Đại Đường Tấn Dương Công Chúa - Chương 313

Cập nhật lúc: 2026-03-10 19:22:15
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Minh Đạt nhớ , "Vậy liệu hung thủ quen Huệ Ninh ? Hoặc giống như Huệ Ninh, ý nghĩa của hoa nghênh xuân từ đó, nên cũng dùng loại hoa đặt cạnh c.h.ế.t."

 

Tả Thanh Mai gật đầu tán đồng. Rồi tiếc nuối: "Chỉ hận phát hiện t.h.i t.h.ể quá muộn, đám ni cô Huệ Ninh, An Ninh đều xử trảm, chúng còn cách nào hỏi thăm manh mối từ miệng họ nữa."

 

Lý Minh Đạt thở dài: "Dù cũng là một manh mối. Bất kể suy luận của chúng đúng sai, cứ tra thử xem, vẫn hơn chẳng gì." Lý Minh Đạt hỏi tiếp Tả Thanh Mai về cách c.h.ế.t của t.h.i t.h.ể thối rữa và đống xương trắng .

 

"Thủ pháp g.i.ế.c khác . Một bên dứt khoát, tàn nhẫn đem xác cho thú ăn, chỉ để xương ném xuống ao. Một bên đ.â.m thủng n.g.ự.c, thủ pháp phức tạp, khi phi tang dùng hoa nghênh xuân ngụ ý khởi đầu mới. Liệu thể khẳng định hung thủ của hai vụ là hai khác ?" Tả Thanh Mai hỏi.

 

Lý Minh Đạt gật đầu: "Ta cũng nghĩ đó là hai khác . Một kẻ hung tàn bạo ngược, lấy việc g.i.ế.c ch.óc vui. Một kẻ thủ pháp kỳ quái, dường như chuẩn mực riêng của . Vậy cứ tạm xem đây là hai vụ án, chia mà tra."

 

Uất Trì Bảo Kỳ há miệng ngạc nhiên. Nếu là bình thường chắc chắn sẽ thốt lên vài câu cảm thán, nhưng cố nhịn. Hắn tự nhắc vững chãi hơn, thông tuệ hơn, để Quý chủ bằng con mắt khác mới .

 

"Xương cốt ao sen cũng đào gần xong , cả ngày hôm nay chỉ tìm thêm mười mẩu xương nhỏ, tác dụng gì lớn." Bảo Kỳ báo cáo tình hình bên .

 

Lý Minh Đạt : "Đừng xem nhẹ việc . Hiện giờ manh mối gì, cái ao chính là chìa khóa tìm bằng chứng, đều trông cậy ." Nói đoạn, nàng dẫn tới xem cái xác đang đắp vải trắng, ngoài tóc chỉ lộ mỗi đôi chân.

 

"Thấy gì ?"

 

"Dạ?" Bảo Kỳ ngơ ngác cái xác Lý Minh Đạt.

 

"Hắn thiếu một đôi giày." Lý Minh Đạt . Uất Trì Bảo Kỳ đại ngộ, vội vàng hành lễ, hứa sẽ đốc thúc thuộc hạ đào ao thật kỹ để tìm thêm manh mối.

 

"Ta thấy từ khi quan, việc chín chắn hơn nhiều lắm. Cứ cố gắng , chờ tin của ." Lý Minh Đạt khích lệ.

 

Uất Trì Bảo Kỳ ưỡn n.g.ự.c đảm bảo sải bước đầy tự tin. Tả Thanh Mai rửa tay xong, sán gần Lý Minh Đạt, nghiêng đầu theo Bảo Kỳ, nhíu mày khó hiểu: "Ngài trúng tà ? Sao nô tỳ thấy tính tình đổi khác kỳ quái thế."

 

Tả Thanh Mai chuyện vốn thích đ.â.m thẳng vấn đề nên bà mô tả như Lý Minh Đạt cũng thấy lạ.

 

"Vậy ?" Lý Minh Đạt hỏi, thấy Tả Thanh Mai gật đầu liền : "Có lẽ quan nên dám tùy hứng như ."

 

"Tay ngài thế?" Tả Thanh Mai chằm chằm bàn tay giấu nửa trong tay áo của Bảo Kỳ, bất chợt hỏi một câu.

 

Lúc Lý Minh Đạt mới chú ý thấy: "Hình như thương ." Nàng nghĩ một lát, sai Điền Hàm Thiện hỏi thử.

