Đã Nói Là Diệt Môn Cơ Mà, Sao Lại Biến Thành Sủng Thê Thế Này? - Chương 209: Nàng Là thê tử Của Thần

Cập nhật lúc: 2026-02-05 06:35:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơi nóng ẩm trong màn trướng vẫn tan hết, Khương Phỉ mệt đến mức mí mắt díp , thở dần đều đặn.

Bùi Kính hề buồn ngủ, ôm c.h.ặ.t nàng ngắm rời.

Sao một tiểu sinh vật đáng yêu đến thế ? Mềm mại cuộn tròn trong lòng , ngay cả thở cũng mang theo vị ngọt khiến tim run rẩy.

Bùi Kính càng ngắm càng yêu, thích đến mức tim như lấp đầy bởi thứ gì đó, chua xót căng trướng.

Người trong lòng đột nhiên cựa quậy, thể xoay một cái, đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c trượt khỏi vòng tay .

Bùi Kính kéo , động tác cực kỳ nhẹ nhàng, từng chút một kéo nàng về.

Khương Phỉ ngủ yên .

Trong mơ, núi lửa phun trào, dung nham đỏ rực cuộn trào kéo tới, nóng đến mức nàng phát bỏng, chỉ thể chân trần chạy thục mạng về phía .

May mắn , nàng thấy một vũng nước suối mát lạnh, nàng vội vàng lao , cả mát lạnh lập tức cảm thấy dễ chịu. kịp mát mẻ đủ, dung nham tràn tới, nóng đến mức nàng tìm chỗ mát cả một đêm.

Một trốn, một vớt, sáng hôm thức dậy, cả hai đều quầng thâm mắt to tướng.

Văn Trúc bước phòng thấy cảnh tượng , y như con ch.ó to nhà họ Khương ngửi thấy mùi thịt thơm .

cũng chỉ là ngửi thấy thôi, đêm qua Vương gia vốn cửa , lên cơn gì ngoài sắp xếp cho nàng một nhiệm vụ, đến Tịnh Liên Am đưa đồ vật.

Nàng lý do để nghi ngờ Vương gia cố tình đuổi .

Nhìn quầng thâm mắt của hai , đêm qua chẳng lẽ họ ngủ? Vậy chẳng là... mây mưa triền miên, điên đảo long phượng ?

kỹ biểu cảm của Vương gia đúng lắm, lẽ là vẻ đắc ý mãn nguyện chứ? Sao mang vẻ mặt khổ sở như mang mối thù lớn ?

Sau khi dùng xong bữa sáng, Bùi Kính sân dặn dò hạ nhân dừng việc đốt lò sưởi ngầm.

Hạ nhân nhận lệnh định rời , gọi dừng , “Ban ngày cứ đốt, đến chạng vạng hẵng dừng.”

Văn Trúc hết đầu cuối, nín bước lên : “Thuộc hạ mấy hôm một quyển bí tịch, tốn của thuộc hạ ít bạc, định dâng lên cho Vương gia.”

“Đưa xem.” Bùi Kính giơ tay lên.

Văn Trúc vội vàng từ trong lòng lấy một cuốn sách nhỏ mỏng dính, bìa còn lấy một chữ.

Bùi Kính đưa tay nhận lấy, cân hai cái liền thấy , kỹ chỉ ba trang giấy, “Thứ mà gọi là bí tịch ?”

“Vương gia ngài đừng xem thường trang ít ỏi, bí tịch mà, đương nhiên là quý ở tinh túy chứ lượng.”

Bùi Kính nửa tin nửa ngờ lật trang đầu tiên, ngước mắt Văn Trúc: “Chữ của ngươi, bản vương vẫn nhận .”

Văn Trúc lấy lòng: “Vương gia mắt , thật, quyển sách gốc mấy hôm nước mưa ướt, chữ nhòe , may mà thuộc hạ trí nhớ siêu phàm, ghi nhớ mấy trang , chép suốt đêm.”

Bùi Kính nàng hai cái, “Thôi kệ , cái xem cũng . Vừa nãy ngươi tốn bao nhiêu bạc, tự đến phòng kế toán lĩnh .”

“Đa tạ Vương gia.” Văn Trúc cúi đáp, lưng liền như bôi dầu chân mà chạy mất.

Bùi Kính cúi đầu xem trang đầu tiên, vài dòng, khóe mày nhịn giật giật.

Chỉ thấy đó : Tính cách phụ nữ thường một đằng lòng một nẻo, giữa chốn giường chiếu, dùng thủ đoạn sấm sét. Nàng đẩy , đó là mà còn né, cứ việc ôm c.h.ặ.t lấy, ấn lòng cho động đậy, khiến nàng thể thoát ; nàng chau mày, thì cúi đầu thẳng mắt nàng, giọng điệu trầm xuống ba phần, hỏi nàng “Muốn chạy ”, tuyệt đối mềm mỏng, đây gọi là lấy cứng khắc mềm, đây chính là thuật bá đạo nắm giữ trái tim.

Bùi Kính nửa tin nửa ngờ, nhưng thử xem một chút cũng sai.

……

Buổi trưa, trong cung chiếu chỉ truyền tới, Hoàng thượng mệnh Bùi Kính cung.

Khương Phỉ chắc chắn là vì chuyện đ.á.n.h Ngụy Minh Trinh, tính cách của Bùi Kính trong sách là ngay cả Thiên Vương Lão T.ử cũng thèm để mắt, chỉ sợ xung đột với Hoàng thượng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/da-noi-la-diet-mon-co-ma-sao-lai-bien-thanh-sung-the-the-nay/chuong-209-nang-la-the-tu-cua-than.html.]

