CỨU LẤY PHẢN DIỆN KIA - 4
Cập nhật lúc: 2026-03-03 22:17:01
Lượt xem: 2,222
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Từ mất mát quá nhiều, chẳng bao nhiêu thứ thuộc về , nên chỉ một chút t.ử tế dành cho , cũng đủ để dốc hết lòng báo đáp.
Một đứa trẻ như thế… thể là phản diện cho ?
Rõ ràng là một đứa nhỏ bụng.
Chỉ là, ngôi làng thể ở nữa.
Cái gã đại bá , quá mức khó chơi — tránh càng xa càng .
07
Sáng sớm hôm , Cảnh Từ lên núi đốn củi, thì trấn.
Sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng cũng chọn một tiểu viện ưng ý. Tiền thuê cao, nhưng mấy ngày qua cũng tích góp ít nhiều, đủ để chi trả.
Thuê viện xong, nhà cũ trong thôn, về đến thấy cả thôn vây kín ngoài cửa, khí thế hùng hổ.
Đại bá mẫu của Cảnh Từ mắng:
“Tên ôn thần sát chủ ! Ngươi khắc c.h.ế.t cha ngươi còn đủ, giờ hại đến nhà nữa ?
“Chồng chỉ vì ghé qua miếu ngươi một cái, liền táng mạng giữa trời tuyết, xương lạnh nơi hoang dã, còn ngươi thì êm ấm sống trong nhà Thẩm Tố! Trời ơi, bất công đến thế!”
Đại bá của Cảnh Từ c.h.ế.t.
Trời giá rét, ông còn uống say, ở yên trong nhà, chạy gây chuyện với Cảnh Từ, c.h.ế.t cũng chẳng oan.
trong thôn nghĩ .
Cả thôn đều đem cái c.h.ế.t của ông đổ lên đầu Cảnh Từ.
“Nếu Thẩm Tố, cái chổi nhà họ Cảnh c.h.ế.t từ lâu ! Đâu còn cơ hội mà hại nữa!”
“Thẩm Tố và Cảnh Từ đều khắc cha khắc , rõ ràng là hai cái chổi hại cả thôn!”
“Chỉ cần hai đứa nó còn ở đây, sớm muộn gì cũng khiến chúng c.h.ế.t sạch!”
“Phá nhà! Đuổi chúng !”
“Ôn thần! Cút khỏi thôn chúng ngay!”
Một đám xông sân nhà . Qua khe hở giữa đám đông, thấy Cảnh Từ siết c.h.ặ.t cây gậy trong tay, đầu tiên để lộ vẻ hung dữ như sói con, gằn giọng:
“Không ai động đến nhà của A Tỷ!”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta khựng một thoáng.
Từ đến nay sống chung với Cảnh Từ, luôn nghĩ đứa nhỏ hiền lành, dễ bắt nạt, từng thấy tức giận phản kháng.
Không ngờ, vì bảo vệ , thể hùng hổ mặt như thế.
Ta lập tức bước tới, chắn mặt Cảnh Từ, lạnh lùng :
“Đủ , om sòm cái gì chứ? Chẳng đuổi chúng ? Đi thì !”
“A Tỷ...”
“Đi thôi. Cái thôn đầy kẻ mục nát , cũng chẳng buồn ở nữa.”
Ta nhanh ch.óng gom chút đồ đạc đáng giá, mặc kệ đám đang tức giận đến trợn mắt, kéo tay Cảnh Từ rời khỏi đó.
Trên đường, mắt Cảnh Từ hoe đỏ, khẽ:
“A Tỷ, xin .”
Ta bật :
“Xin gì chứ? Có cái cũ rời , cái mới mới đến. Chúng sắp nhà mới mà.”
8
Khi đến trấn, Cảnh Từ ngẩn ngơ tiểu viện mới một hồi lâu.
Ta với : “Từ nay trở , đây là nơi khởi đầu cho cuộc sống mới của chúng .”
