Đợi khi lên xe, Tiểu Ngôn mới phát hiện cạnh chính là trai lúc nãy.
“Sao là ?”
Rõ ràng cũng nhận Tiểu Ngôn, hai xuống cùng .
Quãng đường đến đích mất ba tiếng đồng hồ, trai thể hiện tố chất của một cực kỳ hướng ngoại.
Mà Tiểu Ngôn vốn luôn là một bé ngoan nên đương nhiên là một thính giả tuyệt vời, thi thoảng còn phụ họa vài câu, điều càng khích lệ hứng thú của trai .
Anh đưa tay , hất cằm với Tiểu Ngôn:
“ tên là Phó Tuấn Thừa, vui quen với .”
Có lẽ do ánh nắng ngày hôm đó quá ch.ói chang, hoặc lẽ do nụ của quá đỗi truyền cảm, Tiểu Ngôn vốn thích ngoại giao cũng đưa tay bắt lấy tay , mỉm :
“ tên là Ngô Ngôn, vui quen với !”
Hai bật thành tiếng.
Những trẻ tuổi mà, căn bản chẳng đang cái gì, dù trong lòng cũng thấy vui vẻ.
Sau khi trò chuyện xong, cả hai đều ngạc nhiên, ngờ đích đến của họ cùng một nơi, cứ thế họ ở bên suốt cả chặng đường.
Một khéo ăn , một giỏi lắng , cũng coi như hòa hợp và vui vẻ trải qua kỳ nghỉ đó.
Vào ngày khai giảng, Tiểu Ngôn theo thói quen đến chỗ của trong lớp, đó giáo viên chủ nhiệm bước , phía là một trai mặc thường phục.
Trong khoảnh khắc ngẩng đầu lên, Tiểu Ngôn sững sờ:
“Phó Tuấn Thừa?”
Đồng thời như tâm linh tương thông mà sang, Tiểu Ngôn kịp thu hồi ánh mắt quan sát, ngoài ý đ-âm sầm ánh mắt của , thâm thúy, đạm mạc nhưng cũng đầy ẩn ý.
Trong khoảnh khắc đó, Tiểu Ngôn một loại ảo giác, đây là mà quen !
Sau đó sự giới thiệu của giáo viên, Tiểu Ngôn ảo giác chung quy cũng chỉ là ảo giác, thật sự chính là mà quen .
Phó Tuấn Thừa!
tại khác một trời một vực so với lúc , và tại chuyển đến trường của ?
Anh đầy bụng nghi hoặc, ngẩng đầu bục giảng bài giới thiệu bản .
Mỗi lời cử chỉ vẫn cuốn hút như !
Chỉ là còn là thiếu nữ tràn ngập ánh nắng của ngày hôm đó nữa!
Chương 113 Người đàn ông xinh (2)
“Được , chung sống hòa bình nhé.”
Giáo viên chủ nhiệm lời tổng kết, tùy ý chỉ về một hướng, “Phó Tuấn Thừa, em tạm thời xuống đằng !”
Tuy nhiên, nọ theo lời dặn của giáo viên mà thẳng về phía Tiểu Ngôn, “Bạn học, thể đổi chỗ một chút ?”
Bạn cùng bàn của Tiểu Ngôn là một cô nàng mê trai, trai tiếp cận ở cự ly gần như , hai má đỏ bừng, chẳng cần suy nghĩ mà gật đầu lia lịa:
“Dạ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-145.html.]
Sau đó ôm lấy cặp sách ngoan ngoãn dời chỗ, Tiểu Ngôn bạn cùng bàn ngơ ngác mà lý do để nghi ngờ cô thôi miên .
Cứ như , Tiểu Ngôn và Phó Tuấn Thừa trở thành bạn cùng bàn.
Trong giờ chơi, Tiểu Ngôn hỏi sự nghi hoặc trong lòng:
“Sao đến trường , với cả trông hình như chỗ nào đó đổi ?”
Phó Tuấn Thừa mỉm , lướt qua vấn đề .
Tiểu Ngôn chằm chằm , thật lòng, nhưng cũng hỏi thêm nữa.
