Kết quả là bước chân còn kịp nhấc lên, phía một chiếc xe tang khác tới. Người kéo hẳn là một phận cao quý, bởi vì khi t.h.i t.h.ể xe, theo là hàng loạt xe sang trị giá nhỏ.
Trên một trong những chiếc xe đó một ông lão tóc hoa râm đang . Tri Tri vô tình liếc mắt cụ, sự nhiệt tình trong ánh mắt cụ cho “phỏng” lây, hiểu vì cũng chẳng thèm suy nghĩ sâu xa. Cô kéo Trần Tuấn tiếp tục sâu bên trong bệnh viện.
Chương 164 Trần Tuấn và Tri Tri viên mãn
“Chủ tịch, đó chính là Tiểu tiểu thư mà ngài bảo điều tra.”
Người đàn ông đeo kính gọng vàng đầu, giới thiệu với đàn ông tóc nửa bạc ở ghế , nhưng mắt vẫn dõi theo hướng của ông ngoài cửa sổ xe.
Mãi cho đến khi bóng biến mất khỏi tầm mắt, đàn ông mới mở cặp công văn, lấy một xấp tài liệu:
“Chủ tịch, đây là bộ tư liệu về Tiểu tiểu thư!”
Thấy chủ tịch lật xem tài liệu, đàn ông lấy hết can đảm bổ sung thêm một câu:
“Mấy năm nay cô sống dường như lắm...”
Lời dám hết, chủ tịch mất một đứa con trai gì, nếu thêm đứa cháu gái duy nhất cũng sống , chắc chắn sẽ vô cùng đau lòng.
Thư ký khẽ thở dài dễ nhận , vốn dĩ tưởng đây là con riêng của chủ tịch, lúc xem tài liệu thực sự kinh ngạc một hồi, hóa đúng là cháu nội của chủ tịch thật!
Chủ tịch cầm tài liệu , động tác lật xem khựng một chốc, đó tiếp tục lật, càng xem mắt càng đỏ, mũi cũng thấy chua xót.
Ông ở tuổi , đối với c-ái ch-ết của con trai cũng quá nhiều đau buồn, ngược , những gì cháu gái trải qua trong những năm qua khiến ông vô cùng đau xót.
Cháu gái của ông, vốn dĩ là tiểu công chúa muôn vàn sủng ái, mà chịu bao nhiêu gian khổ ở nơi ông hề .
Đáng ghét hơn nữa là kẻ “cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga”, cũng soi xem bản bao nhiêu tuổi , đúng là sống ch-ết.
Ông bóp bóp sống mũi, mệt mỏi :
“Dạo trời vẻ chuyển lạnh hơn , nhà họ Trịnh khởi nghiệp từ ngành may mặc ?”
“Hả?”
Thư ký đột nhiên thấy câu chẳng liên quan gì , cả kịp phản ứng:
“À, , đúng .”
Ý gì đây?
Định đầu tư trang phục?
Hay định mua quần áo cho Tiểu tiểu thư?
“Vậy thì để nhà đó biến mất , thứ vô dụng thì cần giữ !”
Trên trán thư ký rịn một tầng mồ hôi hột, thật bá khí!
Đã bao nhiêu năm thấy từ miệng chủ tịch câu khiến kẻ khác phá sản.
Không ngờ một thời gian dài , khiến dư vị vô cùng!
Anh lập tức đáp:
“Vâng, chủ tịch! sẽ sắp xếp ngay ạ!”
Giọng lộ rõ sự vui vẻ và mong chờ.
Chủ tịch liếc một cái, trong lòng cảm thấy kỳ quái, tên bệnh gì ? Thế mà cũng hưng phấn ?
Vẫn còn quá trẻ, dễ kích động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-210.html.]
Trong bệnh viện, Liễu Tri Tri dẫn Trần Tuấn dạo mục đích, đó hỏi:
“A Tuấn, c-ơ th-ể đổi gì ?”
Trần Tuấn vô cùng dụng tâm cảm nhận một chút, chút thất vọng:
“Không .”
