CỨU LẤY PHẢN DIỆN KIA - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-03 22:15:56
Lượt xem: 2,228

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pgkRssEWz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa canh giờ , đến nơi đặt bẫy.

 

Quả nhiên, bên trong một con thỏ rừng.

 

Trên đường về, trong bụi lau phía xa bỗng vang lên tiếng sột soạt.

 

Kỷ Từ khẽ chạm cung tên , hiểu ý, đưa cung cho .

 

Chỉ thấy động tác thành thục, kéo cung giương tên, thả tay buông dây.

 

Trong bụi lau truyền đến tiếng chim rừng gào t.h.ả.m.

 

“Oa ——!” Ta kìm mà vỗ tay.

 

Động tác gọn gàng dứt khoát.

 

Quả nhiên là đại phản diện tương lai.

 

lợi hại!

 

Nhờ Kỷ Từ, hôm nay thu hoạch tệ.

 

Hai cùng xách chiến lợi phẩm về nhà. Kỷ Từ ở sân nhà , thành thạo vặt lông, lột da con mồi, thì nấu nước, mài d.a.o.

 

Cũng dáng một đôi ăn ý.

 

Xong việc, nướng thịt bếp, bảo nhà ăn.

 

Kết quả tên vẫn lắc đầu, chỉ nhận một cái đùi thỏ, lưng rời .

 

Thật là cứng đầu mà!

 

Lúc , đại nương hàng xóm bên hàng rào gọi :

 

“Tố Tố , ngươi đừng đối với thằng nhóc họ Kỷ quá. Thầy bói , nó là Thiên Sát Cô Tinh, sẽ khắc c.h.ế.t hết bên cạnh đó!”

 

Ta nhạt.

 

“Toàn lời vớ vẩn. Kỷ Từ chổi gì hết. Hắn là một đứa trẻ . Nếu thật sự là vì nào đó, thì cũng là tiểu Phúc Tinh.”

 

Đại nương nghẹn lời, lẩm bẩm một câu: “ lời !”

 

Ta mặc kệ, nhà.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Mà ở góc khuất thấy, Kỷ Từ vẫn xa.

 

Hắn thấy lời , ngẩn thật lâu.

 

Lúc bước tiếp, viền mắt đỏ hoe.

 

03

 

Sáng sớm hôm , bên ngoài truyền đến tiếng động khe khẽ.

 

Mở cửa , chẳng thấy bóng .

 

Chỉ thấy bên cạnh cửa là mấy bó củi khô xếp ngay ngắn, còn hai con thỏ rừng xử lý sạch sẽ.

 

Là Kỷ Từ mang đến.

 

Ta khỏi cảm thán — quả nhiên là một đứa trẻ ơn, ấm lòng.

 

Dĩ nhiên, cũng chẳng thể nào nhận đồ của khác.

 

Hôm , đến miếu đổ.

 

Mang theo một nồi thịt hầm từ thịt thỏ và gà rừng, còn một cái áo bông mới may suốt cả đêm cho Kỷ Từ.

 

Hắn mặc quá mỏng, vẫn luôn lo sẽ lạnh đến hỏng .

 

Ta cầm áo bông ướm lên .

 

“Hơi rộng chút, nhưng mặc . Dù tuổi cũng lớn nhanh.”

 

“Tay nghề lắm, đường kim mũi chỉ phần lộn xộn, ngươi đừng chê nhé.”

 

Nói xong, xoay , dùng giấy dầu mang theo đo thử cánh cửa mục nát của miếu, chuẩn lát nữa sẽ nấu hồ dán, vá víu những khe hở rách nát nơi cửa sổ.

 

Kỷ Từ phía ngẩn hồi lâu, ôm lấy áo bông, khẽ khàng áp mặt vải, nhẹ nhẹ cọ cọ như mèo con.

 

“Sao thể ghét chứ…”

 

Ta rõ, đầu hỏi:

 

“Ngươi gì cơ?”

 

“Không gì.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuu-lay-phan-dien-kia/2.html.]

Kỷ Từ vội mặc áo bông , chạy đến bên , giúp đỡ :

 

“Tố Tố tỷ… cảm ơn tỷ.”

 

Ta thấy mắt đỏ hoe, sống mũi cũng ửng đỏ.

