CỨU LẤY PHẢN DIỆN KIA - 7
Cập nhật lúc: 2026-03-03 22:18:15
Lượt xem: 2,262
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chh1FdB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không chỉ mắng, Lý thị còn vung gậy định đ.á.n.h , gậy giáng xuống cực nhanh, căn bản kịp né, chuẩn sẵn tinh thần chịu một đòn.
Nào ngờ, Kỷ Từ đột nhiên nhào tới chắn mặt , che chở lấy .
Cây gậy giáng một đòn trúng đầu , m.á.u lập tức trào .
Ta hoảng hốt kéo , định đưa tới y quán băng bó.
Không chỉ bởi lo cho thương thế của , mà còn bởi — sợ.
Trong nguyên tác, Kỷ Từ tâm tính âm trầm độc địa, gặp kẻ dám đụng , e là bổ xác giữa phố tha.
giờ đây, Kỷ Từ chẳng hề nổi giận, cũng chịu để đưa .
Hắn nhẹ nhàng đè tay , mặc cho m.á.u vẫn chảy, chỉ nhàn nhạt liếc Lý thị, trình báo quan phủ.
“Ngươi thể nh.ụ.c m.ạ , ức h.i.ế.p , nhưng dám tổn thương A tỷ của — duy chỉ điều đó, thể tha thứ!”
Kỷ Từ thản nhiên đến nha môn, đối chất cùng Lý thị công đường.
Hắn rõ ràng mạch lạc thuật chuyện bá bá bá mẫu cướp nhà, đuổi ngoài. Lý thị cãi, nhưng sự thật rành rành, bằng chứng đầy đủ.
Lẽ trái, đều tỏ tường.
Dù cam lòng, Lý thị cuối cùng cũng trả căn nhà chiếm đoạt.
Hai gian nhà gạch, giá trị lớn,
với Kỷ Từ, đó là công đạo xứng đáng .
Khi rời khỏi nha môn, mặt Lý thị tái mét, còn tiếp tục dây dưa. nay Kỷ Từ còn là thiếu niên yếu đuối năm nào, dễ ức h.i.ế.p nữa.
Lý thị đành tức tối, ôm hận rời khỏi trấn.
***
Tối hôm , cùng Kỷ Từ lên hương cho cha .
Ngày đầu Kỷ Từ dọn đến sống cùng , lén đem bài vị cha giấu trong phòng.
Ta đoán sợ cảm thấy may mắn.
thể nghĩ ?
Ta lập tức thu dọn một gian phòng nhỏ, cung kính đặt bài vị, mùng một ngày rằm thường xuyên thắp hương cúng bái.
Vì chuyện , mắt Kỷ Từ đỏ hoe như thỏ suốt mấy ngày.
Ra khỏi phòng thờ, liếc băng gạc trán , khẽ hỏi:
“Đau ?”
“Không đau.”
Kỷ Từ rạng rỡ:
“A tỷ, bảo vệ tỷ .”
Ta bỗng nghẹn lời, nên gì cho .
Hắn ngốc nghếch, hồn nhiên như trẻ nhỏ, chẳng hề giống phản diện gì cả.
14
Chẳng bao lâu , chúng thu xếp hành lý, dời về kinh thành.
Bởi vì Kỷ Từ tiếp tục thi tiếp lên.
Ta dùng bạc tích góp , thuê nhà ở, sang nhượng một cửa hàng, chuyên các món ăn vặt của .
Ngày tháng trôi , vẫn yên như .
Lại ba năm nữa qua , Kỷ Từ từ Giải nguyên trở thành Hội nguyên.
Kỷ Từ dung mạo tuấn tú, học rộng tài cao, là bậc thiếu niên tài, nam t.ử như thế ai mà chẳng yêu mến?
Trong đám khuê tú chốn kinh kỳ, ít thầm mến .
Nhờ đó, tiệm ăn nhỏ của càng buôn bán phát đạt.
Một hôm, đường Kỷ Từ tan học trở về, một thiếu nữ ngượng ngùng đưa cho một chiếc khăn tay thêu.
