Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 160

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:39:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương lão bản tự nhiên cũng thấy sự ngưỡng mộ của cư dân mạng, ngẩng cao đầu vẻ vô cùng đắc ý.

 

Thần Hy nhắc nhở:

 

“Nói , nhờ xem giúp chuyện gì?”

 

Lúc , Vương lão bản mới sực nhớ đến đây để gì, trong lòng khỏi ảo não. Mẹ nó chứ, suýt nữa thì đắm chìm trong sự ngưỡng mộ của khác mà dứt .

 

Thu sự tự hào, lão vội vàng than :

 

“Đại sư, cô nhất định cứu với.”

 

Thần Hy tiếng gào của lão cho suýt thì điếc tai:

 

“Nói nhỏ thôi, thấy mà.”

 

Vương lão bản ngại ngùng gật đầu:

 

“Xin nhé, giọng to quá, sẽ cố gắng nhỏ .”

 

“Chào đại sư, tên Vương Gia Khánh, cô thể gọi là Vương lão bản. mở nhà hàng, dạo gần đây nhà hàng của chuyện cực kỳ bất thường, nhờ cô xem giúp chuyện gì đang xảy .”

 

Thần Hy hỏi:

 

“Bất thường ở chỗ nào, cho chúng .”

 

Vương lão bản thở dài vắn dài:

 

cũng , tóm là hễ ai liên quan đến nhà hàng của là đều gặp xui xẻo.”

 

“Trong nhà hàng của tính cả nhân viên quản lý và nhân viên vệ sinh là tròn một trăm . đối đãi với nhân viên bao giờ khắt khe, những gì nên cho đều cho họ đầy đủ. Họ cũng điều, tâm ý với công việc của . Dưới sự đồng lòng của , việc kinh doanh của nhà hàng phát đạt.”

 

“Vì thế, cứ mỗi dịp lễ Tết đều phát tiền thưởng và quà cáp cho từng . Tính một năm tiền thưởng họ nhận còn cao hơn cả tiền lương, nên họ coi nơi đây như nhà , đều tận tâm phục vụ. Dưới nỗ lực của , nhà hàng bao giờ xảy chuyện khách hàng khiếu nại gây gổ vui gì cả.”

 

bắt đầu từ một tuần , chuyện trở nên bất thường.”

 

“Đầu tiên là khách hàng phát hiện phân chuột, ngặt nỗi cô là bệnh nhân bệnh tim, lúc đó thật sự dọa ch-ết khiếp. May mà đó cấp cứu kịp thời, nhưng thể bồi thường năm mươi vạn.

 

Tiếp theo là nhân viên nòng cốt gặp t.a.i n.ạ.n bỏng, dẫn đến ngón tay trỏ bên tay trái phế bỏ. Với tư cách là ông chủ, thể bỏ tiền ch-ữa tr-ị cho , tiền bạc cứ thế như nước chảy bệnh viện, cũng bao giờ mới hồi phục xong. Người nhà tới gây chuyện, bất đắc dĩ bồi thường bốn mươi vạn.”

 

“Sau đó là ngày hôm qua lúc ngoài suýt chút nữa xe đ-âm, nếu mạng lớn thì bây giờ chắc đang trong nhà xác .”

 

“Còn nữa, mấy nhân viên nữ trong công ty hôm lúc trực đêm còn dọa đến mức tinh thần hoảng loạn, miệng cứ lẩm bẩm cái gì mà mèo yêu nọ, mặt mũi bọn họ trắng bệch , giống như đang dối. Bây giờ ai dám tới việc nữa.”

 

“Cái mặt bằng nhà hàng đó cứ đặt ở đấy gì thì tiền thuê một ngày cao đến đáng sợ , cứ đà thì nhà hàng sớm muộn cũng đóng cửa sớm thôi.”

 

Vương lão bản càng càng suy sụp:

 

“Chỉ riêng tiền thu-ốc men cho những nhân viên thương đó gần như vét sạch tiền tích cóp của , còn đủ loại kiểm tra của các bộ phận giám sát, một ngày xuất hiện ba bốn , thực sự sắp chịu nổi nữa . Đại sư xin cô nhất định giúp với.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-160.html.]

 

Một đàn ông to b-éo lực lưỡng lên, trông vô cùng bất lực.

