ĐÃ NGỦ RIÊNG RỒI, TÔI TÁI HÔN MÀ ANH QUỲ LÀM GÌ? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 350: Lần đầu tiên anh tỉnh lại mà cô đã rời đi
Cập nhật lúc: 2026-04-28 23:21:49
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn thấy chiếc bật lửa , càng chắc chắn hơn về những lời Ôn Nhiễm lúc nãy.
Cô dạo trung tâm thương mại cùng Tần Dược Siêu, quả nhiên là vì chọn quà cho .
Chiếc bật lửa thương hiệu , chỉ Tần Dược Siêu là thích.
Ôn Nhiễm đặc biệt vì mà chạy hỏi Tần Dược Siêu, tâm ý ghi tạc trong lòng.
Vậy mà đó còn hiểu lầm cô.
Thương Liệt Duệ càng cảm thấy tự trách hơn.
"Anh thích ?" Ôn Nhiễm vẫn luôn chằm chằm.
Chỉ sợ thốt một câu thích.
"Đương nhiên là thích , đây là món quà đầu tiên em tặng mà!" Thương Liệt Duệ vô cùng kích động .
Khóe miệng Ôn Nhiễm khẽ cong lên một nụ . "Anh thích là ."
Cô cẩn thận chọn lựa lâu trong cửa hàng đó.
Cuối cùng cũng chọn thứ thích.
" còn thứ thích hơn cơ, em tặng ?" Thương Liệt Duệ đột nhiên nảy sinh ý định trêu chọc cô, đầy hứng thú .
Ôn Nhiễm chớp mắt: "Thứ gì cơ?"
Thương Liệt Duệ kề sát gần cô: "Thực thích em tự đóng gói chính tặng cho hơn!"
Nghe , khuôn mặt xinh của Ôn Nhiễm đỏ bừng lên trong nháy mắt.
Đến cả gốc tai cũng đỏ bừng.
Người đàn ông , chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi!
"Đáng ghét!"
Cô hờn dỗi liếc một cái.
Thương Liệt Duệ cúi đầu, hôn nhẹ lên má cô một cái. "Mong chờ em tặng quà cho ."
Ôn Nhiễm sững .
Ngẩng đầu lên : "Còn nữa ?"
Thương Liệt Duệ nhướng mày: "Sao thế, chẳng lẽ em chỉ định tặng quà cho một thôi ?"
Ôn Nhiễm vội vàng lắc đầu: "Không ..."
Nếu bây giờ họ là bạn trai bạn gái , cô tặng quà cho thêm vài thì vấn đề gì chứ?
Chỉ là...
Cô và Thương Liệt Duệ ở bên như thế bao lâu nữa đây?
Nghĩ đến lời của chị gái , Thương Viện đó, ánh mắt cô tối sầm xuống.
Suy cho cùng vẫn sẽ lấy một thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối.
Mà cô và thì hề xứng đôi. Khúc tàn tán chỉ là vấn đề thời gian.
"Nếu em đồng ý , thì bây giờ cảm
ơn em thật t.ử tế mới !"
Thương Liệt Duệ cô chớp mắt, với đầy ẩn ý.
Ôn Nhiễm tự nhiên cái gọi là cảm ơn của ý gì.
Đôi mắt của cô thẹn thùng .
Lúc mặt cô hồng hào như hoa đào, ánh mắt mê ly.
Trông mềm mại đầy d.ụ.c vọng. Hơi thở Thương Liệt Duệ thắt .
Yết hầu liên tục cuộn lên xuống.
Cơ thể theo bản năng bùng lên một ngọn lửa.
Anh kéo cô lòng một nữa. Một tay nâng cằm cô lên.
Cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mềm mại của cô. Ôn Nhiễm vốn định né tránh.
nghĩ đến việc hai như thế , chắc cũng chẳng còn mấy cơ hội nữa.
Đợi khi và Giang Vũ Tuyền thực sự kết hôn, quan hệ của bọn họ cũng nên chấm dứt .
Có lẽ bọn họ chỉ hạnh phúc ngắn ngủi đến thế mà thôi.
Ôn Nhiễm thẹn thùng nhắm hai mắt .
Lần đầu tiên cô phản kháng.
Mà bình thản đón nhận nụ hôn của đàn ông. Nụ hôn của Thương Liệt Duệ vô cùng dịu dàng.
Ôn Nhiễm thể cảm nhận rõ ràng, trong nụ hôn
ngoài d.ụ.c vọng , còn tình yêu mãnh liệt. Lúc đầu cô còn căng thẳng.
Dần dần cô tình yêu cảm hóa, bao bọc lấy.
Cả cũng trở nên thả lỏng.
Cơ thể khống chế mà mềm nhũn . Trong miệng phát những tiếng rên rỉ vỡ vụn.
Thương Liệt Duệ xoay đè cô xuống ghế sô pha.
Mái tóc dài đen nhánh như thác nước của Ôn Nhiễm xõa tung.
Trông vô cùng gợi cảm và quyến rũ.
Trong mắt Thương Liệt Duệ trào dâng sắc tối nóng rực.
Anh chờ đợi nữa mà cúi xuống hôn cô.
Cùng lúc đó, bàn tay lớn bắt đầu cởi bỏ váy áo cô...
Cảm nhận váy áo đang lột từng món một.
Ôn Nhiễm theo bản năng hoảng sợ.
Cứ như thể sắp biến thành một món tráng miệng của .
"Thương Liệt Duệ..." Cô sốt sắng gọi tên .
