Cứu Mạng! Tôi Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường Lướt Mạng, Sao Lại Biến Thành Đoàn Sủng Vạn Người Mê Thế Này? - Chương 176: Để Cô Ấy Đút Cho Cậu Đi
Cập nhật lúc: 2026-05-08 00:11:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phục vụ của Nhà bếp của Công chúa quả nhiên chuyên nghiệp.
Cho dù đối mặt với vị khách xảo quyệt như Thẩm Tiểu Diêm, cũng thể cố gắng hết sức đáp ứng yêu cầu.
Theo mỗi một món ăn bưng lên bàn, phục vụ đều sẽ lượt giới thiệu.
"Đây là Giày thủy tinh của dã thú, tên gọi khác là bánh kem móng giò kẹo thủy tinh. Móng giò đại diện cho dã thú, giày thủy tinh thì nặn từ kẹo thủy tinh, c.ắ.n một miếng xuống thể cảm nhận sự hoang dã phóng khoáng của dã thú, thể thể hội sự lãng mạn của giày thủy tinh."
"Phần là Gỉ mũi to của công chúa. Tên gọi khác là nước mướp đắng hầm dâu tây. Dâu tây đại diện cho sự ngọt ngào của công chúa, thứ nước sền sệt màu xanh lá cây thì từ mướp đắng, chúng phục chế một một hương vị của gỉ mũi to, giả một đền mười."
"Đây là Kính chiếu yêu của kế, tên gọi khác là táo thối xào nhộng ve sầu lớn, táo thối đại diện cho quả táo độc, cũng chính là kế độc ác. Nhộng ve sầu lớn đại diện cho yêu quái, quý khách kỹ xem, bên trong còn vài mảnh vụn thủy tinh, đây là đầu bếp cẩn thận rơi , mà là tâm cơ nhỏ chúng cố ý sắp xếp, đại diện cho chiếc gương vỡ. Lúc quý khách ăn thì cẩn thận một chút, nuốt dễ xảy án mạng."
Phục vụ mỗi một chữ, hắc tuyến trán Túc Câm nhiều thêm vài đường.
Anh đoán quả nhiên sai.
Những thứ đều cho ăn.
Thế là mở miệng đề nghị: "Hay là chúng ..."
"Tuyệt! Quá tuyệt !"
Thẩm Tiểu Diêm đột nhiên kích động lên vỗ tay, Túc Câm vèo một cái kéo lên, cưỡng ép ngắt lời xong.
Chỉ thấy cô hai mắt phát sáng vô cùng sùng bái: "Giống hệt như những gì nghĩ trong lòng! Phục chế hảo thức ăn trong lòng , tuyệt, quá tuyệt !"
Phục vụ đều khen đến mức ngại ngùng , gãi gãi đầu hắc hắc : "Dù thì chúng cũng là chuyên nghiệp mà, hắc hắc."
Túc Câm: "...?"
Anh từng một độ nghi ngờ mới là bình thường ?
"Tuyệt quá Túc Câm, hôm nay thể ăn no nê một bữa , những thứ thoạt ngon!" Thẩm Tiểu Diêm vô cùng hưng phấn về phía .
Theo bản năng liếc vài món ăn dường như đang tỏa thở tà ác bàn, mặc dù trong lòng khó chịu nhưng cũng mất nhã hứng của cô.
Cắn răng gật đầu: "Ừm... quả thực tồi."
Chắc là... thể ăn ?
"Để xem... trong ba món chỉ Gỉ mũi to của công chúa là món chay, để phần cho Lão Âm Bỉ !"
Cô đặc biệt bưng món Gỉ mũi to của công chúa sang một bên, chuẩn lát nữa mang cho Ân Thâm.
Túc Câm để dấu vết nhíu mày.
Mặc dù tay hai còng cùng , nhưng cũng ảnh hưởng đến việc ăn cơm.
Bởi vì Thẩm Tiểu Diêm còng là tay trái, tay vẫn thể hành động tự nhiên.
Còn Túc Câm mặc dù còng tay , nhưng bởi vì nguyên nhân huấn luyện thời gian dài, hai tay đều thể tùy ý sử dụng, cho dù là dùng tay trái cũng hề hành động bất tiện.
Anh dùng tay trái cầm đũa đang định ăn cơm, điện thoại trong túi đột nhiên giống như lên cơn co giật reo ngừng.
Ting tong ——
Ting tong ting tong ——
Ting tong ting tong ting tong ting tong ——
"Túc Câm, điện thoại của tin nhắn l.ừ.a đ.ả.o oanh tạc ? Đây là nhận mấy trăm tin nhắn a?" Thẩm Tiểu Diêm nhịn ném tới ánh mắt nghi hoặc.
"Khụ... chắc là điện thoại hỏng ."
Túc Câm đáp bằng một nụ tự nhiên cho lắm, khóe miệng giật giật, lật tay chỉnh điện thoại trong túi sang chế độ im lặng.
Lúc mới liếc nội dung điện thoại.
Trác Lân: Đừng ăn ngàn vạn đừng ăn!!
Vu Kiêu: Cậu là lợn !!
Trác Lân: Bỏ đũa xuống!!
Vu Kiêu: Cậu tưởng tại chúng còng tay của ?!!
Trác Lân: Để cô đút cho !!