 

thể thất bại , còn vợ con nuôi. Họ theo nửa đời , từng hưởng phúc. Khó khăn lắm mới đợi đến ngày khấm khá, mới bắt đầu hưởng thụ thì đ-ánh trở về nguyên hình, thậm chí còn gặp những cảnh ngộ thê t.h.ả.m hơn.”

 

thực sự sẽ còn mặt mũi nào mà họ mất, tuy họ gì nhưng mỗi thấy họ là thấy đau lòng, cảm thấy với họ.”

 

là trẻ mồ côi, từ nhỏ học mấy, mười ba tuổi ngoài thuê lậu . Sau đó năm mười tám tuổi việc vặt trong nhà hàng, cũng chính lúc đó quen vợ .

 

tuy bố nhưng sống còn bằng nữa. Bố coi cô như một cây rụng tiền, ngừng đòi tiền cô nhưng bao giờ quan tâm đến cô .

 

Có một vỡ bát đĩa mà trừ tiền công, suốt nửa tháng đó tiền ăn cơm, đều là cô chia cho một nửa phần cơm của . Khoảng thời gian đó tuy khổ cực nhưng thực sự hạnh phúc.

 

Khi thấy cô xuất hiện với đầy những vết thương , hạ quyết tâm, đối với cô cả đời, để cô còn chịu nghèo khổ nữa.

 

để trở nên giàu thực sự khó quá, một năm, hai năm, ba năm... vẫn cứ vô danh tiểu như . cứ ngỡ cô sẽ rời bỏ , thèm chờ đợi nữa, ngờ vẫn luôn lưng , cổ vũ và an ủi .

 

Sau đó cô trái lời bố mà gả cho một thằng nghèo kiết xác như . Chúng nhẫn cưới, nhà mới, chỉ đơn giản một bàn thức ăn trong căn hầm coi như xong chuyện.

 

cùng chịu bao nhiêu khổ cực, mắt thấy ngày càng lên, giờ xảy chuyện , thực sự nữa? Cảm giác như ch-ết quách cho xong.”

 

Sự thâm tình và cảnh ngộ của Vương lão bản hiện rõ mắt , khiến lòng dậy sóng.

 

Chương 125 Ai chặn đường tài lộc của

 

【 Đại ca, chắc đang than nghèo kể khổ đấy chứ, thấy đúng là g-ầy ch-ết còn hơn ngựa, chỉ riêng đống đồ thôi cũng đủ cho gia đình sống sung túc cả đời . 】

 

【 Anh nhắc còn quên khuấy mất, gã còn những món đồ đáng giá mà. Suýt chút nữa lão cho cảm động đến phát . 】

 

【 Dù thế nào thì lão cũng khá đấy chứ, ít nhất cũng là một ông chủ trách nhiệm, còn là lo cho gia đình. Tốt hơn nhiều so với những kẻ khi tiền thì ăn chơi sa đọa. Hơn nữa lão đối xử với nhân viên cũng , coi như là một tồi. 】

 

Vương lão bản ngại ngùng gãi đầu:

 

“Mọi hiểu lầm , đây là đồ giả đấy!”

 

Để kỹ hơn, lão tháo sợi dây chuyền vàng to đùng cổ xuống:

 

“Mọi xem, thì giống thật lắm, nhưng kỹ thì vẫn điểm khác biệt đấy.”

 

chuyên nghề , thể khẳng định đây là đồ giả. 】

 

【 Đồ giả ư? Đại ca, thế thực sự chứ? Chẳng lẽ sợ những thương sẽ đeo bám ? Tục ngữ câu, tiền tài nên để lộ ngoài, cẩn thận kẻo rước họa , đến lúc đó hối hận kịp . 】

 

Vương lão bản đến đỏ cả mặt:

 

“Đây chẳng là nghèo đến sợ , khó khăn lắm mới ngóc đầu lên , nỡ mua đồ thật, đành mua ít đồ giả để màu thôi. Dù thì phận của cũng ở đây, rành thì cũng , cứ tưởng là thật thôi, ví dụ như đấy... hi hi.

 

Còn về những trong nhà hàng, họ đều đây là đồ giả cả, . còn tặng mỗi một sợi nữa kìa.”

 

 

Loading...