Đã Nói Là Diệt Môn Cơ Mà, Sao Lại Biến Thành Sủng Thê Thế Này? - Chương 238: Lên lầu xanh

Cập nhật lúc: 2026-02-05 06:37:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Nguyên Đức mà kinh hãi.

Luận về sự nuông chiều mà Hoàng thượng dành cho các hoàng t.ử, ai thể sánh bằng Chiêu Ninh Vương? đến ngai vàng, từng cân nhắc đến ?

Đang suy tư, ông Chiêu Văn Đế thở dài: “Nguyên Đức, ngươi theo Trẫm bao nhiêu năm, chuyện trong cung ngoài cung thấy nhiều , vài lời, Trẫm cũng chỉ thể với ngươi thôi.”

Mạnh Nguyên Đức vội vàng khom : “Nô tài xin lắng thánh chỉ của Hoàng thượng.”

Giọng Chiêu Văn Đế mang theo vẻ mệt mỏi: “Trẫm yêu quý đến nữa, nhưng chung quy vẫn là danh chính ngôn thuận. Giang sơn giao tay ai, phụ thuộc tư chất, mà còn xem thiên hạ công nhận . Trẫm mà thực sự trao ngôi vị cho , triều đình sẽ náo loạn, tông thất cũng dung thứ cho .”

Ông dừng một chút, ánh mắt lơ đãng bên ngoài: “Trẫm nợ , nợ Tri Hà, kiếp thể trả hết, chỉ thể nới tay ở những chuyện vụn vặt , để sống tự tại thêm chút, cũng coi như… bù đắp phần nào.”

Mạnh Nguyên Đức cúi đầu, lưng áo thấm đẫm một tầng mồ hôi lạnh.

Yêu thương thì yêu thương, nhưng chung quy vẫn trao ngôi vị tối cao tay Chiêu Ninh Vương danh chính ngôn thuận.

Cái gọi là sống tự tại, cho cùng, chẳng qua là một phần ân thưởng sự cân nhắc của quyền lực hoàng gia. Nó thể bảo vệ bình yên nhất thời, nhưng thể bảo vệ bình yên cả đời. Đợi đến khi Đại hoàng t.ử đăng cơ, e rằng tình cảnh của Chiêu Ninh Vương sẽ vô cùng khó khăn.

Mạnh Nguyên Đức nắm c.h.ặ.t phất trần, chỉ cảm thấy hương trầm trong điện cũng mang theo vài phần lạnh nhạt, bạc bẽo.

Buổi chiều, Mạnh Nguyên Đức hầu hạ Chiêu Văn Đế nghỉ ngơi, lui khỏi tẩm điện. Vừa đầu lên bậc ngọc, ông thấy Đại hoàng t.ử Bùi Dực đang về phía .

Mạnh Nguyên Đức vội vàng tiến lên đón, khom lưng : “Cảnh Vương điện hạ đến khéo , Hoàng thượng mới nghỉ.”

Bước chân Bùi Dực khựng , tiếc nuối : “Xem bổn vương đến đúng lúc.”

Mạnh Nguyên Đức rũ mắt, trong lòng sáng như gương.

Thói quen nghỉ ngơi buổi trưa của Hoàng thượng, ai trong cung mà ? Đại hoàng t.ử cố tình chọn giờ đến, e rằng để gặp Hoàng thượng.

“Nếu điện hạ việc gì gấp, thể đợi một lát, Hoàng thượng nghỉ nửa canh giờ sẽ dậy.”

Bùi Dực xua tay: “Thực cũng chuyện gì cấp bách, để lát nữa bẩm báo phụ hoàng cũng muộn, bổn vương xin cáo lui . Nếu Mạnh công công bận rộn, phiền nếu tiễn bổn vương một đoạn?”

Mạnh Nguyên Đức vội vàng đáp: “Điện hạ lệnh, nô tài dám tuân theo, điện hạ xin mời.”

Gió mang theo lạnh, thổi khiến những chiếc chuông sắt treo mái hiên kêu leng keng. Hai , nhất thời lời nào.

Sắp đến góc cửa, Bùi Dực đột nhiên chậm , giả vờ vô tình : “Nói mới nhớ, khi tan triều hôm nay, phụ hoàng giữ Chiêu Ninh Vương chuyện lâu hơn một chút. Chiêu Ninh Vương vốn luôn lười biếng chuyện triều chính, hôm nay chịu ở mặt thánh thượng lâu như , thật khiến bất ngờ.”

Mạnh Nguyên Đức bình tĩnh đáp: “Cũng là bàn chuyện triều chính, chỉ là chuyện phiếm thường ngày mà thôi.”

“Ồ?” Lông mày Bùi Dực nhướng lên, “Chiêu Ninh Vương ngày thường ít , thể chuyện lâu như với phụ hoàng ?”

Mạnh Nguyên Đức ý dò hỏi của , bèn : “Cũng gì quan trọng, Hoàng thượng chỉ là thuận miệng tán gẫu vài câu, nhắc đến tư chất của mấy vị hoàng t.ử, trong đó kể đến Chiêu Ninh…”

Lời còn dứt, ông như mới sực tỉnh, đột ngột ngẩng đầu lên, vội vàng bổ sung: “Là nô tài lắm lời, điện hạ chớ để trong lòng…”

Nụ giả mặt Bùi Dực lập tức tắt ngấm, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo.

