Những gặp đây đều giống như những cỗ máy, chỉ thể những hành động cố định, nhưng ở đây thì khác, gương mặt của mỗi đều sống động, lời và hành động cứ như thật .
Cô kéo Hắc Vô Thường cùng tới chỗ quản sự, học theo những đó, một câu chúc mừng, đó thuận lợi trong.
Sau khi hai chọn chỗ định, Hắc Vô Thường hỏi:
“Tại đây lãng phí thời gian, chúng nên sớm tìm lối thoát để rời khỏi ảo cảnh chứ.”
Thần Hy ông như kẻ ngốc, “Ông nhận thấy nơi gì bất thường ?”
Hắc Vô Thường liền quanh bốn phía, lúc mới nhận điểm khác thường, la oai oái:
“Trời ạ, đúng thật kìa, ở đây trông giống như thật .”
Thần Hy:
“Có lẽ ở đây thể tìm thấy cách phá giải. Chúng cứ xem xem .”
Trong lúc hai đang chuyện, một nam t.ử mặc hỷ phục đỏ dắt một nữ t.ử cũng mặc hỷ phục đỏ từ phía hành lang tới.
Hắc Vô Thường trố mắt , đây chẳng là mụ yêu quái !
Thần Hy thì thái độ thản nhiên như , lặng lẽ quan sát đám cưới hoành tráng .
Tân lang cầm chén sứ trắng, khách khí :
“Hôm nay là ngày tân hôn của Vương mỗ và Liễu thị, vui vì tới, và vợ xin kính một chén, hy vọng ăn ngon uống say.” ...
Ngay khi đáp lễ, khung cảnh đột nhiên chuyển sang một cảnh khác.
Thần Hy mà đang giường, còn kịp hiểu nguyên nhân thì lời của nha cho sửng sốt.
“Phu nhân, bà hà tất chứ? Thiếu gia nhà họ Vương chúng khôi ngô tuấn tú, gia cảnh giàu , chuyện tam thê tứ là bình thường, bà nghĩ thoáng , dù phụ nữ ở hậu viện nhiều đến thì Liễu thị bà cuối cùng vẫn là vợ chính thức hỏi cưới đàng hoàng, lũ hồ ly tinh gặp bà chẳng vẫn hành lễ dâng !”
Thần Hy: Cái gì cơ? Cô hiện tại đang nhập mụ yêu quái ?
Thôi kệ, phóng lao thì theo lao, xem bà gì!
Thần Hy ngoan ngoãn để nha dìu dậy, tới gương để chải chuốt trang điểm.
Nhìn mụ yêu quái trong gương, tuy tính là xinh nhưng khí chất đủ đầy, dáng một cả trong nhà.
Búi tóc còn vấn xong, bên ngoài vang lên tiếng pháo nổ và tiếng ồn ào, vô cùng náo nhiệt.
Thần Hy:
“Bên ngoài chuyện gì ?”
Nha :
“Phu nhân bà quên ? Hôm nay là ngày thiếu gia nạp .”
“Được , chúng cũng nên qua đó thôi, nếu muộn, thiếu gia trách tội bà đấy.”
Nha vấn xong lọn tóc cuối cùng, lấy một chiếc áo khoác màu đỏ rực mặc cho Thần Hy.
Đến khi tới tiền sảnh, vặn thấy nam t.ử cách đây lâu còn là tân lang, đang bế một nữ t.ử mỹ miều bước qua ngưỡng cửa .
Suốt cả quá trình, ánh mắt ông đều si mê trong lòng, hề dành lấy một chút xíu nào cho vợ đang ở vị trí chính thất.
Đến công đoạn dâng , tân lang thậm chí còn trực tiếp miễn luôn các nghi lễ:
“Nếu là phụ nữ yêu nhất, hôm nay tuy cửa với phận là , nhưng phận của nàng ngang hàng với Liễu thị, cần khúm núm hành lễ với cô .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-119.html.]