Cảnh Từ định gì đó, nhưng cuối cùng lặng lẽ , nhanh nhẹn quét dọn sân nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuu-lay-phan-dien-kia/4.html.]
Ta hít một thật sâu, cảm thán:
“Cuộc sống mới, khởi đầu mới… Thẩm Tố, thể lười biếng nữa .”
Sau đó, cuộc sống của và Cảnh Từ bắt đầu trở nên bận rộn.
Dựa ký ức kiếp , vài món món ăn ướp gia truyền, ban ngày cùng Cảnh Từ chợ bày sạp bán, tối đến tranh thủ thời gian vẽ thêm bản thiết kế y phục cổ phục.
Không thể , Cảnh Từ là trợ thủ cực kỳ xuất sắc.
Ta chỉ cần lo nấu nướng, còn dọn dẹp, chuẩn đều do chu . Tính tình siêng năng, hiểu chuyện, giúp đỡ, hầu như chẳng lo lắng gì.
Hòm tiền ngày càng đầy ắp.
Cuộc sống của hai chúng ngày một khấm khá.
Khi đầu trong hòm xuất hiện một thỏi bạc, vui mừng khôn xiết, liền mang theo tới thư viện lớn nhất trấn.
Về đến nhà, trao cho Cảnh Từ một bộ y phục mới và một mảnh bài danh bằng gỗ.
Thấy Cảnh Từ thoáng nghi hoặc, :
“Từ mai trở , ngươi cần chợ với nữa.
Đến Thanh Sơn thư viện báo danh, Thanh Hà từ nay sẽ là thầy của ngươi.”
Đôi mắt Cảnh Từ khẽ trợn tròn:
“Đó là thư viện nhất ở trấn! Thanh Hà Tiên sinh cũng là bậc thầy tài giỏi bậc nhất Trung Châu, học phí đắt...”
Ta đáp:
“Kiếm tiền là để tiêu. Chỉ cần xứng đáng, bao nhiêu cũng tiếc.”
Ngay từ đầu dẫn Cảnh Từ trấn, chú ý ánh mắt dõi theo những thiếu niên mặc đồng phục thư viện – ánh mắt tha thiết và ngưỡng mộ.
Rõ ràng, cũng khao khát học.
Trong nguyên tác, dù Cảnh Từ tâm tính thất thường, tàn nhẫn lạnh lùng, nhưng vô cùng thông minh, yêu thích sách vở, nếu năng lực xuất chúng, thể trở thành Chỉ Huy Sứ của Huyền Y Vệ?
Tài năng như thế, thể để mai một?
Cảnh Từ thật lâu, ánh mắt ngấn nước.
“Cảm ơn A Tỷ… Tỷ thật với .”
Ta chỉ , gì thêm.
Chợt, Cảnh Từ rút từ n.g.ự.c áo một chiếc hộp nhỏ, trao cho .
“A Tỷ, cũng lễ vật tặng.”
“Ô hô, cũng quà ?”
Ta vui vẻ mở — bên trong là một chiếc trâm bạc lấp lánh, tinh xảo tuyệt , thoạt rẻ.
Gần đây Cảnh Từ việc chăm chỉ, từng trả công cho , nhưng nhất quyết nhận. Sau khi bán xong đồ ăn, tự thêm bên ngoài. Khi còn hiểu vì …
Hóa là tự tay kiếm tiền, để mua quà tặng .
Lòng bất giác thắt , cay cay nơi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Ta cầm trâm, vấn tóc lên, soi gương một lát, mỉm với :
“Cảm ơn ngươi, Cảnh Từ.
Ta thích.”
“A Tỷ cài trâm , thật sự .”
Ánh hoàng hôn xuyên qua khung cửa, ấm áp phủ lên gương mặt thiếu niên, khiến đôi má đỏ bừng.
“Về , sẽ tặng A Tỷ nhiều trâm hơn nữa, hơn, quý hơn.”
Ta bật , đưa tay xoa đầu :
“Được, A Tỷ sẽ chờ nhé.”