Thần Hy tập trung bộ linh lực tay, trực tiếp dùng tay bắt lấy cây quyền trượng đang tấn công tới, ngón tay dùng lực, chiếc sọ liền hóa thành tro bụi trong tay cô, tan biến trung theo gió.
Thấy cây quyền trượng dày công nuôi dưỡng bấy nhiêu năm cứ thế mà mất sạch, mắt bà già đỏ ngầu, mái tóc bạc trắng xõa tung , bay lơ lửng trong trung, trông như một con ác quỷ địa ngục.
Bà chằm chằm Thần Hy, nghiến răng nghiến lợi:
“Ta ngươi ch-ết!”
Thần Hy tà mị, trực tiếp một hình lóe lên, xuất hiện ngay lưng bà già, liên tiếp điểm mấy huyệt đạo lưng bà , cuối cùng khi đối phương nghiêng tấn công qua, cô trực tiếp vung hai tấm bùa, dán đúng thiên đường và tim của bà .
“Á! Á...”
Phút chốc bà già kêu gào t.h.ả.m thiết, bà ôm mặt xoay vòng tại chỗ, trông vô cùng đau đớn.
Hắc Vô Thường xem mà ngây cả : May mà và Bạch Vô Thường luôn lời!
Nếu thật sự ch-ết thế nào cũng !
Ông Thần Hy đang thong dong tự tại ở bên , trong mắt tràn đầy sự sùng bái, cái đùi nhất định ôm cho c.h.ặ.t!
Sau bất kỳ chuyện gì họ giải quyết đều thể tìm cô giúp đỡ, kiếp, thật là tiết kiệm thời gian và công sức quá mất!
Một lát , bà già ngừng kêu la, bà như nhận điều gì đó, vội vàng móc điện thoại từ trong túi , soi lên mặt , tức thì trong sân vang lên tiếng kêu như lợn chọc tiết.
“Á, mặt của ...”
Chương 92 Đi ảo cảnh
Hắc Vô Thường tiếng động thu hút, qua, chỉ thấy lúc nãy giờ biến thành một bà lão, mặt đầy những nếp nhăn dọc ngang sâu hoắm.
Ngay cả những ngón tay vốn trắng trẻo thon thả giờ cũng trở nên g-ầy guộc như bộ xương khô, đầy những vết đồi mồi.
Hắc Vô Thường sợ tới mức rùng một cái, tự lẩm bẩm:
“Trời ạ, mụ yêu quái nổi điên thật !”
Dáng vẻ của bà già chỉ Hắc Vô Thường kinh hãi mà còn khiến khán giả trong phòng livestream hình.
【 Đệch, dọa ch-ết , cái đáng sợ quá! 】
【 phần hiểu tại bà hại , dáng vẻ đúng là nỡ thẳng mà. 】
【 Yêu cái cũng hại mạng chứ, còn là cháu nội của nữa, chẳng còn chút lương tri nào cả. 】
【 mà đại sư của chúng từ khi nào trở nên nghịch ngợm thế nhỉ, đúng là chọc tức đền mạng mà. Cứ nhằm tim bà già đó mà đ-âm. Nhìn kìa, tức đến mức mắt trợn ngược lên luôn . 】
【 Đại sư của chúng hóa lợi hại như ? Ban đầu cứ tưởng cô chỉ xem bói vẽ bùa thôi, ngờ võ công cũng thâm hậu thế ! 】
【... 】
Thần Hy cách đó xa, hăng hái đ-âm chọc:
“À, hóa cô trông như thế !”
“Chậc chậc, thật là đáng sợ, hèn chi cô sát hại nhiều thiếu nữ đến . cái gì của cô thì cuối cùng cũng sẽ biến mất thôi, vì sẽ đ-ánh cô hiện nguyên hình.”
Nói xong, Thần Hy liền lao tới.
Thừa thắng xông lên!
Bà già giận dữ đang bay tới, trong mắt tràn đầy hận thù, bà tốn bao nhiêu năm mới đổi dung mạo, mà chỉ trong thời gian ngắn ngủi về con , phụ nữ mặt xinh đến , thật là đáng ghen tị, đúng là đáng ch-ết!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-118.html.]