Vu Kiêu: Lợn a!!
Chỉ chữ thôi cũng thể thấy sự cấp bách của hai .
Hận thể từ trong màn hình xông cầm tay chỉ việc dạy để tạo cơ hội.
Túc Câm nhịn liếc chiếc đũa đang cầm tay trái của , nghĩ nghĩ, đầu ngón tay khẽ động.
Lạch cạch ——
Đũa rơi bàn.
Thẩm Tiểu Diêm đang gặm móng giò tiếng ngẩng đầu, liền thấy tay trái tư thế vặn vẹo của , vài ngón tay thon dài rõ khớp xương đang cong một cách tự nhiên.
Có một loại cảm giác quen thuộc của bệnh bại liệt trẻ em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuu-mang-toi-chi-muon-lam-nguoi-qua-duong-luot-mang-sao-lai-bien-thanh-doan-sung-van-nguoi-me-the-nay/chuong-176-de-co-ay-dut-cho-cau-di.html.]
Cô lập tức bừng tỉnh đại ngộ, ảo não gõ gõ đầu: " quên mất tay trái của tiện!"
"Ừm."
Túc Câm gật đầu, đôi mắt đen nhánh chút bất lực cô, giống như một chú cún con đang tìm kiếm sự giúp đỡ.
Cảm giác tội của Thẩm Tiểu Diêm càng sâu hơn, thế là nhịn đau cắt thịt bỏ móng giò trong tay xuống, một phát chộp lấy đũa: "Muốn ăn gì cho , gắp giúp !"
Trong lòng Túc Câm khẽ động, nhịn quét mắt một vòng thức ăn bàn, phát hiện...
Hình như gì ăn.
Mỗi một món ăn đều phảng phất như đang tỏa khói đen, khiến tay từ .
"Vậy thì... lấy một miếng táo ."
"Được luôn."
Thẩm Tiểu Diêm gắp một miếng táo lên, đưa về phía .
Anh để dấu vết mím môi, yết hầu lên xuống một cái.
Đó là đôi đũa cô ăn qua.
Đôi đũa pha lê tinh xảo từng chạm đôi môi mềm mại đỏ mọng của cô.
Nghĩ đến hình ảnh , nhịn gốc tai đỏ, chỉ cảm thấy hai má chút nóng rực.
Đôi môi nhịn khẽ mở, hé .
Quỹ đạo hành động của đôi đũa đột nhiên thẳng xuống .
Bỏ quả táo trong bát của .
Túc Câm: "...?"
"Nè, cho cái thìa."
Thẩm Tiểu Diêm còn vô cùng chu đáo lấy cho một cái thìa: "Muốn ăn gì cho , gắp bát cho , đó thể dùng thìa ăn ."
Thật sự là quá 'chu đáo' .
Ngọn lửa nhỏ mới bùng lên trong lòng Túc Câm lập tức dập tắt.
Lần đầu tiên thế nào gọi là gượng : "Quả thực tiện lợi nhỉ."
"Nào, thêm một con nhộng ve sầu nữa, nếm thử một miếng ngon bá cháy! Kẹo thủy tinh cũng lấy một miếng, còn móng giò lớn..."
Thẩm Tiểu Diêm vô cùng nhiệt tình gắp thức ăn bát cho .
Bởi vì hai còng cùng , vốn dĩ dựa gần, lúc cô gắp thức ăn qua, bả vai hai liền sẽ nhẹ nhàng chạm .
Mỗi một chạm đều khiến trong lòng Túc Câm mạc danh tim đập thình thịch.
Vu Kiêu luôn quá mức Phật hệ thích tranh giành.
Trước đây cho là đúng, cảm thấy bất kể Phật hệ chỉ cần tuân theo nội tâm của là .
bây giờ, quá Phật nữa.
Nếu là đây, sẽ bất đắc dĩ chấp nhận kết quả .
Bây giờ tranh giành một chút.
"Thẩm Tiểu Diêm."
Chợt nhẹ giọng gọi, trong đôi mắt đen là tình cảm và d.ụ.c vọng che giấu : "..."
Yết hầu lên xuống một cái, kéo theo trong giọng cũng nhiều thêm vài phần tình động.
"Tay trái thực vô lực, cầm thìa."
Nếu giờ phút đầu đối diện với cô, thì những tâm tư nơi đáy mắt nhất định sẽ cô thấy rõ ràng.
Bên tai hồi lâu truyền đến tiếng đáp , trong lòng bất an.
Là từ chối ?
Ánh mắt khẽ lóe lên, nhịn đầu về phía cô, há miệng đang định giải thích, giữa môi răng đột nhiên nhiều thêm một sự ngọt ngào.
Nhịp tim của lập tức rối loạn.
Thình thịch thình thịch —— nhảy lên điên cuồng.
Trước mắt là đôi đồng t.ử màu hổ phách chuyên chú nghiêm túc của cô, cùng với một miếng táo cô nhét miệng .
Chỉ thấy cô cầm đũa vô cùng nghiêm túc: "Chuyện như cứ thẳng là nha, bộ dạng ấp a ấp úng của , tưởng sẽ từ chối chứ?"
Anh chút ngơ ngác ngậm quả táo trả lời thế nào.
Liền thấy cô mi tâm cong cong rạng rỡ: "Anh đút cho , sẽ đút mà."