Lại đến cuối tuần, Nặc Nặc vui vẻ từ trường chạy về nhà mới.
Vừa đến lầu, mắt thấy thang máy sắp đóng , Nặc Nặc tăng tốc lao tới, bàn tay trắng nõn ngừng ấn nút mở thang máy.
“Đing đoong!”
Thang máy mở .
Sau đó Nặc Nặc sững tại chỗ, đôi mắt nai con tràn đầy kinh ngạc và vui mừng.
Chương 187 Cuộc sống hạnh phúc của Nặc Nặc
“Không ?”
Người đàn ông mỉm , Nặc Nặc .
Nặc Nặc ngoan ngoãn gật đầu .
Trong lòng gào thét: Duyên phận đấy, đây chính là duyên phận, cứ ngỡ đời còn giao thiệp gì nữa, ngờ ở cùng một khu chung cư với !
Thời Nghị đút tay túi quần vê vê ngón tay, giả vờ thắc mắc hỏi:
“Bạn nhỏ ở tầng mấy?”
Tim Nặc Nặc đ-ập thình thịch, hỏi cái ? Chẳng lẽ cũng ý với ?
Trời ạ, gọi là bạn nhỏ.
“Anh ấn tầng ?”
Thời Nghị chỉ con thang máy.
“Bùm” một tiếng.
Nặc Nặc cảm thấy mặt nổ tung , nóng hừng hực, thật hổ, nhỏ giọng :
“Tầng 13, cảm ơn!”
“Ồ? Vậy em ở cùng tầng với . Không cần ấn nữa.”
Nặc Nặc , ngạc nhiên ngẩng đầu một cái, quả nhiên thấy nút bấm tầng chỉ một con “13”.
Trong lòng vui sướng vô cùng, nếu ở cùng một tầng, chẳng là nhiều cơ hội gặp gỡ .
Tự ở đây mơ mộng hão huyền, để ý đến ánh mắt thâm tình của đàn ông đang chăm chú .
Cứ như , hai chính thức quen đầu tiên.
Nửa tháng , Nặc Nặc cảm thấy Thời Nghị thích , thế là định hỏi ý kiến , nếu thích con trai, thì sẽ coi như bạn bè đối đãi, đầu tư quá nhiều tình cảm nữa.
Nặc Nặc cầm điện thoại lên, khi cân nhắc, gọi , đầu dây bên nhanh nhấn , giống như lúc nào cũng đang đợi .
Tim Nặc Nặc đ-ập thình thịch, chút căng thẳng:
“Thời Nghị, tối nay rảnh ?”
Thời Nghị cửa sổ sát đất khổng lồ, Bến Thượng Hải bên ngoài cửa sổ, dịu dàng :
“Có rảnh.”
Nặc Nặc nắm c.h.ặ.t điện thoại, lấy hết can đảm một :
“Tối nay em mời đến nhà em ăn cơm, tiện ?”
“Nếu tiện thì thôi ạ.”
Cậu sợ từ chối, cuối cùng bồi thêm một câu.
“Hì...”
Thời Nghị nhịn khẽ một tiếng, :
“Đương nhiên là rảnh , chỉ cần là Nặc Nặc tìm , thì lúc nào cũng rảnh.”
Thư ký bàn việc, cạn lời đẩy đẩy gọng kính mũi, vị tổng giám đốc một là một hai là hai mặt .
Đây chính là đang chìm đắm trong tình yêu ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-238.html.]
Hoàn khác hẳn, nếu để những khác trong công ty , chắc là sẽ dọa sợ ch-ết khiếp.
Cũng may khả năng chấp nhận của mạnh.
Đợi tổng giám đốc cúp điện thoại, khuôn mặt vốn còn mang ý lập tức chuyển sang mặt đơ, “Hủy bỏ hết lịch trình tối nay cho , hẹn .”
Vị thư ký sắp xếp lịch trình, đẩy kính, ngẩng đầu vô cảm :
“Xong ạ.”
