Đã Nói Là Diệt Môn Cơ Mà, Sao Lại Biến Thành Sủng Thê Thế Này? - Chương 204: Lòng người vàng vọt

Cập nhật lúc: 2026-02-05 06:35:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời dần sáng, phía đông ửng sắc trắng như bụng cá.

Hơi lạnh mang theo sương hoa đọng những cành cây khô góc sân, cỏ trong kẽ gạch cũng phủ một lớp sương mỏng, chỉ qua một đêm, thời tiết se lạnh vài phần.

Văn Trúc Hiệt Tùng Trai từ sớm, ngoài cửa phòng chính ai, các thị vệ đều đợi hành lang đằng xa.

Nàng bước sân, thấy một nha bưng chậu đồng từ trong phòng bước .

Một lát , Bùi Kính cũng , cổ áo thường phục màu huyền sắc thắt chỉnh tề một nếp nhăn, sự u uất nơi khóe mắt tan sạch, cả toát vẻ đắc chí như uống rượu xuân.

Văn Trúc sững sờ.

Tinh thần của Vương gia đến , tối qua Tiểu thư dỗ dành thế nào, mới thể dỗ dành như thế , khiến khỏi liên tưởng đến những chuyện nhân tâm vàng vọt.

“Thuộc hạ cáo kiến Vương gia.” Văn Trúc quỳ một gối xuống.

Trong sân yên tĩnh, tiếng đầy nội lực khiến Bùi Kính khẽ nhíu mày, theo bản năng về phía phòng ngủ, nhấc chân về phía bên .

“Ngươi qua đây.”

Văn Trúc dậy theo, nuốt nước bọt.

Hôm qua Vương gia một lòng hướng về Tiểu thư nên thời gian tính sổ, hôm nay đúng là lúc cần thanh toán .

Đi một trượng, Bùi Kính dừng bước: “Kể bộ sự việc xảy hôm qua, từ đầu đến cuối.”

Văn Trúc gật đầu: “Hồi bẩm Vương gia, đây Ngụy Từ Doanh mời Tiểu thư gặp mặt, thuộc hạ liền cùng…”

Văn Trúc kể tỉ mỉ, những lời đều bàn bạc kỹ với Khương Phỉ từ , Vương gia tin , chỉ hy vọng ảnh hưởng của Khương Nhị tiểu thư, đầu óc Vương gia sẽ chậm một chút.

Bùi Kính chăm chú lắng , Đoạn Tửu lúc đó bước , Bùi Kính liếc một cái, Đoạn Tửu liền tự giác bên cạnh Văn Trúc.

Bùi Kính xong cũng gì, Đoạn Tửu liền tiếp lời: “Vương gia định xử lý Ngụy Minh Trinh thế nào?”

Ánh mắt Bùi Kính chợt lạnh : “Liên tục thăm dò giới hạn của bản vương, cần giữ nữa.”

Đoạn Tửu trong lòng kinh hãi: “Vương gia định khi nào tay?”

Ánh mắt Bùi Kính lướt về phía phòng ngủ, cằm đang căng cứng dịu đôi chút, ngữ khí cũng hòa hoãn hơn: “Bản vương bây giờ thể , đợi nàng ngủ dậy tính.”

Văn Trúc nghĩ đến điều gì, kích động đến mức túm c.h.ặ.t lấy cánh tay Đoạn Tửu, Đoạn Tửu đau đến mức nhăn mặt, đành nghiến răng chịu đựng.

lúc , một nha vội vàng chạy tới, khẽ : “Vương gia, Tiểu thư tỉnh ạ.”

Toàn bộ vẻ lạnh lùng Bùi Kính lập tức tan biến, bỏ Văn Trúc và Đoạn Tửu, thẳng về phía phòng ngủ.

Nha còn định theo, thì Văn Trúc kéo : “Tối qua Vương gia ngủ ở ? Đắp chung một cái chăn hai cái?”

Đoạn Tửu “chậc” một tiếng, bề ngoài thì nghiêm nghị chính trực, nhưng tai ghé sát .

Nha đương nhiên dám chuyện riêng tư trong phòng chủ t.ử, chỉ : “Tỷ tỷ đừng khó .”

Văn Trúc lập tức : “Ta gọi tỷ tỷ cũng , tỷ cứ bí mật cho , tối qua đun nước nóng ?”

Nha nàng phiền còn cách nào, mím môi một cái, ý tứ cần cũng hiểu.

Văn Trúc lập tức hiểu , giơ tay đ.ấ.m một cái lưng Đoạn Tửu.

“Khụ khụ!” Đoạn Tửu cái đ.ấ.m bất ngờ cho sặc, đầu trừng mắt nàng: “Ngươi đ.á.n.h gì?”

Văn Trúc chỉ bận tiếc nuối, còn tâm trí để ý , bực bội : “Đáng ghét! Đáng lẽ tối qua nên ngủ, nên trèo lên mái nhà chờ mới !”

Nàng càng nghĩ càng hối hận: “Không ngờ Tiểu thư vì chúng phạt quỳ, vì dỗ Vương gia, bỏ công sức lớn như , hy sinh lớn lao như thế…”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Lời còn hết thì tai túm lấy, Đoạn Tửu : “Ngươi là nha đầu, cả ngày trong đầu chỉ nghĩ lung tung cái gì?”

“Buông ! Buông !” Văn Trúc giật tay , hùng hồn : “Ta cần nghĩ, chẳng lẽ trực tiếp ?”

