa, hiền từ, nhạt : "Là lo lắng nhiều ."

Kẻ đương nhiên là cô hồn dã quỷ. Rốt cuộc thì thật, chính tay nàng sai bắt giữ cả linh hồn mang về, tuyệt đối khả năng trốn thoát.

"Gia chủ, bên phía nhà họ Lãng, nên xử lý cho thỏa ?" Phu nhân tỏ vẻ bi phẫn, : "Hạng cô hồn dã quỷ đoạt xá, cố tình lưu dương gian là điều thiên địa bất dung. Để tránh gây họa cho nhân gian, chúng diệt trừ tà ma, trả sự trong sạch."

Người đàn ông trung niên nàng một lúc lâu. Mãi cho đến khi trán phu nhân toát những giọt mồ hôi lấm tấm, ông mới thu hồi tầm mắt, để tâm : "Ngươi tự xem xét mà . Người đáng c.h.ế.t mà l.o.ạ.n l.u.â.n hồi, hồn bay phách tán cũng là do tự ả chuốc lấy nghiệp chướng."

Ánh mắt phu nhân lóe lên: "Vâng."

"Việc cần báo cho Huyên Nhi , con bé đang ở thời khắc mấu chốt." Người đàn ông trung niên thêm một câu.

Phu nhân vội vàng đáp: "Xin ngài yên tâm, những chuyện vụn vặt như thế tự nhiên sẽ truyền đến chỗ con bé ."

Người đàn ông trung niên thêm gì nữa, vẫy vẫy tay. Phu nhân liền lui xuống. Chờ nàng , ông liếc đồng tiền mai rùa bàn, ngón tay sờ soạng lên đó. Cũng ông nghĩ đến điều gì, lắc lắc đầu.

Thế gian nhiều thiên chi kiêu t.ử đến thế. Gia tộc bọn họ hơn hai trăm huyết mạch, cũng chỉ một mang đạo căn thuần khiết, mới thể chân chính xuất sư trảm yêu tà, thấu hiểu cửu thiên.

Chỉ là trùng hợp mà thôi.

Người đàn ông trung niên một nữa cầm lấy cuốn kinh, tỉ mỉ lĩnh ngộ đạo ý bên trong.

Còn vị quý phu nhân bước khỏi thiền viện, bước chân khựng . Nàng về phía ngọn núi xanh um tùm ở đằng xa phía bên trái, ánh mắt nhu hòa nhưng tràn ngập kiêu ngạo.

Con gái của nàng, ai sánh bằng?

Quý phu nhân thu tầm mắt, về phía tây. Thần sắc lạnh lẽo trầm mặc, móng tay cắm sâu lòng bàn tay.

Bất kể là thứ cô hồn dã quỷ gì, mang khuôn mặt đó trần thế chính là chướng mắt nàng, thể giữ .

Ai cũng thể ngáng đường Huyên Nhi của nhà nàng, con tiện nhân càng .

Quý phu nhân đến nhà chính ánh mắt cung kính của tất cả nô bộc. Nàng mới xuống, liền thấy tâm phúc ma ma bước , tay bưng một chiếc hộp nhung dài quý giá. Phu nhân liếc mắt một cái, thái độ quen thuộc gì lạ lẫm, nhàn nhạt hỏi: "Ai đưa tới ?"

"Là tiểu phu nhân của tam phòng. Nói là tình cờ củ nhân sâm thượng hạng , cố ý mang đến để thiếu chủ bồi bổ thể." Tâm phúc ma ma , mở chiếc hộp nhung . Bên trong là một củ nhân sâm thượng phẩm nguyên vẹn buộc bằng sợi chỉ đỏ.

Quý phu nhân hài lòng, : "Nàng so với tam thì cách đối nhân xử thế hơn đấy."

Tâm phúc ma ma cong môi , : "Trên cả gia tộc, ai là kính trọng thiếu chủ của chúng cơ chứ. Chỉ kẻ tự cao tự đại, kết quả thì ? Tâm bất chính, đến đứa con cũng sinh nổi... Lão nô lắm miệng ."

Quý phu nhân : "Đi lấy lá bùa hộ mệnh Huyên Nhi vẽ đó mang đến cho nàng ."

"Tiểu phu nhân chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết cho xem." Trong mắt tâm phúc ma ma mang theo sự hâm mộ, dẻo miệng nịnh nọt vài câu.