Thời Nghị nếu tính sai, từ lúc câu đó đến giờ đầy năm giây, mà sắp xếp xong .
Anh cau mày chằm chằm vị thư ký theo gần mười năm mặt, lặp lời :
“Xong ?”
Thư ký thản nhiên giải thích:
“Tỉ mỉ chu đáo là chức trách của , nếu còn việc gì khác, xin phép xuống .”
Cái đồ dở , quả nhiên yêu đương ngu ... Lúc đóng cửa, thư ký ngừng lầm bầm trong lòng.
Thời Nghị chằm chằm bóng lưng rời , đăm chiêu suy nghĩ, mãi đến khi cửa mở đóng , bấy giờ mới chợt nhận .
Ban nãy khi gọi điện thoại cho nhóc con, thư ký đang ở bên cạnh, chắc là thấy cuộc đối thoại của và nhóc con .
Anh cạn lời gõ gõ đầu , hối hận vì trở nên ngu ngốc từ lúc nào.
Lại nghĩ đến buổi tối thể tiếp xúc mật với Nặc Nặc, chút hối hận đó đột nhiên tan biến, cả vui vẻ như một đứa trẻ, đếm từng giây từng phút chờ tan .
Nặc Nặc chiều nay tiết, mua nhiều thức ăn từ siêu thị, còn lấy một chai r-ượu vang ngon từ chỗ bố.
Sau khi thức ăn xong hết, tiếng chuông cửa vang lên.
Nặc Nặc lau tay, vui vẻ mở cửa.
Mở cửa , quả nhiên là Thời Nghị.
Tay cầm một bó hoa, ánh mắt dịu dàng:
“Tặng em, vất vả , tiểu Nặc Nặc.”
Nặc Nặc chút chịu nổi sức mạnh dịu dàng của , cả c-ơ th-ể sắp giọng êm tai cho tan chảy.
Gò má ửng đỏ, cố hết sức kiềm chế trái tim đang đ-ập loạn nhịp, nhận lấy hoa, mặt đỏ bừng, dẫn trong phòng.
Hai uống hết một chai r-ượu vang, Thời Nghị thường xuyên tiếp khách nên hề hấn gì, nhưng Nặc Nặc uống chút say.
Cậu đàn ông trai góc ch-ết mặt, vui như mở hội, bước qua bàn, ôm chầm lấy eo Thời Nghị:
“Trai ơi, trai quá, là gu của em, bạn trai em ?”
Thời Nghị động đậy, tĩnh lặng để ôm ấp giày vò.
Nặc Nặc nhận lời đáp , ôm lấy sức lắc lắc:
“Được mà? Trai , trai quá đúng yêu cầu của em luôn.”
Nói năng đáng thương vô cùng, mang theo vẻ nũng.
Thời Nghị vẻ đáng yêu cho ngứa ngáy trong lòng, vươn tay , ôm lấy Nặc Nặc đang như “gấu túi” , ghé sát tai :
“Được chứ, hy vọng em đừng hối hận nhé.”
Nặc Nặc nhận câu trả lời, vui mừng “chụt” một cái lên mặt , :
“Tuyệt đối hối hận, ngày mai em dẫn về nhà gặp bố luôn. Bố em nhất định cũng sẽ thích .”
“Hê hê... Anh trai như , năng lực giỏi như , họ chắc chắn sẽ thích thôi...”
Nặc Nặc chằm chằm ngừng, khóe miệng vui mừng nhếch lên.
Thời Nghị nhóc con cọ xát đến nóng bừng cả , cứ để nhóc con hôn sờ thế nữa, khó bảo đảm sẽ xảy chuyện gì, để đảm bảo an , đành dỗ dành đưa lên giường nghỉ ngơi .
Thấy yên tĩnh , bếp nấu canh giải r-ượu cho Nặc Nặc, bón cho từng thìa một đó lấy khăn ướt lau sơ qua cho .
Làm xong tất cả, thời gian cũng đến một giờ sáng, Thời Nghị về nữa, hôn lên trán nhóc con một cái, vén chăn lên cũng xuống.