Mỗi đều bí mật của riêng ! Lúc thì họ sẽ , lúc thì dù uy h.i.ế.p dụ dỗ thế nào cũng vẫn chẳng gì!
Chỉ là những ngày đó, còn là Phó Tuấn Thừa của ngày hôm nữa, thiếu sức sống, thêm phần u uất.
Tiểu Ngôn rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng cảm thấy cần , cho nên trong thời gian ở trường, chỉ cần Phó Tuấn Thừa ở một là sẽ ở bên cạnh , dù hai chẳng lấy một lời, cứ lặng lẽ như cũng bao giờ thấy ngượng ngùng.
Thời gian như thoi đưa, chẳng mấy chốc đến ngày thi đại học, họ hẹn cùng thi một trường đại học, tiếp tục tình bạn cùng trường.
Vào ngày đối chiếu đáp án, điểm của hai chênh lệch là bao. Nếu báo danh cùng một trường thì nhất định sẽ cùng trúng tuyển.
Khi giấy báo trúng tuyển gửi đến, quả nhiên ngoài dự tính, cả hai đều nhận.
Tiểu Ngôn thích văn học, Phó Tuấn Thừa học tài chính.
Sau khi nhập học, khoa của hai sát cạnh , điều vô cùng thuận tiện cho việc giao lưu giữa hai .
Mọi thứ đều trôi qua thuận lợi, tựa như một mặt hồ phẳng lặng một gợn sóng, nhưng đôi khi cũng chút gợn lăn tăn nhưng chẳng thể tạo nên sóng gió gì lớn.
Tiểu Ngôn cứ ngỡ cuộc sống đại học của sẽ trôi qua suôn sẻ như cho đến khi nghiệp, thì bất ngờ xảy .
Phó Tuấn Thừa thêm ở quán bar đ-ánh, nhưng kẻ đ-ánh là kẻ tiền thế, Tiểu Ngôn Phó Tuấn Thừa dây nổi nên .
Vốn là luôn thấp điệu, đầu tiên lôi gia đình , cứng rắn dùng gia thế ép kẻ đó cúi đầu xin và bồi thường tiền thu-ốc men.
Vốn tưởng Phó Tuấn Thừa chuyện sẽ hỏi , nhưng khi đến bệnh viện, chẳng hỏi câu nào, vẫn sống như , chỉ là đó đến tìm Tiểu Ngôn ngày càng ít .
Mà thời gian xuất hiện tại các nơi thêm khác tăng lên.
Tiểu Ngôn đoán lẽ gặp trắc trở trong cuộc sống, vô cùng với Phó Tuấn Thừa rằng thể giúp , nhưng Phó Tuấn Thừa là lòng tự trọng cao nên vẫn dám đề cập tới.
Cứ như trôi qua nửa học kỳ, khi nghỉ hè năm thứ ba, hai cũng gặp , cứ như thể đối phương xóa sạch khỏi cuộc sống của .
Tiểu Ngôn mỗi đêm đều ôm chiếc điện thoại, gửi tin nhắn cho Phó Tuấn Thừa, nhưng nào gõ chữ xong cũng đều xóa hết , đó đặt điện thoại lên tủ đầu giường, chậm rãi đếm thời gian trôi qua để chìm giấc ngủ.
Đến học kỳ cuối cùng, Phó Tuấn Thừa xuất hiện, hơn nữa còn xuất hiện đúng ngày sinh nhật của Tiểu Ngôn.
Ngày hôm đó trời mưa to, Tiểu Ngôn cúp điện thoại chúc mừng của cha , đang trả lời từng tin nhắn chúc mừng gửi tới WeChat.
Đột nhiên bên cửa sổ vang lên một giọng nam quen thuộc.
“Tiểu Ngôn, sinh nhật vui vẻ!”
Không hiểu , mong nhớ bấy lâu nay xuất hiện, lẽ là một ngày vui vẻ, nhưng Tiểu Ngôn thấy mắt mũi cay cay, nước mắt kìm mà trào .
Anh cũng chẳng quản trời mưa , ốm , cứ thế mặc bộ đồ ngủ chạy thẳng ngoài.
Anh mặt Phó Tuấn Thừa, cứ lặng lẽ như , một lời.
Gemini