Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 177

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:39:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau đó nâng những mảnh vỡ trong lòng bàn tay lên trung, bàn tay thon thả nắm , lập tức biến thành bột mịn.

 

Lại đến bên cạnh Tiểu Mỹ, ở trán bà, bày một pháp trận, lúc mới về phía Tiểu Mỹ.

 

“Vừa gia trì một đạo bảo mệnh phù cho bạn, cái thể bảo vệ bà một mạng.”

 

“Cảm ơn đại sư.”

 

Tiểu Mỹ xúc động cảm ơn, “Vậy khi nào mới tỉnh ?”

 

Thần Hy thu hồi thủ thế, :

 

“Vẫn cần một thời gian nữa mới thể thực sự khôi phục, nhưng đừng lo lắng, khi bà tỉnh sẽ trở nên khỏe mạnh hơn .”

 

Tiểu Mỹ còn định gì đó. Lúc giường thấp giọng lẩm bẩm một câu:

 

“Mỹ Mỹ...”

 

Tiểu Mỹ lâu lắm thấy gọi như , mũi cay cay, lao tới ôm lấy c-ơ th-ể .

 

Thấy chỉ đang mơ chứ tỉnh hẳn, Tiểu Mỹ nhẹ tay nhẹ chân vén chăn.

 

Lúc mới ngừng cảm ơn Thần Hy.

 

Về phần chuyện tiếp theo, thuộc về tranh chấp cá nhân của họ, vả cặp vợ chồng già đó cũng nhân vật nguy hiểm gì, Thần Hy tiện tham gia, nên dặn dò một lưu ý, chào từ biệt về căn nhà thuê, nhưng ngắt kết nối video với Tiểu Mỹ.

 

Chương 138 Đối chất trực tiếp

 

Sau khi Thần Hy , Tiểu Mỹ vẫn luôn một thắc mắc, suy tính vẫn hỏi :

 

“Đại sư, ông bà nội tại mượn mạng của khác?”

 

Thần Hy :

 

“Chuyện thì dài dòng, nhưng bạn đừng gấp, lát nữa bà nội bạn sẽ đến tìm bạn, lúc đó bạn sẽ thôi.”

 

Cuối cùng thêm một câu:

 

“Cũng coi như là một câu chuyện tình yêu thê lương mà mỹ lệ. Chỉ là đáng tiếc...”

 

Tiểu Mỹ hiểu lắm, đôi mắt tròn xoe chứa đầy sự thắc mắc lớn, “Tình yêu?”

 

Chưa đợi cô nghĩ thông suốt, cửa sắt lớn trong sân kêu “rầm rầm”.

 

Trong tiếng đ-á cửa dữ dội xen lẫn tiếng mắng nhiếc của già:

 

“Cái đồ tạp chủng, mở cửa cho mụ già !”

 

Tiểu Mỹ ngạc nhiên cửa, “Đại sư, nên mở cửa ?”

 

Thần Hy trầm :

 

“Đi mở cửa , lẽ bạn sẽ thắc mắc ?”

 

Đối với hai lão già , Thần Hy vẫn yên tâm.

 

Đừng hỏi tại , hỏi chính là vì phù văn chuyển vận trong mật thất nhà họ vẽ sai .

 

Nói chung ngoại trừ thuật mượn mạng từ b.úp bê sứ còn tạm , những thứ khác bọn họ chẳng hiểu gì cả.

 

Nghe , an , Tiểu Mỹ tức giận mở cửa.

 

“Là mày, đúng ?”

 

Bà lão thấy cửa mở, giật lấy quần áo Tiểu Mỹ, lên tiếng , cả hoảng hoảng trương trương.

 

Tiểu Mỹ định vòng vo với bà , vô cùng chán ghét hất , chất vấn:

 

“Tại như ?”

 

Bà lão giọng điệu lạnh lùng hỏi đến ngẩn , nhanh ch.óng lấy tinh thần, giọng điệu cầu xin :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-177.html.]

 

“Tiểu Mỹ, coi như bà nội cầu xin con, con trả đồ cho bà , ông nội con sắp xong , bà thể thiếu ông .”

