Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 275

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:44:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chồng ơi???”

 

Vương Mị vẻ mặt kinh ngạc Hồ Tam, hiểu tại chồng hiền lành thường ngày bỗng chốc trở nên quyết đoán và tàn nhẫn như .

 

Chẳng lẽ sự thật?

 

Không!

 

Anh thể .

 

Anh là một kẻ đần độn, sẽ chú ý đến nhiều chi tiết như .

 

Ước chừng là đang tức giận, , chỉ cần tỏ đáng thương hơn, sẽ mủi lòng thôi.

 

Trước đây chỉ cần tỏ ấm ức, sẽ mềm lòng, chắc chắn cũng ngoại lệ.

 

Sau khi quyết định xong, Vương Mị điều chỉnh cảm xúc, một tay ôm má, một tay đưa về phía Hồ Tam, nghẹn ngào :

 

“Chồng ơi, ? Chẳng lẽ ghét bỏ em ? đây của em? Nếu cũng ghét bỏ em, thì em còn sống nữa?”

 

Hồ Tam chọc :

 

“Trước đây phát hiện cô còn thiên phú diễn kịch như nhỉ?”

 

Nghe đến đây, Vương Mị lập tức hiểu , Hồ Tam bộ chuyện.

 

Cô kinh hãi :

 

“Anh hết ?”

 

“Cô nghĩ ?”

 

Hồ Tam nghiến răng nghiến lợi .

 

Lý Điền vốn còn đang hả hê xem kịch, lúc cũng kinh hãi vợ , run rẩy lên tiếng:

 

“Vợ ơi, như ...”

 

“Câm miệng!”

 

Tiểu Man quát lớn.

 

Hôm nay đúng là một vở kịch , hai sang c.ắ.n xé lẫn , chỉ cần một bên hào phóng thừa nhận, Tiểu Man cô ít nhất cũng từ tận đáy lòng khâm phục kẻ đó.

 

Thực sự ngờ chung chăn gối với vô liêm sỉ đến mức , rõ ràng là sai chuyện, chẳng những dám thừa nhận mà còn đẩy hết lầm cho tình nhân của .

 

Năm đó đúng là mù mắt mới trúng loại .

 

Lý Điền thực sự xứng chồng, càng xứng cha!

 

Nghĩ đến thanh xuân bao nhiêu năm của đem cho ch.ó ăn, một luồng uất nghẹn chặn ở ng-ực khiến cô phát tiết .

 

Mà Lý Điền bên vẫn còn đang lải nhải ngụy biện.

 

Thật là phiền , giống như con ruồi , cứ vo ve kêu loạn.

 

Lúc thậm chí còn lôi cả con cái :

 

“Vợ ơi, em tha cho một thôi, nhất định sẽ đối xử với em, cũng sẽ đối xử với con hơn, sẽ một cha , một chồng ...”

 

Không nhắc đến con thì thôi, nhắc đến con, cơn giận của Tiểu Man xông thẳng lên đầu, cô giật lấy cây gậy trong tay em trai, nện một gậy lưng Lý Điền.

 

Cô tức giận :

 

“Ngậm cái mồm ch.ó của , nghĩ là ai hả, nếu Tiểu Man , đến cái rắm cũng chẳng là gì, cho chút quyền hành là bắt đầu ngoài ăn vụng, đúng là thối rữa đến tận bùn , thể cứu vãn nổi!”

 

Lý Điền đây chỉ là một tên lưu manh nhỏ, vì cứu cha của Tiểu Man nên mới quen với cô, lúc đó cả gia đình họ thấy Lý Điền là , lương thiện và tháo vát, mà Tiểu Man cũng ấn tượng với nên đồng ý cuộc hôn nhân .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-275.html.]

 

Gara xe cũng là của hồi môn mà cha Tiểu Man cho khi kết hôn, ngoài còn hai căn nhà và ba chiếc xe .

 

Tiểu Man và Lý Điền kết hôn lâu như , đương nhiên rõ bản tính của , sự quỳ lụy của Lý Điền hiện tại chẳng qua là vì nỡ từ bỏ những vật chất và tiền bạc , nếu những thứ đều tên , e rằng lúc cứng giọng đó chỉ mũi Tiểu Man mà tuyên bố:

 

“Đã cô phát hiện , thì ly hôn !”