Đoạn Tửu nhất thời hỏi nghẹn, xoa cằm suy nghĩ một lát, gật đầu: “Vậy… ngươi cứ nghĩ .”

……

Khi Bùi Kính vén rèm bước , Khương Phỉ dậy, run rẩy mặc y phục, ngón tay cứ run mãi mà tài nào thắt đai lưng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/da-noi-la-diet-mon-co-ma-sao-lai-bien-thanh-sung-the-the-nay/chuong-204-long-nguoi-vang-vot.html.]

“Ta giúp nàng.”

Bùi Kính tới, đưa tay định giúp đỡ.

Vừa đưa tay , Khương Phỉ rụt .

Nàng túm c.h.ặ.t y phục trong, lúc ngước mắt trừng , đuôi mắt vẫn còn đỏ, thèm chuyện với , tự loay hoay với dây đai.

Bùi Kính đương nhiên nàng đang giận dỗi vì chuyện gì.

Hắn , xuống bên cạnh nàng, giọng hạ thấp xuống: “Tối qua… là đủ kiềm chế, sẽ như nữa.”

Khương Phỉ dịch sang một bên, nhúc nhích thì “xì” một tiếng.

Bùi Kính lập tức luống cuống: “Đau ? Để xem.”

“Xem cái đầu ngươi!” Khương Phỉ mắng xong, cuối cùng cũng thắt xong y phục.

“Để xem một chút, mới yên tâm.” Đây là đầu tiên trong đời Bùi Kính chuyện bằng giọng điệu mềm mỏng như .

Khương Phỉ thèm để ý: “Tối qua ngươi cũng là xem một chút, kết quả thì ? Xem xem …”

Cái tên khốn tối qua , cái đêm đầu tiên nàng tưởng tượng nên là dịu dàng triền miên, ban đầu thì cũng còn tạm , xứng với hai chữ dịu dàng, nhưng kết quả đó là mưa gió bão táp.

Biết là như , nàng thà cho lên giường!

Khương Phỉ càng nghĩ càng giận, túm cái gối mềm bên cạnh ném về phía Bùi Kính: “Ngươi là đồ l.ừ.a đ.ả.o!”

Hắn bảo nàng nhẹ nhàng một chút, cuối cùng, kết quả là lời nào là thật.

Bùi Kính tránh né, chịu trọn cú ném đó, đặt gối mềm về chỗ cũ, dịu giọng dỗ dành: “Là , chỗ đó của nàng còn đau ?”

Mặt Khương Phỉ lập tức đỏ bừng, trừng mắt : “Cần ngươi quản ! Ta về Khương gia.”

“Không .” Bùi Kính nhíu mày, nắm lấy tay nàng: “Ta sai , nàng đ.á.n.h mắng đều , nhưng thể về.”

“Đánh ngươi còn tốn sức,” Khương Phỉ giật tay , “Cứ ở đây thêm, sớm muộn gì mạng cũng giao nộp trong tay ngươi.”

Mặt Bùi Kính “tằng” một cái đỏ bừng, lan từ vành tai đến tận cổ.

Cảnh tượng đêm qua kiểm soát mà ùa về, nàng mềm mại trong vòng tay , nàng c.ắ.n môi rên rỉ, dây dưa nàng đến tận nửa đêm, còn chịu buông tay, cứ mãi quấn lấy rời…

Những ký ức nóng bỏng khiến cổ họng Bùi Kính khô khốc, giọng cũng khàn : “Ta…”

“Ta cái gì?” Khương Phỉ trừng mắt .

“Ta thề, tuyệt đối buông thả như nữa.” Bùi Kính trông như một đứa trẻ sai chuyện, luống cuống Khương Phỉ.

Trải qua đêm qua, Khương Phỉ đời nào mắc bẫy của nữa.

“Ai mà tin lời thề của ngươi chứ, đêm qua ngươi cũng y như , kết quả gật đầu, ngươi liền lưng…”

Nàng hết câu , nhưng gò má nóng bừng, dứt khoát mặt thèm .

Bùi Kính nghẹn lời, khuôn mặt ửng hồng và đôi môi mím c.h.ặ.t của nàng, trong lòng như mèo cào.

Nhìn bộ dạng giận thẹn của nàng, sự hoảng loạn trong lòng Bùi Kính chợt tan biến, ngược còn nảy sinh chút ngọt ngào khó tả.

Hắn mặc kệ nàng giãy giụa, giữ c.h.ặ.t cổ tay nàng, kéo nàng lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu nàng: “Là hồ đồ, nàng đừng giận nữa.”

Thực Khương Phỉ cũng quá tức giận, chỉ là nhớ sự hoang đường của đêm qua nên giữ thể diện, nhưng thấy lo lắng như chú ch.ó lớn phạm , lửa giận trong lòng cũng nguôi ngoai hơn phân nửa.

“Ta đói .” Nàng thều thào, coi như cho một bậc thang để bước xuống.

Mắt Bùi Kính sáng lên, như thể đại xá, vội vàng sai nha mang đồ ăn .

Khương Phỉ còn xuống giường, kê một cái bàn nhỏ ngay giường.

Ăn xong, Bùi Kính vén góc chăn cho Khương Phỉ: “Ngủ thêm chút nữa ? Ta ngoài giải quyết chút việc, sẽ về ngay.”

Khương Phỉ ngước mắt : “Ngươi ?”

 

Loading...