Trạng thái tinh thần của Ân Thâm đáng quan tâm.
Thẩm Tiểu Diêm vô cùng nghi ngờ, giá trị của mấy xe hộp quà mà tặng vượt qua cả phí đại diện quảng cáo của cô .
Sao thể ngu ngốc đến mức ?
“Sao?”
Ân Thâm lơ đãng tháo kính râm, hờ hững liếc cô một cái, “Cô vấn đề gì ?”
“ đoán Ân gia chắc chắn để cho ngài nhiều tiền, loại mà tám trăm đời cũng tiêu hết, nhưng với tính cách thấy tiền là sáng mắt… , với tính cách cần kiệm của ngài, hành động chút hiểu.”
Cô uyển chuyển bày tỏ sự nghi ngờ của .
Đối với điều , Ân Thâm vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, “Tống Hàn An sụp đổ , cô .”
“ đương nhiên , công ty thông báo , bình thường quan tâm đến động thái của công ty.” Cô nhân cơ hội thể hiện lòng trung thành.
“Cũng tức là bây giờ, công ty nghệ sĩ hàng đầu.” Hắn khẽ nhướng mày, ánh mắt chút ghét bỏ liếc cô một cái, “ chuẩn bồi dưỡng một .”
“Cấp mạo đoán một chút, đó là chứ?”
“Ừm.”
Vậy mà còn bày vẻ mặt ghét bỏ?!
Thẩm Tiểu Diêm vẫn còn đầy bụng nghi vấn, “Công ty nhiều nghệ sĩ như , cho dù Tống Hàn An, cũng đến lượt chứ. Người địa vị cao hơn nhiều ?”
“Thứ coi trọng là tiềm năng.”
Vẻ ghét bỏ trong mắt Ân Thâm càng sâu hơn, dường như đang ghét bỏ đầu óc của cô, “Cô nghĩ địa vị của Tống Hàn An cao ? Cô mắt ở đỉnh cao, cũng là do lăng xê ? Nghệ sĩ nổi tiếng nhiều, nhưng thể phát triển bền vững trong tương lai, ít.”
Điểm Thẩm Tiểu Diêm thể hiểu .
Khi Tống Hàn An mới mắt, nhan sắc, diễn xuất, hơn nữa hình tượng mà cô tự xây dựng còn là tiểu bạch hoa thanh thuần chí tiến thủ mà fan yêu thích nhất.
Quan trọng nhất là lời công ty, phục tùng sự sắp xếp, đúng là tiềm năng vô cùng.
Chỉ tiếc là đó ngừng giở trò, vì để đối phó cô mà dần dần thoát khỏi sự kiểm soát của công ty, cuối cùng còn to gan lớn mật nảy sinh ý đồ với Ân Thâm, lúc mới Ân Thâm đóng băng.
mà…
“Chẳng lẽ tiềm năng đó ?” Thẩm Tiểu Diêm tỏ nghi ngờ với quyết định của Ân Thâm.
Cô là một nghệ sĩ mắt nhiều năm, tai tiếng đầy trời, thể chọn nghệ sĩ hàng đầu để lăng xê chứ?
Trong công ty nhiều thực tập sinh như , chép một Tống Hàn An tuyệt đối là chuyện dễ như trở bàn tay.
Tại chọn cô?
Đối với điều , câu trả lời của Ân Thâm cũng vô cùng đơn giản và thô bạo, “Đừng quan tâm.”
Hắn tiền, tùy hứng, gì thì .
Câu trả lời Ân Thâm.
“Ông chủ, là xem xét …” Cô còn khó coi hơn cả .
“Sao cô xị cái mặt thế?”
Mặt Ân Thâm cũng sa sầm xuống, “Cô là một nổi tiếng đến phát điên, lăng xê cô, cô còn ?”
Ánh mắt như đang : khuyên cô đừng điều.
Thẩm Tiểu Diêm thật sự chút điều, “ thấy bây giờ như cũng , thật đấy.”
Cô nổi tiếng, nổi tiếng là nguyên chủ, cô từ đầu đến cuối chỉ sống sót mà thôi.
Nếu Ân Thâm trọng điểm bồi dưỡng, điều đó nghĩa là cô sẽ nhận nhiều sự chú ý hơn từ Ân Thâm, tỷ lệ sai sót cũng sẽ thấp hơn.
Chỉ cần chỗ nào Ân Thâm hài lòng, mạng nhỏ của cô khó giữ.
“Ông chủ, chọn khác .” Cô vô cùng nghiêm túc .
“…”
Ân Thâm đối mặt với cô một lúc, đeo kính râm, cao quý đầu , “Không.”
C.h.ế.t tiệt!
Thẩm Tiểu Diêm bên cạnh đầu tiên cảm nhận thế nào là gần vua như gần cọp, tâm tư của ông chủ bạn đừng đoán.
“Ân tổng.”