Quý phu nhân nịnh đến mức mặt mày càng thêm hớn hở, : "Được , cái bà già nhà ngươi, chỉ cái miệng lời . Đi gọi Phương Toàn tới đây, việc dặn dò ."

Trong lòng tâm phúc ma ma căng thẳng, dám hỏi nhiều. Bà gật đầu đồng ý lui ngoài, hành lang dừng một lát, thầm nghĩ kẻ mù mắt nào sắp gặp xui xẻo đây?

 

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuu-co-nuong-mang-mot-than-phan-cot-tinh-tinh-ngong-cuong/chuong-3536-co-hon-da-quy-nhat-dinh-phai-danh-chet.html.]

 

Chương 36: Trạch đấu chỗ nào là

Lãng Cửu Xuyên từ trong trạng thái nhập định tỉnh , thời gian trôi qua một đêm. Mặt trời lên cao, nàng từ giường dậy, đưa tay sờ sờ trán , lạnh toát.

Là do hôm qua nàng dùng sức mạnh để xem sổ mệnh của tên nên phản phệ, hiện tại vẫn qua khỏi. Cho nên cái ấn đường mới lạnh như băng, ngay cả lưng cũng lạnh buốt.

Là một dự cảm chẳng lành, kẻ đang nhắm nàng.

Kiến Lan từ phía bình phong thò đầu quanh, thấy nàng tỉnh liền vội vàng bước đến hầu hạ. Nàng kể chuyện tối hôm qua Vương ma ma bên cạnh lão phu nhân tới, rằng lão phu nhân đang ầm lên đòi gặp nàng.

"Đi lấy quần áo tới cho tắm rửa ." Lãng Cửu Xuyên lập tức dặn dò.

Kiến Lan lời, gọi hai tỷ Đại Mãn, Tiểu Mãn tới. Ba kẻ thì lấy quần áo, thì bưng nước rửa mặt súc miệng, thì chuẩn bữa sáng, bận rộn ngơi tay.

Trọng hiếu thể cởi bỏ. Lãng Cửu Xuyên một bộ váy bông màu xanh lục nhạt. Còn về mái tóc đen dài , nàng từ chối ý định giúp b.úi tóc của Kiến Lan, vẫn như cũ tết thành một b.í.m tóc to rủ xuống một bên vai.

"Bộ váy bông là do nô tỳ và bọn Đại Mãn thức trắng đêm cắt may đấy ạ. Lát nữa sẽ tú nương đến đo kích thước để may thêm quần áo cho cô nương. Cô nương còn giữ đạo hiếu một năm, quần áo thể dùng màu sắc sặc sỡ , cô nương đặc biệt thích màu gì ạ?"

Lãng Cửu Xuyên buột miệng đáp: "Màu xanh lục, màu trắng bạc."

Nói xong, nàng bỗng một thoáng ngẩn ngơ. Đây là sở thích từ của nàng ?

Kiến Lan cầm chiếc Đế chung lên định đeo cho nàng, nhịn bèn hỏi: "Đây là món phụ kiện gì ạ, cái dây thắt trông cũ quá, là để nô tỳ tết một sợi dây thắt màu xanh lục khác cho ngài nhé?"

Lãng Cửu Xuyên bật "a" một tiếng: "Đây chính là bảo bối mà kỳ phùng địch thủ của Thái Bạch Hổ từng dùng đấy."

"A?"

Lãng Cửu Xuyên vẻ mặt ngơ ngác của nàng , khẽ nhếch môi, giải thích nhiều thêm, chỉ : "Không cần tốn công tết dây thắt mới , cái dây thắt thể đổi ."

Đây chính là pháp khí.

Dùng xong bữa sáng, Lãng Cửu Xuyên liền dẫn theo Kiến Lan về phía Thọ Khang Đường. Bên trong lúc đang vô cùng náo nhiệt. Nghe ngóng một chút mới , thì đang khuyên nhủ lão phu nhân đang dỗi hờn chịu ăn sáng.

"Cửu cô nương đến ." Có nha báo bên trong.

Lãng Cửu Xuyên bước , ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng. Phạm thị đang dẫn theo hai con dâu là Ngô thị và Phan thị, còn thứ nữ Lãng Thải Linh, thẩm thẩm của tam phòng là Phùng thị cùng với Lãng Thải Dao, ngoài còn mấy nam đinh vai vế xếp Lãng Cửu Xuyên.