Liệu đại sư tính sai ? Trần Tuấn thầm nghĩ trong lòng, nhưng dám , sợ nó thành sự thật.
“Hu hu... Ngày mai là ngày cuối cùng , nếu con trai vẫn tỉnh thì sẽ cứu nữa, đây?”
“Nếu nó ch-ết, cũng thiết sống nữa, xuống đó bầu bạn với nó... Nếu nó sẽ cô đơn lắm...”
Cách đó nửa mét một nam và một nữ đang , phụ nữ gục đầu vai đàn ông nức nở.
Người đàn ông đỏ hoe mắt, khó để nhận ông cũng đang kìm nén khổ sở, nhưng từ đầu đến cuối hề tiếng, đôi tay ngừng an ủi phụ nữ đang trong lòng.
Trần Tuấn âm thanh thu hút sang, giọng giống như suốt bao nhiêu năm, đặc biệt quen thuộc.
Anh như ma xui quỷ khiến cứ chằm chằm hai đó, cho đến khi rõ diện mạo của họ, cả bỗng sững , đột nhiên vô ký ức ùa trong não.
Anh nhớ , bộ đều nhớ .
Anh kéo Tri Tri kích động chạy lên định chuyện với họ.
bất kể gì, hai đó đều thấy, cũng thấy.
Liễu Tri Tri nổi nữa, cô xót xa cho Trần Tuấn, cô tiến lên ngăn cản đôi vợ chồng sắp rời :
“Chú dì chào chú dì ạ, xin hỏi hai là bố của Trần Tuấn ạ?”
Thấy hai ngạc nhiên gật đầu, Liễu Tri Tri tiếp:
“Cháu là bạn học của Trần Tuấn, cháu đến thăm bạn , bạn lâu học.”
Không thì thôi, tâm trạng vốn định của đôi vợ chồng sụp đổ, nghẹn ngào kể cho cô một tình hình.
Hóa là Trần Tuấn khi chơi may rơi xuống vách núi, va chạm đầu, vì kịp thời tìm thấy nên bỏ lỡ thời gian điều trị nhất, vì hiện tại luôn trong trạng thái hôn mê, bác sĩ với họ, nếu ngày mai Trần Tuấn vẫn tỉnh thì sẽ cứu nữa.
Liễu Tri Tri và Trần Tuấn khi thấy bốn chữ “hôn mê bất tỉnh”, ánh mắt bỗng sáng lên, hai đầy kích động.
Tri Tri vội vàng lên tiếng:
“Trước đây Trần Tuấn giúp đỡ cháu đặc biệt nhiều, cháu thể trò chuyện với bạn một chút ạ?”
Thấy bố Trần Tuấn chút do dự, cô cố gắng thêm:
“Biết sự giúp đỡ gì đó? Loại kích thích bằng ngôn ngữ của quen thuộc cũng quan trọng ạ.”
Hai , dường như cũng bác sĩ qua như thế, liền lập tức gật đầu đồng ý.
Được sự đồng ý của hai , Liễu Tri Tri một bước phòng bệnh, chiếc giường trắng tinh là một trai đó với c-ơ th-ể cắm đầy các loại ống, chiếc máy bên cạnh phát tiếng “tích tắc tích tắc” trong trẻo, tượng trưng cho việc vẫn còn nhịp tim.
Trần Tuấn bóng dáng bố lộ ngoài cửa, nghẹn ngào :
“Đây chính là cơ duyên mà đại sư !”
Hóa căn bản hề ch-ết, chỉ là linh hồn rời khỏi c-ơ th-ể, vì yên tâm về Liễu Tri Tri nên luôn theo bên cạnh cô, việc thương ở não khiến quên sạch sành sanh những chuyện ở bên .
May mắn gặp đại sư, nếu bố đối diện với cuộc sống tương lai thế nào, liệu giống như những gì thấy, sẽ theo ?
Càng nghĩ tim càng thắt , “Bố , con xin , để bố lo lắng !”