Dù cho tạo thành ảnh hưởng tồi tệ cũng chỉ thể coi là vấn đề về phương diện đạo đức còn thuận lý thành chương mà kéo bản khỏi âm mưu.
Kể cả trong cuộc tin thì xung quanh vô thức tin tưởng.
"Ô, ông là b**n th** ? Lại dám việc , thật buồn nôn."
"Không lấy quần áo về gì , Lê Hinh Nhụy xui xẻo thật, may là kịp thời phát hiện, còn mặc ..."
"Nghĩ mà phỉ nhổ, chỗ chúng thể loại thế , cần báo cảnh sát ?"
"Đây chính là em họ của phó đạo diễn, thể đuổi ông lắm , điều thấy tình hình cũng quá mức ."
Em họ của phó đạo diễn ở trong đám đón lấy ánh mắt khác thường của xung quanh, còn từng trải qua sự tủi nhục , mặt nhịn đỏ lên nhưng trong lòng ông cũng rõ cách của họ là đúng.
Dù cũng do ông bất cẩn chứng cứ, thành công thoát khỏi mối nguy cũng chỉ đành theo đà thừa nhận vì ông thích Lê Hinh Nhụy cho nên mới nhịn lấy trộm trang phục diễn về chuyện b**n th**.
Nói thì chỉ cần họ việc gì thì ông vẫn thể theo ăn thịt, bây giờ chỉ đội một cái nồi thôi, ông trong sạch gì, đương nhiên thể tiếp nhận .
Lúc Lê Hinh Nhụy ngốc cũng hiểu toan tính của bọn họ, lập tức giận đỏ mặt: "Ông thế là vu oan, rõ ràng đó cẩn thận gặp các ---"
Phó đạo diễn dùng ngữ điệu cứng rắn cắt ngang cô : "Tuy ngờ chú sẽ việc nhưng cô Lê, cô yên tâm, tuyệt đối sẽ nhân nhượng chuyện . Thế , đầu tiên chú xin cô, cam đoan nhất định sẽ đòi công bằng cho cô."
Lê Hinh Nhụy cao giọng: "Hoàn như ! Rõ ràng là bắt gặp các chuyện , các mới tính kế thì !"
Phó đạo diễn: "Thế thì càng buồn , nhận đây thì chuyện gì. Vu khống, cô Lê thế chứng cứ ?"
Đã qua lâu , cô lấy chứng cứ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuu-roi-nhan-vat-phan-dien/chuong-49.html.]
Lê Hinh Nhụy lập tức nghẹn lời, tức giận tủi , suýt nữa nhịn lên.
Cho đến bây giờ, hướng phát triển của sự việc khiến quần chúng ăn dưa xung quanh đến hồ đồ.
Nói cho cùng ai cũng lý, hai bên bên nào cũng cho là đúng, như thể đều lý lẽ, chứng cứ, nhất thời bọn họ nên tin ai.
lúc , bọn họ chợt Úc Khả Khả sảng khoái kéo dài nữa: "Vậy thì coi như thế ."
Tất cả : ?
Không chứ, thế là định thôi , tính bóc tiếp ?
Cô vô cùng quyết đoán, khiến sửng sốt ngạc nhiên, ngược càng khiến cho phó đạo diễn nghi ngờ chắc, thầm cảnh giác.
Đâu ông đầu óc, tuy Úc Khả Khả định thế nào nhưng tuyệt đối thể tin cô thật sự chịu bỏ qua trong tình huống đ.â.m lao theo lao .
Quả nhiên, ngay lúc ông đề phòng tiếp đó cô sẽ bài gì thì chợt cô : "Phó đạo diễn, nếu ông đại nghĩa diệt như , đương nhiên chúng cũng chỉ thể tiếp nhận . Có điều đột nhiên tò mò, ông đẩy hết trách nhiệm lên đầu em họ thế, ông đồng ý ?"
Vẻ tươi của phó đạo diễn đổi, đáp khá cẩn thận: " rõ cô Úc đang chỉ điều gì, nhưng chỉ cho rằng, chuyện sai thì theo lý nên dũng cảm gánh chịu. Nếu chú sai, đương nhiên chú chịu trách nhiệm."
Sắc mặt em họ phó đạo diễn xanh đỏ, nhưng vẫn c.ắ.n răng khẽ gật đầu: " , ---"
"Chậc, ngờ ông sùng bái họ đến , quả đúng là em tình thâm."
Lần đến lượt Úc Khả Khả cắt ngang lời ông , chậm rãi: "Tuy kính nể tinh thần hi sinh của ông, vẫn tò mò xin hỏi nếu ông phó đạo diễn bệnh hoa liễu cố ý cho ông , cái nồi mới , ông đội giùm ?"
Cô hỏi đến nhẹ bẫng, giống như trọng lượng, suýt nữa khiến phản ứng ẩn ý trong lời cô .