Úc Khả Khả đưa khăn ướt, thề thốt: "Chị yên tâm, chắc chắn em sẽ chọn ăn dưa nữa mà sẽ đổi thành hạt dưa, như sẽ quấy rầy đến chị."
Lư Tương Cầm: "..."
Tuy lời cô cứ cảm thấy kỳ lạ nhưng chạm ánh mắt chân thành trong trẻo của Úc Khả Khả, Lư Tương Cầm vẫn chọn tin tưởng cô.
Chẳng qua là cô quá đơn thuần lời dễ mà thôi, sai gì ? Rõ ràng như mới càng dễ lừa, cô sẽ đạt mục đích của thôi!
Nghĩ , rốt cuộc tâm trạng Lư Tương Cầm dịu , nhận lấy khăn ướt cô đưa, vội vàng lau tay : "Không , , là vấn đề của chị, là em bỏ qua cho nhé."
Giọng Úc Khả Khả càng chân thành: "Sao thể chứ? Chị Lư, chị như , em thích chị còn kịp đây ."
Lư Tương Cầm lập tức lời khuyến khích.
Quả nhiên, trải qua dốc bầu tâm sự của cô , Úc Khả Khả thật sự bắt đầu thiết với cô hơn !
Thấy Lư Tương Cầm đến thoải mái, hệ thống lập tức phỉ nhổ: [Phảng phất như thấy bộ quá trình từ lừa dối đến phản lừa dối, dạo gần đây dễ lừa ?]
[Nói gì đó? thật sự thích cô mà.] Mặt Úc Khả Khả tỉnh bơ: [Không những buôn chuyện, diễn xuất sắc, chuyện thì êm tai, thế ít gặp lắm.]
Úc Khả Khả: " , chị Lư, cho nên đó chị tính gì đó?"
Bị cô hỏi như , Lư Tương Cầm thoáng ngây , nghĩ nghị lộ vẻ bừng tỉnh.
"Thật chị là ---"
Lần cô cẩn thận, tay Úc Khả Khả sạch sẽ , lúc mới cầm tay cô nữa, chân thành thật lòng : "Cho nên bọn chị mới cảm ơn em đó, Khả Khả. Tuy em nhưng bọn chị đều , là em bóc những chuyện của Ôn Tuyết ."
Úc Khả Khả nhướng mày: "Chị Lư, hình như chị hiểu lầm..."
"Chị em thừa nhận, , cũng , chỉ cần bọn chị nhớ em là cứu bọn chị là ." Lư Tương Cầm quả quyết cắt ngang lời phủ nhận của cô, giọng kiên định: "Em , lúc chị ép những chuyện đó, lương tâm thật sự suy sụp, cùng vì thế nên mới quen với những từng trải qua chuyện ."
" bọn chị cách nào chống , chỉ thể sống sự bắt nạt của Ôn Tuyết. Cho đến khi chuyện của em khiến bọn chị thấy hy vọng, thì thật sự sợ quyền thế, dứt khoát chọn vạch trần chuyện của Ôn Tuyết."
Lư Tương Cầm với giọng chân thành: "Em đừng cảm thấy gánh nặng quá lớn, bọn chị chỉ tỏ lòng cảm ơn của thôi, Khả Khả, em chỉ cần chấp nhận là ."
Lông mi Úc Khả Khả run run: [Ấy, cô gắng sức diễn đoạn quá, nổi hết cả da gà .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuu-roi-nhan-vat-phan-dien/chuong-104.html.]
Hệ thống: [Cô sắp cô cho suy sụp , cho nên mới nóng lòng chấm dứt đoạn diễn ?]
Úc Khả Khả: [? gánh nổi cái nồi .]
Vì thế chạm ánh mắt chờ mong của cô gái đối diện, cô hắng giọng, chậm rãi: "À."
Lư Tương Cầm: "... ?"
Mặt cô cứng , thậm chí kịp phản ứng cô gì.
"À", chỉ một tiếng "À" thôi ư?
Cô tốn nhiều lời như , tính để cô cảm động lây, còn liên tục tâng bốc cô khiến lòng tin của cô tăng thêm, tin tưởng chính --- Kết quả chỉ đổi lấy một tiếng "À" hả?
Mặt Lư Tương Cầm lập tức trở nên dữ tợn.
Cô im lặng hít một thật sâu, cố dịu cảm xúc thật lâu mới gượng hỏi: "Khả Khả, em phản ứng thế quá dửng dưng ? Là do chị chỗ nào đúng ?"
Úc Khả Khả chớp mắt, chân thành: "Không , lẽ vì em nhút nhát nên nên đáp thế nào. Không em lời chị Lư chấp nhận là , em cứ thế chấp nhận mà?"
Lư Tương Cầm bán tín bán nghi, khỏi d.a.o động nhiều việc dối cho qua chuyện và tin tưởng cô. Cuối cùng cô nghĩ đến lúc dốc bầu tâm sự, rõ ràng Úc Khả Khả chân thành thật sự lắng thì vẫn khuynh hướng tin tưởng cô.
Vì thế cô hỏi thăm dò: "Thì là thế, Khả Khả, em tin lời chị ?"
Úc Khả Khả cực kỳ chân thành gật đầu, giọng kiên định: "Đương nhiên là tin ."
Vì , hai trong phòng cùng lộ vẻ tươi , : Được , cuối cùng cũng xử xong.
---
Lời tác giả:
Lư Tương Cầm: Tốt quá, cuối cùng cũng lừa Khả Khả .
Úc Khả Khả: Tốt quá, cuối cùng cũng miễn cưỡng lừa cô .
Hệ thống: [Từ lừa dối đến phản lừa dối.jpg]