 

Đây là đầu tiên gọi , còn gọi là “Tố Tố tỷ” đáng yêu như .

 

Trong lòng bất giác vui vẻ, bật .

 

Tối hôm đó, mang theo một nồi nhỏ, nấu canh thịt và rau trong miếu đổ.

 

Nồi canh sôi ùng ục, rau và thịt nổi chìm trong làn nước nóng, hương thơm lan tỏa.

 

Kỷ Từ gì, chỉ ngoan ngoãn bên cạnh, ôm bát đũa, len lén nuốt nước miếng.

 

Khi thịt chín, gắp một miếng cho , bảo:

 

“Món gọi là hỏa lô, ở kinh thành còn gọi là bát hà cống.”

 

Kỷ Từ ăn thịt nóng đến phì phò thở khí, nhưng vẫn gật đầu nghiêm túc.

 

“Ngon lắm. Ta sẽ cố gắng săn thêm nhiều con mồi, để chúng thể thường xuyên ăn như .”

 

Ta mỉm gật đầu:

 

“Được, ngươi thích thì mỗi khi trời mưa tuyết rơi, đều sẽ nấu cho ngươi ăn.”

 

Kỷ Từ ngẩng mặt , đôi mắt đen nhánh xinh khẽ cong cong, nhẹ nhàng đáp:

 

“Vâng.”

 

04

 

Từ ngày đó, hai bắt đầu cuộc sống cộng tác kỳ lạ mà hòa hợp.

 

Mỗi ngày, đều đặt củi khô và con mồi cửa nhà .

 

Còn thì mang cơm canh đến miếu đổ cho , tiện thể vá cửa sổ, giúp trèo lên sửa mái ngói.

 

Thỉnh thoảng, thấy nhà hũ nước đầy, củi bổ, Kỷ Từ cũng lặng lẽ sang giúp đỡ.

 

Quan hệ giữa chúng càng lúc càng thiết.

 

Thời gian trôi qua, còn gọi là “Tố Tố tỷ tỷ” nữa, mà đổi thành một tiếng “A tỷ”.

 

Lần đầu tiên gọi như thế, gò má tuấn tú ửng đỏ, lông mi dài run run, dám ngẩng mặt .

 

Đến khi bật , đáp một tiếng “Ừm!”

 

Hắn mới thở phào nhẹ nhõm, khóe môi cong lên, còn gọi thêm mấy tiếng liên tiếp.

 

Kỷ Từ vốn là một đứa trẻ như .

 

Thế mà trừ , cả làng chẳng ai đối xử t.ử tế với .

 

Mỗi trông thấy , thì lảng tránh, thì buông lời miệt thị.

 

Thậm chí kẻ c.h.ử.i rủa thẳng mặt.

 

Dù còn nhỏ tuổi, nhưng Kỷ Từ một nội tâm mạnh mẽ — luôn bình tĩnh đối mặt, oán giận, cũng chấp nhặt.

 

Một ngày nọ, mang thịt khô đến miếu cho .

 

Lại trông thấy một nhóm trẻ con trong làng đang tụ , dùng đá ném .

 

“Đánh ! Đánh cái chổi ! Cha nó khắc c.h.ế.t cả cha , còn hại cả làng chúng đấy!”

 

“Sao chổi như nó còn c.h.ế.t , còn ở đây gì! Thật đáng ghét!”

 

Từng viên đá liên tiếp bay tới, đập Kỷ Từ.

 

Hắn hề phản kháng, chỉ ôm c.h.ặ.t bài vị cha trong lòng, âm thầm chịu đựng tất cả.

 

Ta thấy mà tức đến nổ phổi.

 

Ta xông đến, gầm lên như sư t.ử Hà Đông, quát mắng mấy đứa trẻ, đuổi chúng chạy tán loạn.

 

Sau đó chạy tới bên Kỷ Từ, thấy trán đá đập đến chảy m.á.u.

 

Mãi đến lúc , mới nhẹ nhàng đặt bài vị xuống, khẽ gọi một tiếng:

 

“A tỷ…”

 

Ta thở hắt một :

 

“Ngươi ngốc ? Bị đ.á.n.h mà cũng đ.á.n.h ?”

 

 

Loading...