 

Lát , Điền Hàm Thiện về báo: "Hôm qua nghịch đao, giật nên vô tình rách tay ạ." Lý Minh Đạt để tâm mấy, gật đầu, bảo Điền Hàm Thiện gửi cho ít t.h.u.ố.c là .

 

Tả Thanh Mai bên cạnh nhịn : "Có mời đại phu xem ? Vết thương nếu chữa trị kịp thời, chỉ bôi t.h.u.ố.c sơ sài dễ loét hoặc biến chứng."

 

Lý Minh Đạt liền bảo Tả Thanh Mai: "Thế thì quá, ngươi cũng coi như là đại phu, qua xem cho , tránh cho sơ suất. Gia đình ở Trường An, mỗi một ở đây, chúng chăm sóc thì cũng thấy với phụ ."

 

Tả Thanh Mai nhận lời ngay. Điền Hàm Thiện theo bóng lưng Tả Thanh Mai, chớp mắt trầm tư. Lý Minh Đạt bắt gặp ngay, hỏi lão chuyện gì.

 

"Quý chủ nhận ? Tả Thượng cung dường như đặc biệt quan tâm đến Uất Trì nhị lang. Tính tình nàng vốn lạnh lùng, nay ai gặp chuyện gì nàng cũng chẳng màng. hễ Uất Trì lang quân lên tiếng chuyện gì là ánh mắt nàng cứ hướng về phía đó."

 

"Vậy... ?" Lý Minh Đạt ngạc nhiên, nhớ thì thấy chẳng ký ức gì liên quan, nàng vốn chẳng để ý khía cạnh .

 

"Tất nhiên là ." Điền Hàm Thiện gật đầu chắc nịch, nhún vai hiệu, "Thì Quý chủ chẳng thấy đấy thôi, Tả Thượng cung quan tâm đến vết thương của Uất Trì lang quân thế mà."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-duong-tan-duong-cong-chua/chuong-313.html.]

"À, đúng." Lý Minh Đạt gật đầu, chút suy ngẫm. nghĩ tuổi tác Tả Thanh Mai hơn Bảo Kỳ tới gần mười tuổi, chắc chỉ là hợp mắt, lớn quan tâm kẻ nhỏ thôi.

 

Điền Hàm Thiện thì tỏ vẻ hớn hở, dù Tả Thượng cung giờ trông giống trần mắt thịt hơn , thấy thiện hơn hẳn.

 

"Được , đừng thêu dệt chuyện nữa, mau đến Kinh Triệu Phủ lấy cho một bản lời khai." Lý Minh Đạt dặn. Điền Hàm Thiện nhận lệnh, lập tức cưỡi ngựa đến Kinh Triệu Phủ lấy lời khai của đám ni cô Huệ Ninh.

 

Lý Minh Đạt cầm bình tưới hoa bên cửa sổ, ngước ngoài như đang chờ đợi ai đó. Thôi Thanh Tịch đó tới, định cửa chính nhưng thấy Quý chủ ngay bên cửa sổ, ôn hòa nhắc nhở: "Cứ tưới thế thì hoa c.h.ế.t mất."

 

Lý Minh Đạt sực tỉnh, vội thu tay , đặt bình tưới lên bệ cửa, thắc mắc: "Xong việc ?"

 

"Vâng, sắp xếp xong cả . Giờ đang rảnh rỗi nên qua xem Quý chủ gì cần giúp . thấy còn thong thả hơn cả , e là chẳng việc gì để giúp ." Thôi Thanh Tịch lịch thiệp .

 

"Đã cùng rảnh rỗi, chúng chuyện một chút nhé?" Ánh mắt Lý Minh Đạt bỗng trở nên sắc sảo, thẳng Thôi Thanh Tịch. Thôi Thanh Tịch sững một chút, đôi mắt lập tức tràn đầy ý , khẽ gật đầu hành lễ, cung kính tuân mệnh.

 

Sau khi xuống, thấy bắt đầu uống , Lý Minh Đạt hỏi thẳng: "Cách uống học từ ai?"

 

"Quý chủ ? Cách thịnh hành trong giới t.ử thành Trường An từ lâu , Thanh Tịch cũng chỉ là chạy theo trào lưu thôi. cách uống khởi nguồn từ Phòng Thế t.ử. Địa vị của trong giới t.ử thế nào hẳn Quý chủ rõ.