 

“Bà thể thiếu ông nội? Vậy thể thiếu bố ?”

 

Tiểu Mỹ cao giọng chất vấn, vẻ mặt ghê tởm!

 

“Bà thật sự quá ích kỷ và ghê tởm!”

 

“Đây là những gì các nợ , chỉ đòi chút l-ãi su-ất mà thôi.”

 

Bà lão lên giọng biện minh, trong giọng điệu đầy hận thù.

 

quan tâm nhiều như , chỉ hỏi bà tại như thế, bố cũng là con trai của bà mà. Sao bà thể tay ...”

 

Đôi mắt Tiểu Mỹ đỏ hoe, cảm thấy đáng cho bố, cũng thấy ghê tởm vì một như .

 

“Con trai?”

 

Bà lão như thấy chuyện lớn nhất thiên hạ, lạnh lùng :

 

“Con trai gì chứ, một đứa trẻ ép buộc sinh cũng xứng con trai ?”

 

“Nếu ông nội con nhân từ, bà bóp ch-ết nó từ lâu , nuôi nó bao nhiêu năm nay, giờ chỉ là lấy một mạng của nó thì chứ, đây vốn dĩ là nó nợ bọn bà.”

 

Tiểu Mỹ đôi mắt lộ sự kinh ngạc nồng đậm, lời bà chấn động, đây rốt cuộc là hạng gì mới thể lời vô tình như ?

 

Hoàn mới thế giới quan của cô!

 

Bà lão tâm ý đều là ông bạn già của , cháu gái ăn mềm ăn cứng, một nữa nắm lấy tay áo Tiểu Mỹ, lấy lòng :

 

“Đứa trẻ ngoan, con đừng quản nhiều như nữa, con b.úp bê sứ đó , con trả cho bà , ông nội con thật sự sắp xong , nếu còn chậm trễ nữa ông sẽ ch-ết mất.”

 

Nghĩ một lát môi trường xung quanh, dụ dỗ :

 

“Con đưa đồ cho bà, bà về sẽ đem bộ tài sản trong nhà tặng hết cho con, ...”

 

Tiểu Mỹ càng càng thấy nực , những thiết nhất đều mất , lấy tiền đó tác dụng gì, sống mười bảy năm đời, đây là đầu tiên cảm thấy thiện ác của con phân minh như , cũng là đầu tiên hóa tất cả bố đều yêu thương con cái.

 

Nhìn già mặt nữa, Tiểu Mỹ chỉ thấy vô cùng đáng thương, rốt cuộc là nền giáo d.ụ.c kiểu gì mới thể khiến lòng một bẩn thỉu như .

 

Ánh mắt cô lộ một luồng thương hại:

 

“Bà về nhặt xác cho yêu của bà , đồ đạc phá hủy !”

 

Bà lão loạng choạng vài bước, kinh hoàng thất sắc cô gái mặt, hy vọng cô rút lời :

 

“Không, thể nào, con đang bậy!”

 

, nhất định là bậy, đồ của bà một bình thường như con thể phá hoại , con nhất định đang bậy.”

 

Giọng bà lão càng lúc càng lớn hơn.

 

Tiểu Mỹ ồn đến đau đầu, sợ phiền nghỉ ngơi, chằm chằm gọi là nội của cô, từng chữ từng chữ trầm giọng :

 

“Những gì đều là thật.”

 

“Về việc phá giải đồ đạc, là một cao nhân giúp .”

 

Tiểu Mỹ tiến gần sát tai bà nội, giễu cợt :

 

“Nếu cũng bà nội ruột của nuôi ý định cả gia đình ba chúng đền mạng cho hai !”

 

Bà lão thở nghẹn , nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm.

 

“Đại sư nào?”

 

“Hừ...”

 

Tiểu Mỹ lùi vài bước, khinh miệt :

 

“Dĩ nhiên là đại sư lợi hại hơn bà nhiều, những mánh khóe nhỏ của bà trong mắt cô cũng chỉ là trò trẻ con thôi, nên khuyên bà nhất đừng những chuyện hại hại như nữa, cẩn thận cuối cùng xôi hỏng bỏng !”

Loading...