 

Chương 216 Ly hôn

 

Lý Điền đ-ánh đến mức lưng đau rát, tính khí cũng nổi lên, chỉ trích Tiểu Man:

 

“Cô tưởng cô là thứ lành gì chắc? Chẳng qua cũng chỉ là loại ch.ó cậy gần nhà khinh thôi.

 

Đừng tưởng , cô vẫn luôn coi thường , cả gia đình cô cũng cái đức hạnh đó, ngoài mặt thì đối xử với , nhưng lưng thì lúc nào cũng đề phòng . Nếu tại để bộ tài sản tên , các chính là sợ ăn cắp tiền mất.”

 

Nghe thấy lời chỉ trích vô căn cứ , Tiểu Man và Tiểu Triệt giống như đầu tiên thực sự quen cái gã đàn ông tồi tệ , đầy vẻ chấn kinh, hóa bao nhiêu năm qua trong mắt Lý Điền, bọn họ dơ bẩn như thế.

 

Năm đó trắng tay, cha Tiểu Man thấy , gả con gái cho , còn nâng đỡ , tuy để bộ tài sản tên , nhưng bao nhiêu năm qua mức sống của họ cũng thuộc hàng khá giả, từng thiếu thốn chi tiêu của , ngoài cũng cho đủ mặt mũi, trong công ty cũng là Lý Điền quyết định.

 

Đến tận bây giờ nhân viên đều tưởng công ty là của Lý Điền .

 

Quả nhiên là loại sói mắt trắng bao giờ nuôi .

 

Tiểu Man phí lời thêm nữa, ném cây gậy xuống, lên ghế sofa :

 

“Ly hôn .”

 

Lý Điền cuộc hôn nhân chắc chắn ly , nhưng thể để Tiểu Man nấy, cũng đấu tranh giành lấy chút lợi ích cho .

 

Thế là sợ ch-ết :

 

“Ly hôn cũng thôi, một nửa tài sản.”

 

“Mẹ kiếp láo, thấy chán sống .”

 

Tiểu Triệt tức đến mức định vung một đ-ấm mặt Lý Điền.

 

“Tiểu Triệt!”

 

Tiểu Man ngăn , vì xót thương tên tra nam , mà vì lầm trong chuyện hôm nay là ở Lý Điền.

 

nếu Tiểu Triệt tung cú đ-ấm xuống, thì ý nghĩa sẽ đổi, Lý Điền chắc chắn sẽ như con đ*a bám lấy Tiểu Triệt để hút m-áu.

 

Với những lời lẽ vô liêm sỉ như hôm nay của Lý Điền, chắc chắn chuyện đó.

 

Tiểu Triệt nghĩ nhiều như , chỉ tưởng chị vẫn nỡ bỏ tên tra nam , chút tức giận, hậm hực thu tay , bất mãn hét lên với Tiểu Man:

 

“Chị!”

 

Tiểu Man mỉm lắc đầu với em trai, trấn an:

 

“Đừng hành động theo cảm tính.”

 

Trong giây lát đầu , cả trở nên lạnh lẽo, ánh mắt như tẩm độc, với Lý Điền:

 

“Nếu bước khỏi căn phòng một cách an , khuyên nhất đừng mơ tưởng lấy những thứ thuộc về , nếu ngại để tin tức ngày mai xuất hiện một mẩu tin .”

 

Tiểu Man sợ rõ, cúi dán tai Lý Điền thì thầm:

 

“Kênh đào phía đông thành phố kinh hiện một xác ch-ết vô danh!”

 

Lý Điền sợ đến mức lùi liên tục, kinh hãi từng đầu ấp tay gối, “Cô... cô...”

 

Tiểu Man gì, chỉ mỉm nhạt, nhưng trong mắt Lý Điền thì nụ đó giống như ác quỷ địa ngục đến đòi mạng .

 

“Thế nào hả? Anh cũng sống với lâu như , chắc cũng Tiểu Man như thế nào, đó chính là , bao giờ suông.”

 

 

Loading...