 

Huynh gì cũng coi là hành động phong nhã, dễ bắt chước. Người học theo nhiều dần thì thành trào lưu thôi." Thôi Thanh Tịch ngần ngại tán dương Phòng Di Trực, tự nhận chỉ là kẻ tầm thường học đòi theo.

 

Lý Minh Đạt mỉm , đ.á.n.h giá Thôi Thanh Tịch bằng con mắt khác, lòng thầm thắt . Những lời của tuyệt đối đơn giản là khen ngợi Phòng Di Trực. Hắn chắc hẳn đoán nàng định gì với nên mới lôi Phòng Di Trực .

 

Đây là lời cảnh cáo ? Để cho nàng rằng từ sớm rõ lòng nàng hướng về ai? Lý Minh Đạt nhanh ch.óng cân nhắc trong lòng, vẫn cảm thấy những chuyện cần rõ ràng. Mập mờ dứt thì chẳng cho ai cả.

 

Bất kể Thôi Thanh Tịch phản ứng , ít nhất nàng cũng nên dùng thái độ nào đối đãi với .

 

"Minh Kính Ty vốn dĩ chỉ sắp xếp một , Thánh nhân đột nhiên phái nhiều đến như , là vì cớ gì ?"

 

Thôi Thanh Tịch khẽ gật đầu: "Đại khái đoán một vài phần."

 

"Vậy nghĩ thế nào?" Lý Minh Đạt hỏi.

 

Thôi Thanh Tịch ngẩng đầu, khóe miệng nhếch lên một độ cong : "Nghĩ rằng Quý chủ quả nhiên khác biệt với , là một nữ t.ử cực kỳ thông tuệ. Những điều nữ t.ử khác dám nghĩ, dám , Quý chủ đều dám, hơn nữa còn giấu giếm cả Thánh nhân."

 

Lý Minh Đạt chằm chằm Thôi Thanh Tịch, mặt biểu cảm nhưng trong lòng kinh ngạc vô cùng. Lời của Thôi Thanh Tịch ám chỉ đến mức , Lý Minh Đạt nếu còn lĩnh hội thì đúng là kẻ ngốc.

 

Hóa Thôi Thanh Tịch thực chất sớm nàng giở trò, giả vờ thiết với để cố tình chọc cho Thánh nhân vui. Hắn , nhưng bất động thanh sắc. Lý Minh Đạt nhíu mày, phát hiện thật sự đoán thấu suy nghĩ của Thôi Thanh Tịch.

 

Trong thời gian ở Minh Kính Ty, Lý Minh Đạt ngóng khắp nơi nhưng hề thấy phía Thôi Thanh Tịch một lời lẽ nào thỏa đáng. Nói lạc, nhưng nhiều khi thâm tàng bất lộ; thành phủ sâu xa giỏi tính toán, nhưng chẳng chuyện gì .

 

Lý Minh Đạt hiểu rõ, đối mặt với loại , nàng cũng thể để lộ sơ hở, chỉ hỏi : "Sau đó thì ?"

 

"Chẳng đó nào cả. Tuy trong lòng khó tránh khỏi đau buồn, nhưng nghĩ , bản vẫn còn giá trị để Quý chủ lợi dụng, thế cũng coi là an ủi, ít nhất Thanh Tịch trong mắt Công chúa kẻ vô dụng."

 

Thôi Thanh Tịch khựng , đôi mắt rủ xuống vẻ lạc lõng, "Thực sự hoài niệm những ngày Quý chủ bằng con mắt khác, thậm chí từng nghĩ rằng, nếu ngày nào cũng như , dẫu rõ là một giấc mơ, Thanh Tịch cũng cam lòng chìm đắm trong đó tỉnh .

 

Tuy nhiên hiện giờ biện pháp của Quý chủ lẽ hiệu quả , đến Minh Kính Ty đông lên, thêm chậu lan ngày hôm nay, thể Thanh Tịch sẽ chẳng còn cơ hội gặp Công chúa nữa."

 

Lý Minh Đạt im lặng Thôi Thanh Tịch, lời nào. Thôi Thanh Tịch cũng mỉm nhạt nhẽo trong im lặng, điềm tĩnh uống cạn chén trong tay, đoạn dậy hành lễ với Lý Minh Đạt.

Loading...