Khương Phỉ lo lắng yên tiễn cửa: “Trong cung giống phủ chúng , Hoàng thượng hỏi chuyện gì, thu tính khí một chút, đừng đối đầu trực diện, chúng đấu ngài .”

Chỉ riêng câu “phủ chúng khiến lòng Bùi Kính mềm nhũn, còn cứng rắn nổi nữa.

“Ta .” Hắn dịu giọng : “Đừng lo lắng, sẽ về ‘phủ chúng ’.”

Khương Phỉ nhấn mạnh khiến mặt nóng lên, đẩy cửa: “Mau .”

Đợi đến khi xe ngựa biến mất ở cuối ngõ, Khương Phỉ về phòng lật cuốn sổ nhỏ mà nàng dặn Văn Trúc lấy từ gối , bên cửa sổ thêm vài dòng nữa.

Lòng Bùi Kính như nước d.a.o động mà tiến cung, ngay cả tiểu hoàng môn đến đón cũng nhận tâm trạng đang , bợ đỡ mấy câu.

Xuyên qua từng lớp tường son, càng gần Càn Nguyên Điện, sự ấm áp tùy ý thường thấy Bùi Kính càng dần thu , trong mắt chỉ còn sự ngỗ ngược và âm trầm quen thuộc.

Trong điện, hương đàn thoang thoảng, Bùi Kính bước : “Thần Bùi Kính, tham kiến Hoàng thượng.”

Lời dứt, một chồng tấu chương màu vàng minh hoàng “phập” một tiếng ném xuống chân .

“Ngươi xem chuyện của ngươi !” Chiêu Văn Đế quát lớn: “Ngụy Minh Trinh dù cũng là quan viên triều đình, ngươi trực tiếp đến nha môn đ.á.n.h thành như , là sợ tấu chương đàn hặc của quần thần vẫn đủ nhiều ?”

Bùi Kính cụp mắt, giày nghiền qua góc tấu chương đất, cần cũng đám ngự sử những gì.

“Trước họ đàn hặc g.i.ế.c .” Bùi Kính nhếch khóe môi, tự giễu: “Bây giờ đổi thành đ.á.n.h , xem tiến bộ , bọn họ khen mà mắng?”

Chiêu Văn Đế tức nghẹn một , tức đến mức trán giật giật, vội đưa tay xoa trán.

Mạnh Nguyên Đức vội dâng lên: “Hoàng thượng ngài bớt giận, long thể là quan trọng nhất.”

Chiêu Văn Đế gạt tay Mạnh Nguyên Đức , chỉ Bùi Kính: “Ngươi còn tiến bộ? Cứ tiến bộ thêm nữa, chẳng ngươi định lật luôn cả Ngự sử đài ?”

Động tác nghiền tấu chương của Bùi Kính dừng , khi ngước mắt lên, trong mắt lóe lên một tia hung ác: “Cũng , đám lão già quá ồn ào. Ngụy Minh Trinh cướp của , lẽ nào đáng đ.á.n.h? Đây là chuyện riêng giữa , đến lượt đám lão già nhúng tay .”

“Là cướp của ngươi, là ngươi cướp của ?”

“Đương nhiên là cướp của .” Bùi Kính hùng hồn : “Khương Như Phỉ sinh của .”

Sự ngỗ ngược và cố chấp trong lời giống như một tấm gương, chiếu l.ồ.ng n.g.ự.c Chiêu Văn Đế khiến ông nghẹn .

Năm đó vì đoạt lấy , ông chuyện quá đáng hơn cả Bùi Kính, chỉ là năm đó ông tay trong bóng tối, còn Bùi Kính thì công khai.

Chiêu Văn Đế ngọn lửa quen thuộc trong mắt , thời gian như tờ giấy vò nát, lúc từ từ trải , phản chiếu hai khuôn mặt chồng lên , giống đều ngang ngược, đều bất chấp tất cả.

Chiêu Văn Đế đột nhiên hết giận, chỉ cảm thấy mệt mỏi: “Ngươi coi là chuyện riêng, thì đ.á.n.h riêng, náo động cả triều đình ở nha môn là chuyện gì?”

Vốn tưởng với tính cách của Bùi Kính sẽ lập tức phản bác, ai ngờ gật đầu: “Hoàng thượng , là thần lỗ mãng .”

Lời thốt , trong điện tĩnh lặng đến mức tiếng kim rơi.

Mạnh Nguyên Đức kinh ngạc trợn tròn mắt, bao giờ thấy vị gia chịu nhận thua?

Chiêu Văn Đế cũng ngẩn , ngón tay lơ lửng giữa trung, cả bụng lời trách mắng đều nghẹn .

Bùi Kính tiếp: “Trước khi cửa, nội t.ử dặn dò, bảo thần thu tính khí một chút.”

“Nội t.ử?” Lông mày Chiêu Văn Đế cau , chợt nhớ : “Ngươi là nha đầu Khương Như Phỉ ?”

Bùi Kính ngước mắt, nghiêm túc : “Nàng bây giờ nha đầu nữa, là thê t.ử của thần.”

Mọi báo cáo một chút, cuốn sách hiện đang trong quá trình chuẩn xuất bản, ủng hộ ?

Tên sách xuất bản của cuốn lẽ sẽ là Kinh Niên Như Phỉ, lấy từ tên của nam nữ chính.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Ngoài , Dẫn Phượng Quy xuất bản, bán các nền tảng, còn Dữ Tha Bán Thành và Thù Gia Cầu Mã Thiếu Niên Lang cũng đang trong quá trình xuất bản.

 

Loading...