Thương Liệt Duệ động tác "suỵt" với cô. "Bây giờ đừng nghĩ gì cả, chỉ nghĩ đến thôi!" Bầu khí lúc đang .
Rõ ràng là cắt ngang.
Ôn Nhiễm vô cùng hổ. Đôi mắt ươn ướt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-350-lan-dau-tien-anh-tinh-lai-ma-co-da-roi-di.html.]
Cả tỏa vẻ kiều diễm mê hồn.
Cô trêu chọc đến mức chịu nổi nữa .
ở bước quan trọng nhất, cô vẫn đưa tay ngăn .
"Sao ?"
Gân xanh trán Thương Liệt Duệ nổi lên, mồ hôi nhỏ xuống cô.
Giọng khàn đục vang lên.
"Đeo bao!"
Ôn Nhiễm c.ắ.n răng nhắc nhở .
Cô chỉ tận hưởng cảm giác hạnh phúc khi ở bên lúc .
Chứ xảy sự cố ngoài ý .
Lỡ như cô mang thai, mà thể lấy cô. Chẳng cô sẽ trở thành đơn ?
Đứa con của cô chẳng sẽ trở thành con rơi ?
Cô cả đời thể ngoài ánh sáng!
"Không đeo một ?" Thương Liệt Duệ hỏi.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Đột nhiên tiếp xúc mật với cô một .
Đôi mày thanh tú của Ôn Nhiễm khẽ nhíu . Dưới đáy mắt xẹt nhanh qua một thứ gì đó.
Sau đó cô c.ắ.n răng : "Được, em uống t.h.u.ố.c tránh
thai khẩn cấp."
Tuy loại t.h.u.ố.c đó tác dụng phụ, nhưng cô vẫn thỏa mãn yêu cầu của một .
Cô cũng bọn họ thực sự trọn vẹn bên một .
Dù cơ hội như thế chắc chắn sẽ càng ngày càng ít.
Thương Liệt Duệ cô bốn chữ "thuốc tránh t.h.a.i khẩn cấp", trong mắt liền xẹt qua sự xót xa.
Sao nỡ để cô uống t.h.u.ố.c khẩn cấp, hỏng cơ thể chứ?
Dẫu chỉ một hai , ảnh hưởng vô cùng nhỏ. Anh vẫn nỡ.
"Đừng uống!"
Anh kịp thời lên tiếng ngăn cản. Sau đó lấy bao , đeo .
Đêm dài.
Lửa tình từng ngưng nghỉ.
Đêm nay Ôn Nhiễm hùa theo một cách kỳ lạ. Không kêu mệt, cũng kêu dừng .
Thương Liệt Duệ bao lâu, cô sẽ phối hợp với
bấy lâu.
Có lẽ cô thực sự ảnh hưởng bởi việc Thương Viện và Giang Vũ Tuyền tìm đến hôm đó.
Biết thể lấy là một chuyện.
Trực tiếp đối mặt với hiện thực vô vọng là một chuyện khác.
Ôn Nhiễm hôm đó thực sự cảm nhận cách giữa cô và Thương Liệt Duệ.
Cũng hiểu rõ giữa họ tồn tại một hố sâu vĩnh viễn thể vượt qua.
Cho nên cô chỉ thể sở hữu ở giai đoạn hiện tại.
Lúc kết thúc, khóe mắt Ôn Nhiễm lăn dài một giọt nước mắt.
Còn Thương Liệt Duệ thì dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy cô. Hận thể khảm cô trong cơ thể .
Một trận hoan ái đầm đìa mồ hôi.
Ôn Nhiễm vốn tưởng sẽ mệt đến mức ngủ ngay lập tức.
cô thể ngủ .
Rõ ràng là đang Thương Liệt Duệ ôm c.h.ặ.t trong lòng.
Cô thể cảm nhận một cách chân thực cảm giác an và sự ấm áp từ vòng tay .
Thế nhưng trái tim cô vẫn trống rỗng.
Nhìn khuôn mặt tuấn tú ở ngay gần trong gang tấc , trong lòng cô càng thêm trăm mối cảm xúc ngổn
ngang.
Ôn Nhiễm nhẹ nhàng đẩy .
Xuống giường, bước đến bên cửa sổ sát đất. Bầu trời hửng lên sắc trắng xám.
Màn đêm đen kịt sắp sửa bừng sáng.
Giống như đêm tối thì bình minh sẽ đến.
Cuộc đời của cô cũng sẽ đón nhận một khởi đầu mới ?
Ôn Nhiễm kìm mà tự hỏi lòng .
...
Lần đầu tiên Thương Liệt Duệ tỉnh , Ôn Nhiễm còn ở bên cạnh nữa.
Lần nào bọn họ xong cô cũng mệt đến rã rời. Chắc chắn sẽ là tỉnh dậy .
Ôn Nhiễm dậy sớm hơn . Anh đ.á.n.h răng rửa mặt xong xuống lầu.
Phát hiện trong phòng ăn để cho một phần
bữa sáng.
Là do Ôn Nhiễm đích . Trên bàn ăn còn dằn một mảnh giấy. Thương Liệt Duệ cầm lên xem.
là nét chữ của Ôn Nhiễm:
"Em đây, nhớ ăn sáng nhé!" Cô .
Vậy mà đợi thức dậy, cô tự .
Trong lòng Thương Liệt Duệ xẹt qua một tia hụt hẫng nhạt nhòa.
Anh cứ tưởng thể cùng cô thức dậy, cùng ăn sáng.
Ôn Nhiễm cho cơ hội đó.