Lời hết, Bùi Dực dùng ngón chân cũng thể đoán ngoài việc tư chất của Chiêu Ninh Vương là nhất. Những ngày gần đây Bùi Kính mưa gió mặt các đại thần, khiến mấy vị hoàng t.ử khác trông như cỏ rác.

Phụ hoàng giữ Bùi Kính chuyện riêng, cho phép suy nghĩ nhiều.

Gió từ góc cửa thổi , khiến Bùi Dực lạnh toát.

Tâm tư Bùi Dực xoay chuyển cực nhanh. Mạnh Nguyên Đức theo phụ hoàng nhiều năm như , chuyện gì nên , chuyện gì nên chôn sâu trong bụng, ông hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

Chuyện lỡ lời như thế, thể nào xảy với Mạnh Nguyên Đức, nhất định là cố ý tiết lộ, nhắc nhở , tỏ ý kết với .

Bùi Dực Mạnh Nguyên Đức, “Công công là đắc lực nhất bên cạnh phụ hoàng, thánh tâm hướng về , công công là hiểu rõ nhất. Công công là thẳng thắn, bổn vương cũng vòng vo nữa, nếu phụ hoàng còn nhắc đến Chiêu Ninh Vương, mong công công nhất định báo tin cho bổn vương một tiếng. Chỉ cần công công chịu giúp đỡ, nếu bổn vương đắc ý, nhất định sẽ quên ân tình của công công hôm nay.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/da-noi-la-diet-mon-co-ma-sao-lai-bien-thanh-sung-the-the-nay/chuong-238-len-lau-xanh.html.]

Nói xong, lấy một hộp gấm từ trong tay áo , nhét tay Mạnh Nguyên Đức, rời .

Đợi bóng dáng Bùi Dực biến mất, Mạnh Nguyên Đức mở hộp gấm xem, cất tay áo.

……

Đã khuya, trong tẩm phòng sớm tắt nến.

Hai trong màn ngủ say sưa, ngoài cửa đột nhiên truyền đến hai tiếng gõ “cốc cốc”.

Bùi Kính chậm rãi mở mắt, trong mắt vẫn còn vương một tầng buồn ngủ m.ô.n.g lung. Người trong lòng thở đều đặn, tóc mai cọ cổ , mang theo mùi hương ấm áp dễ chịu.

“Cốc cốc.”

Lại là hai tiếng nữa. Bùi Kính cẩn thận rút tay về, đắp kỹ chăn cho Khương Phỉ, khoác áo choàng bước ngoài.

Đoạn Tửu hành lang, thấy thì khẽ : “Vương gia, mật tín khẩn, đang đợi bên ngoài.”

Sắc mặt Bùi Kính trầm xuống, khoác áo choàng ngoài. Trong bóng tối của cửa phụ một bóng đang , quả nhiên là tiểu thái giám từ trong cung.

Chỉ đủ thời gian uống một chén , Bùi Kính trở , lặng lẽ chui ổ chăn.

Vừa yên vị, Khương Phỉ mơ mơ màng màng trở , theo thói quen rúc lòng .

Tay nàng đặt bên hông , đầu ngón tay chạm lớp da lạnh lẽo, lập tức tỉnh táo hơn vài phần, “Chàng ? Sao lạnh thế ?”

Bùi Kính ôm nàng c.h.ặ.t hơn lòng, giọng trong đêm thấm đẫm sự dịu dàng hiếm thấy, “Ta tiểu, dính chút lạnh thôi.”

Khương Phỉ “Ồ” một tiếng, hỏi thêm, chỉ vùi mặt hõm cổ , lẩm bẩm: “Mau ngủ .”

Bùi Kính đáp , cảm nhận cơ thể dần ấm lên, nhưng vẻ u ám trong mắt vẫn tan . Chỉ đến khi thở nàng đều đặn, mới khẽ thở dài một , ôm nàng nhắm mắt .

……

Một đêm mộng mị, Khương Phỉ mở mắt nữa, ngoài cửa sổ trời sáng rực.

Nàng theo thói quen đưa tay sờ sang bên cạnh, chăn đệm nguội lạnh từ lâu, rõ ràng Bùi Kính rời một lúc.

Trong đầu đột nhiên vang lên giọng lâu của Hệ thống: “Ối chà, mới rời một lát thôi mà bắt đầu mò mẫm tìm kiếm ?”

Khương Phỉ sững .

Kể từ đêm Giao Thừa hôm đó Hệ thống đột ngột ngắt kết nối, đây là đầu tiên nó lên tiếng.

“Cuối cùng ngươi cũng chịu ló mặt , ? Ngươi cũng về quê ăn Tết ?”

Giọng Hệ thống chút tự nhiên: “Đi tìm Chủ Hệ Thống chút việc.”

“Ồ.” Khương Phỉ kéo dài âm điệu, ánh mắt sáng rực rõ chữ " hiểu ": “Xử lý đến giờ mới về, xem xử lý kịch liệt lắm nhỉ, tiến độ tệ nha.”

Hệ thống bực bội đáp : “Ta chuyện đắn đó!”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

“Đủ một trăm ?”

Hệ thống nghẹn họng: “Ngươi bớt quản , hết lo liệu chuyện của .”

Nhắc đến đây, Khương Phỉ nhíu mày, động tác mặc ngoại sam dừng , “Nói mới nhớ, gần đây chuyện của Bùi Kính chút kỳ lạ, ngày nào cũng sớm tối về, còn tắm rửa sạch sẽ mới chịu về.”

Hệ thống: “Ồ, lên lầu xanh .”

 

Loading...