Mục Tích Dương cũng nhận hộp quà, chút ngượng ngùng bước tới, “Lần đầu gặp mặt nhận món quà quý giá như của ngài, thật sự ngại quá, khi kết thúc thể mời ngài một bữa cơm để tỏ lòng cảm ơn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuu-mang-toi-chi-muon-lam-nguoi-qua-duong-luot-mang-sao-lai-bien-thanh-doan-sung-van-nguoi-me-the-nay/chuong-130-tam-tu-cua-ong-chu-ban-dung-doan.html.]
“Không cần.”
“Như sẽ áy náy lắm!”
“Cậu áy náy thì liên quan gì đến ?” Ân Thâm chút kiên nhẫn tháo kính râm, liếc một cái, “Người mời ăn cơm nhiều, đến lượt .”
Mục Tích Dương chặn họng đến nên lời, sắc mặt khó coi.
Thẩm Tiểu Diêm thể bỏ qua cơ hội đổ thêm dầu lửa , “ đúng, ngay cả cũng xếp hàng nữa là.”
“Cô xếp hàng đầu tiên.” Ân Thâm như cô.
Thẩm Tiểu Diêm cả chấn động, lập tức nhớ nỗi sợ hãi lẩu cay chi phối, liền ngậm miệng, nở một nụ gượng gạo mà mất lịch sự.
Cô nên xen chuyện .
Màn kịch nhỏ ngắn ngủi qua , liền bắt đầu .
Các nhân viên quà cáp mua chuộc hận thể nâng Thẩm Tiểu Diêm như nâng trân châu, chăm sóc vô cùng tỉ mỉ.
Mà Ân tổng đến thăm ban, suốt quá trình ghế dài như một ông lớn, bên cạnh còn trợ lý quạt mát đưa nước.
Nói là đến thăm ban, còn tưởng hoàng thượng vi hành.
“Chị Tiểu Diêm, Ân tổng đối xử với chị thật đấy.” Trước khi bắt đầu , Mục Tích Dương nhỏ giọng .
“Nếu ghen tị thì hãy nỗ lực đến Thâm Sắc Giải Trí , thể tự trải nghiệm.”
Trải nghiệm xem nhân viên của Lão Âm Bỉ đau khổ đến mức nào.
“ cũng , tiếc là Ân tổng coi trọng .”
Nói câu , Mục Tích Dương khỏi liếc Ân Thâm.
Ánh mắt dần dần trầm xuống.
…
Ánh nắng lọc qua từng lớp lá cây, chiếu lên Thẩm Tiểu Diêm biến thành những vầng sáng tròn nhàn nhạt, nhẹ nhàng lay động.
Cánh hoa bay lượn khắp trời, đẽ và mộng ảo.
Trong khung cảnh lãng mạn , hai đắm đuối, cùng .
“Cut!”
Trương Mạt kích động hô cut, tuyên bố buổi phim kết thúc, “Đoạn phim ngắn đóng máy, hai ngày nay vất vả cho !”
Đóng máy tự nhiên là vui vẻ, đều hoan hô nhảy nhót, còn quên cúi đầu cảm ơn Thẩm Tiểu Diêm.
“Thẩm lão sư vất vả !”
“Năng lực chuyên môn của Thẩm lão sư quá mạnh, hơn nữa còn hài hước, việc cùng Thẩm lão sư thật sự là cả thể xác lẫn tinh thần đều tận hưởng.”
“Những cảnh cũng cùng cố gắng nhé Thẩm lão sư!”
Rõ ràng là hai cùng , nhưng sự chú ý của đều chỉ tập trung Thẩm Tiểu Diêm.
Mục Tích Dương suốt quá trình bên cạnh gượng, còn giả vờ tâng bốc vài câu, “Chị Tiểu Diêm thật sự quá xuất sắc.”
“Dễ dễ .”
Thẩm Tiểu Diêm đáp lời khen của , lấy điện thoại chuẩn báo bình an cho Túc Câm.
Mục Tích Dương cô, đột nhiên ánh mắt liếc về phía cô, đó hoảng hốt chạy về phía cô, “Chị Tiểu Diêm cẩn thận!”
“Hả?”
Thẩm Tiểu Diêm đang nhắn tin, chút mơ hồ ngẩng đầu lên, liền thấy Mục Tích Dương dang tay chạy về phía cô, dáng vẻ như ôm cô.
C.h.ế.t tiệt! Tê giác cái nhà ngươi giở trò gì nữa!
Cô định né, cổ áo túm lấy.
Theo lực của đó, cả cô kéo về phía .
Cô đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, kinh hãi trợn to mắt, “Chờ ! Đừng!”
Chiếc áo là dùng để phim, vì hôm qua cẩn thận nhân viên hiện trường rách, bây giờ cũng chỉ khâu tạm bên trong, chắc chắn.
Nếu kéo mạnh như .
Xoẹt——