Bà gầm lên:
“Ta sẽ g-iết ngươi! Sẽ lột da róc xương ngươi, ngâm trong cái hũ bí chế của , cho ngươi nếm mùi đau khổ!”
Bà bộc phát bộ hắc sát khí , mang theo ý định liều ch-ết một phen để cùng ch-ết với đòn tấn công của Thần Hy.
Thần Hy thấy bà tự bạo để cá ch-ết lưới rách, lạnh lùng :
“Mơ quá nhỉ! Đâu dễ để cô ch-ết như thế !”
Ngay khoảnh khắc bà già tỏa ánh sáng rực rỡ sắp nổ tung, Thần Hy tới mặt bà , đ-ánh một pháp quyết giữa trán bà .
Ánh sáng rực rỡ trong phút chốc biến mất tăm , mụ yêu quái bắt đầu nổ tung vô lỗ nhỏ, âm thanh vang dội cứ như tiếng pháo nổ đêm giao thừa .
Sau khi trận nổ kết thúc, những lỗ nhỏ lẽ chảy m-áu thì lấy một giọt m-áu nào, bên trong là sự khô khốc, thậm chí một chút nước nào.
Mà chiều cao của bà già cũng bắt đầu co rút , biến thành một vật thể lưng còng, tóc trắng, hốc mắt trũng sâu giống đang bò lổm ngổm mặt đất.
Thần Hy khẽ rung rinh hàng mi, lộ vẻ kinh ngạc: Thứ còn thể gọi là con nữa, rõ ràng là một mụ yêu quái sống mấy trăm năm !
Mụ yêu quái phát hiện sơ hở từ trong kẽ hở, bà nhân lúc Thần Hy đang ngẩn , dùng sức mạnh sinh mệnh cướp từ Hề Hề để kéo Thần Hy và Hắc Vô Thường ảo cảnh của .
Nếu thể g-iết bọn họ, thì hãy giam cầm bọn họ v-ĩnh vi-ễn trong ảo cảnh !
Thần Hy và Hắc Vô Thường cảm thấy một阵 choáng váng, đó xuất hiện một con phố thuộc về thời hiện đại, cách ăn mặc thì chắc là một triều đại cổ đại nào đó.
Hắc Vô Thường quanh bốn phía, nghi hoặc hỏi:
“Đây là ?”
Thần Hy:
“Đây chắc là ảo cảnh của mụ yêu quái!”
“Đệch mợ, chúng trúng chiêu từ khi nào thế? là coi thường bà !”
Thần Hy liếc Hắc Vô Thường một cái nhưng giải thích gì.
Thật cô vẻ cao ngạo, mà là cô cũng ! chuyện thể ?
Đáp án tất nhiên là !
“Đi thôi!”
Thần Hy về phía đông của con phố, Hắc Vô Thường ngẩn một lúc vội vã theo, đây là cái đùi lớn, để mất dấu.
Khi hai tới một dinh thự lớn thì chặn đường!
Thật chặn đường họ, mà là quá đông tắc nghẽn cả lối .
Hai buộc dừng , trong đám đông, thuận theo dòng về phía cổng dinh thự.
Một đàn ông trung niên mặc áo bào xám cầm một cái khay, rạng rỡ :
“Hôm nay là ngày vui của thiếu gia Vương phủ và tiểu thư Liễu gia chúng , thiếu gia chúng , hôm nay bất kể là nhận lời mời đều thể tới chúc phúc, trong uống chén r-ượu mừng.”
Đám đông lập tức xôn xao, ai nấy đều khen ngợi thiếu gia nhà họ Vương bụng.
Mọi ùa tới chỗ quản sự để chúc mừng, những lời , đó theo sự chỉ dẫn của hạ nhân trong.
Thần Hy ngửi thấy một mùi vị bất thường, thông thường ảo cảnh đều là những trải nghiệm thật của thi pháp.