Đối với những khối đ-á nhỏ thế , cô chỉ cần một cái là thể rõ bên trong gì!
Rất tiếc là khối mà vị khách mua là đồ bỏ , còn khối đ-á chê bai mới là bảo vật!
Ông chủ chú ý đến Thần Hy từ lâu, vì lý do gì khác, chỉ vì khí chất của cô gái quá nổi bật, giữa phố đông qua mà chỉ cần một cái là thấy ngay.
Sau khi tiễn khách xong, ông nhiệt tình chào hỏi Thần Hy:
“Cô gái, xem , hôm nay là hàng mới về cực đấy.”
“Hôm nay cô may mắn đấy, đến sớm nên chọn , nếu lát nữa chọn hết thì chẳng còn hàng ngon .”
Ông chủ chỉ mấy khối đ-á trông mắt sạp, lượt giới thiệu cho Thần Hy.
Thần Hy mỉm cũng thuận thế xổm xuống. Sau một hồi ông chủ giới thiệu, Thần Hy chọn một khối đ-á chất lượng trung bình kém:
“Ông chủ, khối bao nhiêu tiền?”
Ông chủ nhíu mày:
“Cô gái, thấy cô lạ mặt, tuổi còn nhỏ, khuyên cô nên mua khối .”
“Không , mua cho vui thôi!”
Thần Hy thản nhiên .
Ông chủ bất lực, đành báo giá:
“Ba nghìn năm trăm tệ.”
Thần Hy gì, tiện tay nhặt khối đ-á xí lên, với ông chủ:
“Khối thể đưa luôn cho ?”
Ông chủ càng nhíu mày c.h.ặ.t hơn, cô gái lẽ là một kẻ ngốc ?
Nếu chọn những thứ gì chứ!
Ông ngập ngừng, vốn bắt nạt trẻ con, nhưng khổ nỗi đứa trẻ cứ đ-âm đầu họng s-úng, cuối cùng ông đành bất lực :
“Thôi , cái tặng cô luôn đấy!”
Thần Hy trả tiền xong liền cảm ơn, cuối cùng hỏi ông chủ địa chỉ nơi khai thác ngọc thạch chào tạm biệt rời .
Ông chủ theo bóng lưng hớn hở của cô gái, gửi cho vợ một tin nhắn: Hôm nay gặp một đứa trẻ ngốc, mua một khối ngọc thạch siêu tệ, còn mang luôn khối đ-á vụn mà bà nhặt !
Những ông chủ sạp hàng xung quanh cũng cô gái với ánh mắt đầy cảm thông, nhưng ai lên tiếng. Đây là quy tắc trong nghề, mua là xong, chuyện hối hận.
Thần Hy thẳng về phía nơi xẻ đ-á thô, gì về ánh mắt của phía .
Dù chăng nữa, e là cô cũng chỉ mím môi nhạt: Người đời khờ, đời thấu!
Thần Hy chọn một cửa hàng cần xếp hàng:
“Ông chủ, giúp xẻ hai khối đ-á thô với.”
Ông chủ tiếng gọi liền ló đầu từ quầy, sơ qua khối đ-á thô trong tay cô gái, cau mày: Thôi xong, thêm một kẻ ngốc lừa !
Phía bên , lão già khi gửi tin nhắn cho vợ xong, bà vợ lập tức gọi điện :
“Cái đồ trời đ-ánh nhà ông, ông bán bao nhiêu?”
Nghe lão già ba nghìn rưỡi còn mua một tặng một, bà vợ suýt nữa thì tắt thở, ôm ng-ực quát mắng:
“Hôm nay ông đòi đồ về cho thì lột da ông ! Ông đó là cái gì mà dám lén lút mang bán hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-17.html.]
Lão già trong lòng thắt , lúc cũng hoảng hốt theo, cúp điện thoại liền đuổi theo hướng cô gái biến mất.