Kỷ Từ lễ độ , nhưng nhận lấy, bước chân vững vàng, vội vã về, cửa hí hửng như dâng bảo vật, đưa một gói bánh hạt dẻ.
“A tỷ, đây là món tỷ thích nhất, mua cho tỷ.”
Ta bảo thật chu đáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuu-lay-phan-dien-kia/7.html.]
Chợt liếc mắt, thấy vai áo còn vướng một cành hoa, là tiểu thư nhà nào vụng trộm ném lên.
Ta đưa tay gỡ xuống, trêu ghẹo:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Có nhiều cô nương mắt ngươi như , chắc lo chuyện cưới vợ .”
Kỷ Từ khi còn đang mỉm , thì ngẩn , nụ cũng tan biến.
Hắn lặng thinh một lúc, buồn bã bước qua bên .
Hiển nhiên là đang giận.
Thật lạ lùng.
Đã mấy năm nuôi lớn đứa trẻ , đầu tiên thấy giận .
May mà cơn giận cũng chẳng kéo dài bao lâu.
Tối đó, Kỷ Từ trở dáng vẻ dịu dàng thường ngày, thậm chí còn vẻ sốt sắng hơn.
Hắn nấu cả bàn món thích, còn giúp bóp vai xoa lưng.
Cho đến vài ngày , một bà mối tìm đến cửa, mai cho .
“Cô nương Thẩm gia, vị Truy Bổ họ Thôi ở phủ Kinh Triệu nhân phẩm đoan chính, dung mạo đường đường, thật là trời sinh một đôi với cô đấy! Mau xem họa tượng !”
Ta chống cằm, định bụng suy nghĩ xem nên xem mặt , thì thấy Kỷ Từ – vốn luôn ôn hòa – mà sắc mặt lạnh lùng, đuổi thẳng bà mối khỏi cửa.
Ta giật thôi.
“Ngươi quen vị Thôi truy bổ ? Là ư?”
“Hắn thể xứng với A tỷ của !”
Kỷ Từ mím môi, lộ rõ vẻ vui.
“Tỷ tỷ của , chẳng hạng nào cũng xứng .”
…
Bà mối tuy đuổi khỏi cửa, nhưng chẳng chịu bỏ cuộc.
Sau đó nối tiếp kéo đến, nào là họa tượng của thiếu niên tài tuấn trong thành, năng hoa mỹ, lúc suýt nữa cũng động lòng.
Tiếc là mỗi như thế, Kỷ Từ đều đúng lúc xuất hiện, “mời” bà mối ngoài.
Lần cuối cùng, gần như nghiến răng nghiến lợi, lạnh giọng cảnh cáo:
“Về tới nữa!”
Ta tròn mắt ngơ ngác.
Bà mối ở cửa tức đến giậm chân, hét lớn:
“Tiểu t.ử họ Kỷ! Ngươi sợ A tỷ ngươi ế đến già ai cưới ? Thành gái lỡ thì ai mà lấy?”
Kỷ Từ c.ắ.n răng đáp trả:
“Không cần bà lo! A tỷ thể ai cần!”
Ta bên cạnh lặng lẽ nhấm nháp hạt dưa, bỗng chút buồn , cũng chút bất lực.
E là… thật sự sẽ sống cô đơn cả đời .
***
Lại thêm ba năm nữa trôi qua.
Sau kỳ điện thí, cùng Kỷ Từ đến xem bảng vàng.
Người đến xem bảng đông, ai nấy đều hồi hộp lo lắng.
Chỉ và Kỷ Từ là vẫn điềm nhiên như .
Kỷ Từ hỏi :
“A tỷ, tỷ hồi hộp chút nào ?”
Ta đáp:
“Bởi vì ngươi nhất định thi , thì lo lắng gì?”
Chưa đến bảng, một đám chen chúc .
Người gõ chiêng múa lân, phát lì xì chúc mừng, bảng chọn rể rộn ràng huyên náo, chen lấn khiến đẩy sang một bên.
Kỷ Từ một đám vây quanh, tự nhận là nhà ai, nữ nhi như thế nào…