Sau khi xuống , chúng lời nào, cứ thế lặng lẽ về lớp. Anh hỏi lý do, cũng cảm ơn.
Chúng giống như hai xa lạ, tình cờ giao khôi phục trạng thái ban đầu, phiền lẫn !
là ai!
Anh là ủy viên thể d.ụ.c của lớp chúng , cũng là nam sinh yêu thích nhất, mỗi giờ nghỉ giữa giờ đều nhiều đến tìm .
Mỗi ngày đều vui vẻ, khóe miệng dường như bao giờ hạ xuống, thích .
Từ sự quan tâm lén lút , trở thành quan sát một cách công khai, chằm chằm chút kiêng dè.
Thời gian lâu dần, thấy buồn bực, một thể vui vẻ như mỗi ngày cơ chứ.
Chẳng lẽ thực sự là một ông mặt trời nhỏ ?
Sau đó dường như cũng phát hiện đang . Mỗi bắt quả tang, đáng lẽ đỏ mặt nhưng đỏ, ngược là đỏ bừng mặt, giống như một trái đào mật .
Ông mặt trời vị đào mật! thích như .”
Chương 160 Sợi dây chuyền hình mặt trời
Mắt Tiểu Trần thoáng qua một tia kinh ngạc, thực sự ngờ bạn gái quan tâm sớm như :
“Lưu Tri Tri, em...”
Tiểu Lưu mỉm , ngăn cho tiếp, tiếp:
“ vốn dĩ nghĩ rằng chúng sẽ cứ bình yên trôi qua như , nhưng đột nhiên một ngày phát hiện học nữa. đợi mãi đợi mãi, đợi suốt một tháng trời cũng đợi , bắt đầu hoảng loạn.
Mặt trời của biến mất . bắt đầu lo sợ bất an, sẽ bao giờ gặp nữa ?
Sâu thẳm trong lòng luôn một giọng bảo rằng, thể !
Khó khăn lắm mới leo khỏi vực thẳm, ấm của ánh nắng, thể chứ.
rơi xuống vực thẳm một nữa!
Quá lạnh lẽo, quá cô đơn!
lấy hết can đảm tìm bạn cùng bàn của , đó là đầu tiên chủ động chuyện với bạn học.
hỏi : 'Trần Tuấn đến?'
Lúc đó biểu cảm của thú vị lắm, chấn động, kinh ngạc, mờ mịt, cuối cùng là ngạc nhiên. Cậu dám , cúi gằm mặt lắp bắp : 'Cậu du lịch mất tích , gia đình tìm mấy ngày vẫn thấy , giờ thế nào ?'
Khi tin , cả sững sờ, thể bỏ mặc một cơ chứ!!
Thật quá tàn nhẫn!
còn thích ánh nắng nữa!
bỏ thói quen lén khác , chỉ tập trung đống sách vở tay. cũng thích khác vui vẻ như nữa, thấy đó là thứ sẽ biến mất, là một món đồ tiêu hao!
tự nhủ với bản , vì níu giữ một thứ sẽ biến mất, chi bằng đừng lưu luyến nữa!
Như thì khi thứ đó mất , sẽ thấy đau lòng!
ngày sinh nhật của , nhận một món quà vô danh.
Lớn bằng ngần , còn bao giờ tổ chức sinh nhật cho , hơn nữa cũng bạn bè. ký nhận món quà, dù nghĩ thế nào cũng là ai gửi.
tra cứu địa chỉ gửi, gọi điện thoại qua đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-205.html.]
Họ với : 'Thưa tiểu thư, món quà chuẩn từ hai tháng , là một sinh viên, trông trai!'
Đẹp trai?
Sinh viên?
Cái mác thực sự quá mơ hồ, bởi vì đại học của chúng thực sự lớn, xung quanh cũng nhiều trường đại học khác.
ôm một tia hy vọng, thận trọng hỏi: 'Có , lên ấm áp ?'
Trong lúc chờ đợi câu trả lời, tim đ-ập loạn nhịp, hy vọng nhận câu trả lời mà mong .
' tiểu thư, hoạt bát, còn đây là quà tặng cho quan trọng nhất của , cho nên mới đến đặt hai tháng. Thiết kế của sợi dây chuyền cũng là do đích tham gia, tâm huyết lắm.'
mở hộp , sợi dây chuyền chế tác tinh xảo bên trong, ngón tay xoa nhẹ mặt dây chuyền hình mặt trời, nhưng lòng vô cùng đau đớn!
Lúc trong điện thoại vang lên tiếng : 'Lúc đó nhà thiết kế của chúng thấy bản thảo hỏi tại thiết kế mặt dây chuyền hình mặt trời, lúc đó trai vui vẻ :”
Bởi vì hy vọng cô mãi mãi ánh mặt trời!
“'
'Nhà thiết kế của chúng xong còn giơ ngón tay cái với nữa, mấy cô gái nhỏ chúng hâm mộ lắm, chắc hẳn cô chính là quan trọng mà đến , hy vọng hai hạnh phúc!'
Hạnh phúc?
Làm mà hạnh phúc chứ?
Chúng mới chỉ chuyện với một , mà biến mất !
Mỗi ngày đều đeo sợi dây chuyền do chính tay thiết kế, ngày đêm thương nhớ , dựa nụ của để vượt qua những ngày tháng đau khổ khó khăn.
cứ ngỡ sống nổi nữa, bước lên sân thượng, cứ ở mép như , nhưng đến để cảm nhận sự tự do của gió, mà đến để đuổi theo gió.
Ngay lúc bước chân , dường như thấy tiếng của , thu chân .
'Lưu Tri Tri, ! Đừng chuyện dại dột!'
Rất rõ ràng, !
dám đầu , sợ tất cả những điều sẽ tan vỡ quá nhanh.
Anh vẫn ở đó ngừng , thực sự khô khan, nhưng hình như , là nụ máy móc, mà là nụ từ tận đáy lòng.
lưng về phía tiếng , đưa một yêu cầu: 'Tại tặng dây chuyền?'
xác thực xem tất cả chuyện là thật , nếu trả lời, điều đó chứng tỏ thực sự !
'Bởi vì thích em!'
' , yêu em! Anh mãi mãi ở bên em, cho em ấm mà em ! Anh cũng em cũng trở nên ấm áp! Giống như một mặt trời .'
Anh cấp thiết một câu, thấy đủ, đặc biệt trịnh trọng bổ sung thêm một câu!
Đồ ngốc, chính là mặt trời của em mà!
Lần , !
thể cảm nhận tình yêu của , nồng cháy đến mức đó, nếu tại ch-ết vẫn còn ở bên cạnh , bầu bạn với !
, sai, cái ngày nhận món quà đó, phát hiện . Anh theo món quà mà tới, nhưng giao hàng thấy , cứ ngỡ ảo giác nên cũng giả vờ như thấy.