Ở câu hỏi cuối cùng, Thần Hy cố ý hạ thấp giọng, một cách trầm .
Lão Vương thở dài:
“ quanh năm ở quê, đối với chuyện cũng rõ lắm, cũng là vì nó khỏe nên mới lên đây chăm sóc nó.”
“Vốn dĩ tưởng là nó việc mệt mỏi nên xuất hiện ảo giác, nhưng một quả thực cũng thấy cái thứ bẩn thỉu đó, lúc đó dọa sợ khiếp vía, thấy nữa, nhưng con trai thì ngày nào cũng thấy.”
“Thời gian , con trai hành hạ đến mức hình g-ầy gò, ma ma, sợ cứ tiếp tục thế thì cũng hỏng mất, nên mới tìm đến đại sư, hy vọng đại sư thể giúp con .”
Thần Hy bưng ly coca lên nhấp một ngụm, lão Vương:
“Có thể cho xem con trai bà ?”
“Không vấn đề gì, chuyện gì , nó đại sư xem cho là phúc khí của nó.”
Lão Vương vui vẻ , nhanh ch.óng gõ cửa một căn phòng, “Đây chính là con trai !”
Bên trong căn phòng, chiếc giường lớn màu trắng một “cái kén”
đang , chính xác hơn là một đang quấn c.h.ặ.t chăn, do quấn quá kỹ nên rõ lắm!
Thấy , lão Vương bước lên hai ba bước, lật tung cái chăn của con trai , để ý đến phản ứng hốt hoảng của con trai, vội vàng giới thiệu với Thần Hy:
“Đại sư, cô xem , đây là con trai .”
“Làm cái gì thế? Con là sự cho phép của con thì phòng con mà?”
Người đột nhiên xuất hiện hạ thấp đầu một cách u ám, rõ ràng là vui, nhưng đang cố kìm nén.
Lão Vương vốn dĩ quen thói mạnh bạo, trực tiếp tát một cái đầu con trai:
“Nói năng xằng bậy cái gì thế? Mẹ thế là vì ai chứ, chẳng là cho con .”
“Con cũng xem mấy giờ , còn ở đây mà ngủ, ma nó tìm con thì tìm ai!”
“Lớn tướng thế mà chỉ chơi game, chịu ngủ nghê gì cả. Người bằng tuổi bồng bế cháu cho , con thì , bao nhiêu năm nay chẳng thấy dắt về một đứa con gái nào, còn tưởng con thích con trai đấy!
Bình thường thấy con ôm điện thoại trò chuyện với lạ vui vẻ thế, con dắt về cho xem, ngày qua ngày khác chẳng gì cả, tính khí thì lớn!”
“Mẹ!”
Nghe thấy lão Vương nhắc đến chuyện con gái, Tiểu Vương đồng t.ử chấn kinh, sợ hãi, lập tức tỉnh táo và phẫn nộ, trừng mắt , còn tưởng sắp g-iết đến nơi !
Thực tế, ngoại trừ Thần Hy , những cư dân mạng bao gồm cả lão Vương đều rằng trai nảy sinh ý định g-iết , nhưng cuối cùng vẫn lương tri kéo !
Chương 107 Cô thật lợi hại, gặp mặt chữa khỏi cho con trai
Lão Vương mới dạo một vòng quanh cửa t.ử, bà đặt điện thoại sang một bên, bận rộn dọn dẹp phòng ốc.
Cư dân mạng thấy hình ảnh, nhưng từ âm thanh đó thể đoán , đang dọn vệ sinh cho con trai.
【Đứa con trai là hạng lành gì, lúc nãy để ý , ánh mắt đáng sợ quá.】
【 thấy tò mò hơn là con nữ quỷ đó ý gì, rốt cuộc là nhắm trúng tên ? Hay là đơn thuần trêu chọc nên mới bám theo lưng .】
【Liệu là quen với ? Rồi may xảy tai nạn, nên mới cứ lữa tìm như .】
【Trời ạ, lẽ là thầm thương trộm nhớ , ch-ết cũng buông tha chứ!】
Vài phút , lão Vương cầm điện thoại lên nữa, những lời suy đoán của các fan dọa cho giật , vội vàng giải thích:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-137.html.]
“Không như nghĩ , tư duy của năng động quá.”
“ là một mụ đàn ông nông thôn sắp theo kịp tiết tấu của .”
Lão Vương gượng một tiếng, đùa một câu.
Sau đó bà thấy con trai vẫn đang mặc đồ ngủ, đầu tóc quần áo lộn xộn, chút nhã nhặn, chuyện nếu trong phòng livestream thấy thì tìm bạn gái nữa, bà chê bai :
“Được , con mau thu dọn một chút , đợi con ở bên ngoài.”
Cứ như , lão Vương dọn dẹp vệ sinh xong , Thần Hy mà , đây chính là cái gọi là hiền nuôi con hư ?
Tuy nhiên, dù chỉ là một cái thoáng qua, nhưng Thần Hy vẫn thấy những gì cần thấy, quả thực nữ quỷ theo Tiểu Vương, hơn nữa còn chỉ một, rõ nguyên nhân gây bệnh, nên bây giờ cũng vội vàng gì, bèn tán gẫu với lão Vương:
“Lão Vương, con trai bà từng bạn gái ?”
“Bạn gái?”
Lão Vương lặp một , chút hiểu mô tê gì, mười mấy giây bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhe răng :
“Chưa , nó vẫn luôn độc !”
Lão Vương chút vui mừng, ngờ đại sư quan tâm đến chuyện chung đại sự của con trai , chẳng lẽ là mối, giới thiệu cho con trai bà?
Càng nghĩ càng vui, lòng bà sướng rơn, bà bảo mà, rõ ràng con trai bà trai như thế mà duyên với phụ nữ kém, hóa là chờ ở đây!
Xem quẻ ngày hôm nay, chỉ giải quyết chuyện nữ quỷ mà còn giải quyết luôn cả chuyện chung đại sự của con trai!
là một công đôi việc!
Thần Hy xong, nhướn mày một cái, ừm một tiếng.
Thế thôi ?
Hết ?
Lão Vương đợi hồi lâu, cũng ảo tưởng bao nhiêu chuyện, kết quả là hết !
Xem rốt cuộc là xa xỉ !
Ngay lúc bà đang suy nghĩ vẩn vơ, Thần Hy đột nhiên hỏi:
“Lão Vương, nơi đang ở hiện tại là thành phố Giang ?”
Lão Vương gật đầu:
“ , quả thực là thành phố Giang, đại sư cô thật lợi hại.”
“Vậy bà từng ở đó ít cô gái mất tích ?”
Chuyện lúc đó ồn ào lớn, chỉ dân thành phố Giang mà ngay cả nhiều quan tâm đến tin tức đều đôi chút.
Lão Vương:
“Hình như là , một năm xuất hiện vụ mất tích cô gái đầu tiên, đó liên tiếp xuất hiện thêm ba vụ nữa, lúc đó cảnh sát tìm kiếm lâu đều thấy những cô gái đó, thậm chí còn chấn động cả cấp , việc c.h.ặ.t chẽ suốt mấy tháng trời vẫn kết quả, thậm chí đến cả việc những cô gái đó còn sống ch-ết cũng rõ, cuối cùng bất đắc dĩ đành liệt vụ án danh sách án treo.”
Lão Vương đang hào hứng, bỗng nhiên nghĩ điều gì đó:
“Đại sư, chẳng lẽ cô điều gì ?”
Nếu thì tại cô vô duyên vô cớ hỏi về chuyện !
Thần Hy gì, chỉ mỉm về phía lưng bà.