Kiến Lan thấy Lãng Cửu Xuyên ý định hành lễ, liền nhỏ giọng nhắc nhở: "Cô nương hành lễ với các vị trưởng bối."

Nàng dám tự ý quyết định Lãng Cửu Xuyên, nhưng về mặt lễ tiết thì nàng trách nhiệm nhắc nhở. Cho dù rõ chủ t.ử thích, cũng đề điểm, để tránh rơi cớ cho khác nắm thóp chê trách.

Lãng Cửu Xuyên thực cũng gì là thích. Nàng tiến lên hành lễ với bọn Phạm thị, Phùng thị, còn với hai tẩu t.ử thì cũng chào hỏi theo đúng lễ tiết.

Lãng Thải Linh hất cằm chờ, nhưng ngó lơ. Nàng thấy Lãng Cửu Xuyên tiến đến hỏi han , khỏi tức giận. Nàng cũng là tỷ tỷ xếp cơ mà.

Đây là đang ngơ nàng ?

Vừa định lên tiếng phát tác, thì Lãng Cửu Xuyên thẳng đến chỗ lão phu nhân, nhận lấy bát cháo từ tay Vương ma ma, : "Tổ mẫu chịu ăn sáng là ngoan nhé."

Lão phu nhân híp mắt ghé sát gần nàng, còn đưa tay nhéo má nàng một cái, : "Ây da, nhận con , con là cháu gái ngoan của mà."

"Vâng, ngài ăn nào?" Lãng Cửu Xuyên cầm chiếc thìa múc cháo đưa đến sát miệng bà.

"Ăn, ăn." Lão phu nhân ngoan ngoãn há miệng .

Mọi thấy cảnh đều thở phào nhẹ nhõm, chút vui mừng, nhưng trong lòng cũng chút chua xót.

Lãng Thải Linh dùng giọng điệu âm dương quái khí mỉa mai: "Cũng dùng cái loại yêu thuật gì..."

Lời còn dứt, ánh mắt mang theo sự cảnh cáo của đích mẫu Phạm thị liếc sang.

Thư Sách

Ngô thị bước lên, cầm đôi đũa bạc gắp một chiếc bánh bao nhỏ xíu, dùng khăn tay nâng hờ ở , đưa đến đút cho lão phu nhân, : "Lúc nhỏ, chắc hẳn tổ mẫu cũng từng đút thức ăn cho Cửu như thế . Hiện giờ đến lượt Cửu hầu hạ tổ mẫu, thật đúng là quạ đen mớm mồi báo hiếu."

Lãng Thải Linh bật khúc khích: "Đại tẩu đúng lắm, nhưng chẳng là quạ đen mớm mồi báo hiếu ?"

Phùng thị kéo con gái lùi một bước, khẽ lắc đầu. Đứa cháu gái xuất giá còn sót của đại phòng thực sự chiều chuộng sinh hư . Ăn chẳng phân biệt cảnh, chỉ một câu mà đắc tội đến tận hai .

Rõ ràng đây là một lời mang ý khen ngợi, nhưng qua cái giọng điệu trào phúng của nàng , thì câu "quạ đen mớm mồi báo hiếu" lập tức biến chất.

Ai là quạ đen?

Kẻ mà lúc buông lời như sấm truyền Triệu lão gia t.ử sẽ sớm chầu trời là ai, trong lòng đều tự hiểu rõ. Lời của nàng chẳng là đang ám chỉ Lãng Cửu Xuyên chính là một con quạ đen thực sự, mang cái mỏ quạ đen ?

Khổ nỗi Lãng Thải Linh tự nhận thức điều đó. Lời thốt , đắc tội với Lãng Cửu Xuyên thì cũng thôi , cùng lắm là tỷ thèm qua với nữa. đắc tội với đại tẩu Ngô thị, thì lúc xuất giá lấy chồng, lỡ việc cần nhờ vả nhà đẻ chủ, liệu đại tẩu nhà đẻ thèm quan tâm chiếu cố đến nàng thêm vài phần nữa ?

là ngu xuẩn mà tự .

Đấy, nàng dứt lời, nụ môi Ngô thị lập tức cứng đờ. Trong lòng nàng bùng lên một trận bực bội, định mở lời giải thích vài câu với Lãng Cửu Xuyên. khi sang, thấy Lãng Cửu Xuyên cứ như thể hai tai điếc, chẳng thấy gì cả. Nàng vẫn thoăn thoắt đút xong một bát cháo, còn dùng khăn lau miệng cho lão thái thái, để tâm đến những lời .