Vừa thấy một bóng dáng giống cô gái đó, lão nhanh chân theo, đến cửa hàng thấy một tiếng kêu kinh ngạc:
“Trời đất, nguyên liệu của cô đấy chứ, phỉ thúy xanh biếc, phẩm chất thượng hạng.”
Lão già giật , bước nhanh trong. Đ-ập mắt chính là màu xanh biếc của phỉ thúy, đôi chân lảo đảo, đầu óc ong ong.
Tay vịn tủ bên cạnh, mới miễn cưỡng vững. Đây là thứ xí, đây chính là “tổ tông” giúp lão mấy chục năm cần mở hàng cũng sống mà.
Thần Hy khẽ nhướn mày, liếc mắt .
Ông chủ bán đ-á thô?
Phát hiện nhanh ?
Ông chủ xẻ đ-á cũng phát hiện đến, sợ tranh mất mối ăn của liền tiên phong lên tiếng:
“Cô gái, trả cô 500 vạn, bán khối phỉ thúy cho thấy thế nào?”
Một câu là một đòn giáng mạnh, lão già vững ngã xuống đất.
Hai đang tuy thấy lão ngã nhưng cũng chỉ một cái chứ chẳng ai thèm để ý.
Ông chủ thấy cô gái gì liền tiến lên, dùng giọng điệu dò xét:
“Sáu triệu thì ?”
Lão già đang đau m-ông trợn trừng đôi mắt nhỏ, bấm nhân trung, run rẩy dậy.
“Dừng , đây là đ-á của . Cô gái, trả cô gấp đôi tiền, món đồ bán nữa.”
Nghe thấy mức giá cao như , lão già thể chịu đựng thêm nữa. Lão hung hăng xông lên định giật lấy khối phỉ thúy trong tay ông chủ xẻ đ-á, động tác nhanh, chuẩn, hiểm.
Đây là đồ của lão, bán cũng do lão quyết định. Cô chỉ là một cô gái nhỏ là nơi khác, chắc chắn dám gì .
Thần Hy ánh mắt lạnh lùng, từ từ tiến gần. Đôi mắt đào hoa ngước lên, bỗng nhiên một tiếng:
“Mua đứt bán đoạn, quy tắc trong nghề!”
Nói xong cô nhanh ch.óng đoạt món đồ.
Tốc độ nhanh đến nỗi lão già còn kịp phản ứng thì đồ còn trong tay nữa.
Lão giận dữ định xông lên cướp, Thần Hy với tư thế cực cao xuống lão, giọng trầm xuống:
“Đồ sẽ trả cho ông , quy tắc trong nghề là tiền trao cháo múc. Ngược , tướng mạo của ông cho thấy con trai ông sắp gặp họa, vì ở đây tranh giành đồ với , bằng gọi điện thoại lời từ biệt với nó .”
Nói xong, Thần Hy cho phỉ thúy ba lô, thẳng khỏi cửa hàng.
Lão già:??
Sao cô con trai? Nghe ý cô giống như con trai sắp gặp chuyện lớn. Thế thì , lão và vợ già mới m-ụn con , tuyệt đối thể để nó xảy chuyện.
Lúc lão cũng chẳng màng đến phỉ thúy gì nữa, vội vàng đuổi theo, chặn đường cô gái, hoảng hốt :
“Cô thế là ý gì? Hôm nay cho rõ ràng với , con trai rốt cuộc sẽ gặp chuyện gì?”
Thần Hy nãy thông qua tướng mạo thấy chỉ một đứa con trai, hơn nữa cũng thấy gia đình điều gì , cùng lắm là tham chút lợi nhỏ, đây cũng coi như thói chung của đa , tội gì lớn!
Nghĩ đến chế tác ngọc bài, chừng sẽ thường xuyên qua nơi mua ngọc liệu, nếu thể kết một thiện duyên, khiến lão nợ một ân tình cực lớn thì sẽ giúp ích nhiều.
Thần Hy :
“Bây giờ gọi điện cho nó vẫn còn kịp, nếu nó sẽ bạn gái lừa nước ngoài đấy.”