Khóe miệng Thần Hy giật giật, nén một cục tức, mỉm :
“Phu quân đúng. Sau cô hãy hầu hạ phu quân cho , cũng cần tới phòng thỉnh an . Hy vọng cô thể sớm sinh con đẻ cái, nối dõi tông đường cho nhà họ Vương chúng .”
Thần Hy cảm thấy đoạn cốt truyện coi như xong, định dậy rời khỏi cái nơi chướng khí mù mịt , nào ngờ bông hoa nhài trắng lên tiếng:
“Khoan .”
Chương 93 Ảo cảnh - Cưới tiểu
Hoa nhài trắng thẹn thùng nắm lấy tay áo tân lang, nũng nịu :
“Phu quân, như chẳng sẽ khiến tỷ tỷ mất mặt . Vậy chúng mà chung sống hòa thuận ?”
Tân lang , quét một ánh mắt hung dữ về phía Thần Hy, còn kịp phát hỏa thì hoa nhài trắng kéo tay :
“Thiếp xót , nhưng vẫn thực hiện đầy đủ các nghi thức, để trở thành vợ chồng thực sự với , dù là cũng ngại.”
Tân lang mà sướng rơn cả , ôm lấy hoa nhài trắng một hồi tâm tình thắm thiết, nào là sẽ phụ lòng nàng, chỉ sủng ái một nàng...
Những xung quanh mà cũng ngưỡng mộ thôi, thi khen ngợi bọn họ tình ý , xứng đáng là hình mẫu, đây chia cắt giờ tìm thấy , đúng là duyên phận...
Thần Hy nhíu c.h.ặ.t mày, suýt nữa thì nôn vì tởm, duyên phận cái nỗi gì?
Chẳng là nồi nào úp vung nấy, ngưu tầm ngưu mã tầm mã ?
Vài phút , Thần Hy vị trí chủ tọa, hoa nhài trắng ngoan ngoãn quỳ mặt dâng một chén :
“Mời tỷ tỷ dùng !”
Thần Hy đưa tay đón lấy, kéo nhẹ một cái nhưng nhúc nhích, liếc cô :
“Muội , thế là...”
Lời còn hết, thấy hoa nhài trắng lộ một nụ đắc ý gian xảo, đó chén đó hoa nhài trắng trở tay hắt thẳng mặt chính .
“Á, nóng quá!”
Gò má trắng nõn của hoa nhài trắng lập tức trở nên đỏ ửng, nhưng đến mức hủy dung, Thần Hy cô như một kẻ ngốc.
Người phụ nữ sở thích ngược đãi bản ?
Nếu thì tại hắt nước mặt , còn ngay trong ngày đại hỷ nữa chứ.
“Chát!”
Trong lúc Thần Hy còn đang ngẩn , cô một bàn tay đột ngột giáng xuống tát lệch mặt, khóe miệng rách , rỉ những tia m-áu.
Thần Hy khẽ vài tiếng, “Tốt lắm! Tốt lắm!”
Trong mắt cô đầy vẻ hung bạo, cô tát trả gã tồi đó hai cái. Theo đuổi sự cân đối mà lị.
“Chát! Chát!”
Nhìn ánh mắt chấn động của gã tồi, hai bên má đỏ ửng sưng vù, trong lòng cô mới thấy cân bằng một chút.
Thần Hy lúc mới nhạo:
“Này bạn trẻ, cảnh cáo , đừng mà vong ơn bội nghĩa, nếu sự hỗ trợ của Liễu gia , nhà họ Vương các sớm thành cái nhà nát , lấy tiền mà cưới ? Có cứt mà ăn !” ...
, khi Thần Hy nhập c-ơ th-ể , cô tiếp nhận một chút ký ức của mụ yêu quái, hóa mụ yêu quái vốn luôn ngưỡng mộ gã tồi , còn gã tồi thì luôn yêu bông hoa nhài trắng mắt .
Điều đáng tiếc là việc ăn của nhà gã tồi gặp sự sụt giảm nghiêm trọng, cha của gã tồi khi ch-ết dặn dò ông nhất định cưới mụ yêu quái, chỉ nhà bà mới thể cứu nhà họ Vương.