Trong lòng Ngô thị khẽ buông lỏng, nhân cơ hội đó nhét luôn đôi đũa bạc tay Lãng Cửu Xuyên, còn bản thì bưng cái đĩa đựng bánh bao lên cho nàng gắp. Đồng thời, trong lòng nàng cũng âm thầm ghim Lãng Thải Linh thêm một nét b.út.

Không ai tiếp lời Lãng Thải Linh, nàng một liền cảm thấy chút hổ, đành bĩu môi, kéo ruột , sai bảo: "Đệ cũng qua đó hầu hạ tổ mẫu ."

Lãng Thải Nghị mới lên mười tuổi bĩu môi, phụng phịu: "Đệ , mấy cái việc đó là việc của đàn bà... Ưm ưm."

Lãng Thải Linh hoảng sợ bịt c.h.ặ.t miệng , lo lắng về phía đích mẫu.

Sắc mặt Phạm thị trầm xuống, ma ma bên cạnh phân phó: "Trong phòng đông , ồn ào quá. Đưa Thất nương và Thập Nhất lang lui xuống ."

"Vâng ạ."

Mặt Lãng Thải Linh đỏ lựng lên như màu gan lợn. Nàng định giở trò ăn vạ chịu , nhưng ánh mắt uy nghiêm của đích mẫu, dám ho he một tiếng nào, đành lủi thủi xám xịt rời .

Trong phòng lập tức trở nên thanh tĩnh hơn vài phần.

Phùng thị khẽ đẩy con gái. Lãng Thải Dao liền hiểu ý, đợi lão phu nhân dùng xong bữa sáng, liền nhận lấy chiếc khăn ấm do nha chuẩn sẵn, cẩn thận lau mặt, rửa tay cho bà.

Lãng Cửu Xuyên lùi sang một bên, cảnh 'Lão Lai t.ử mặc áo hoa mua vui cho cha ' mắt, cùng với những cuộc tranh đấu ngầm nơi nào trong chốn đại trạch viện, chợt cảm thấy chút vô vị.

Đợi đến khi lão phu nhân tịnh phòng một bộ quần áo khác trở , đều bà đuổi hết, chỉ còn giữ mỗi Lãng Cửu Xuyên. Bà mang vẻ mặt vô cùng bí hiểm kéo nàng trong nội thất, lấy một chiếc túi gấm dúi tay nàng.

"Đây là những thứ tổ mẫu chắt bóp để dành cho cháu gái ngoan của , cho ai cả, chỉ cho một con thôi."

Lãng Cửu Xuyên ngẩn , mở chiếc túi gấm xem. Bên trong là một xấp ngân phiếu nhỏ, ước chừng hai ngàn lượng. Kẹp giữa xấp ngân phiếu còn một tờ văn khế, đó là giấy tờ của một ngôi nhà nhỏ kèm cửa hiệu.

Nàng ngước lên Vương ma ma: "Cái ?"

"Là do lão phu nhân lúc còn tỉnh táo sai mua, ghi sổ sách chung của gia tộc, công khố cũng hề . Ngài giữ để của hồi môn cho ngài." Vương ma ma giải thích: "Ngôi nhà nhỏ cũng lớn lắm, chỉ là nhà hai gian, nhưng ở vị trí mặt đường, phía một mặt bằng cửa hiệu, thể thông thẳng phía nhà. Hiện tại cửa hiệu đó đang cho thuê. Tuy nhiên, đến cuối năm nay là hết hạn hợp đồng. Có tiếp tục cho thuê nữa , thì xem ý kiến của cô nương ."

Lãng Cửu Xuyên mím môi: "Thật sự là cho ?"

"Không chỉ , còn một trang sức cũng chọn lọc gom riêng, ngài cũng sớm dặn dò sắp xếp kỹ lưỡng cả ." Vương ma ma lão phu nhân một cái, tiếp: "Lão phu nhân từng , mà ngài cảm thấy mắc nợ nhiều nhất chính là ngài. Cho dù hiện tại tâm trí ngài còn minh mẫn, nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ đến ngài."

Linh thức của Tương Xế bỗng nhiên vọt : "Chậc chậc, cảm động phát chứ gì? Còn mau rơi vài giọt nước mắt cho thống thiết ?"

 

 

 

Loading...