Lộ Tế Nam quá hiểu cha , khẽ nghiêng , giây tiếp theo chiếc bát cùng với canh nóng rơi đúng vị trí cũ của .
“Xem ông thực sự già , ngay cả cái bát cũng cầm vững.”
Lộ Tế Nam chậc lưỡi:
“Chẳng lẽ c-ơ th-ể ông còn dùng nữa ?”
Cha Lộ tức đến nghiến răng nghiến lợi, tiện tay vớ lấy cái chổi lông gà kệ phía :
“Nghịch t.ử, ch.ó mọc ngà voi, xem đ-ánh gãy đôi chân ch.ó của !”
Tiếp đó là cảnh cha Lộ cầm chổi lông gà đuổi theo Lộ Tế Nam chạy loạn xạ khắp căn biệt thự.
Còn Cố Nhã mâm cơm dày công chuẩn cứ thế vương vãi đất, giận là thể, nhưng vì giữ hình tượng thỏ trắng, giận cũng chỉ thể c.ắ.n răng chịu đựng.
Lộ Tế Nam dẫn cha chạy vòng quanh biệt thự, bề ngoài là cha đang đuổi theo , nhưng thực tế là Lộ Tế Nam đang đưa cha tìm nơi an .
Từ lúc bước nhà, phát hiện điểm bất thường, cả căn biệt thự thế mà một nào, trái ở những góc tối mấy tên bảo vệ đang ló đầu .
Dựa trực giác nhạy bén của , thấy chuyện cực kỳ !
Lúc hai cha con chạy đến cửa một căn phòng, Thần Hy một tiếng, :
“Vào , trong an .”
Lộ Tế Nam để cho ông cha già thể đuổi kịp nên chạy với tốc độ nhanh chậm, vì khi thấy lời Thần Hy, lập tức phanh , lùi vài bước phóng trong.
“Thằng ranh con , đó cho tao, đừng tưởng mày lớn thì tao dạy bảo mày, tao ngứa mắt mày lâu .”
Cha Lộ thở hổn hển đuổi theo phía , thấy sắp đuổi kịp mà nào cũng cắt đuôi một cách thuận lợi, điều khiến tính khí hiếu thắng của ông trỗi dậy , bất chấp tất cả mà tăng tốc.
Thấy Lộ Tế Nam lách một căn phòng, ông cũng chẳng màng gì nữa, lao thẳng theo, kết quả là bước một chân, miệng mũi Lộ Tế Nam bịt c.h.ặ.t, kéo mạnh trong, cánh cửa phía “rầm” một tiếng đóng sầm .
Cha Lộ sợ đến trợn tròn mắt, tưởng thằng ranh con định mưu sát cha ruột:
“Ưm ưm... Anh định gì? Anh loạn đấy.”
Lộ Tế Nam vì áp sát cha Lộ nên thể cảm nhận rõ ràng c-ơ th-ể đang run rẩy của ông, lúc nảy sinh ý định trêu chọc, khóe môi nhếch lên:
“Ông già, ông xem nếu bóp ch-ết ông ở đây, khi phát hiện, thể trốn thoát ?”
Nói xong còn quên sờ sờ cổ cha Lộ, điều khiến cha Lộ sợ xanh mặt, bắt đầu vùng vẫy dữ dội.
Thấy cha Lộ sắp đến nơi, Lộ Tế Nam cũng đùa với ông nữa, buông tay , nhỏ giọng :
“Im miệng, đừng gọi đến, chuyện quan trọng với ông.”
Cha Lộ định gọi thì con trai quát dừng , dám mở miệng, nhịn nhịn, tức giận :
“Anh rốt cuộc gì? Vừa định bóp ch-ết ?”
“Xì!”
Lộ Tế Nam thật sự ngờ cha của sợ ch-ết đến thế, khinh bỉ một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-301.html.]
“Nghĩ gì , giống ông, ngay cả súc vật cũng bằng.”
“Anh...”
“Anh cái gì mà , đúng ? Nếu ông là con thì đến mức ngay cả con gái cũng bảo vệ nổi.”
Cha Lộ định phản bác, nhưng Lộ Tế Nam trúng tim đen, ông xì , c-ái ch-ết của con gái cũng là đòn giáng cực lớn đối với ông.
Lộ Kim Triều ngoan hơn Lộ Tế Nam, hơn nữa hiếu thảo, lúc Lộ Tế Nam phản đối ông lấy vợ trẻ, chỉ Lộ Kim Triều là tán thành, còn lén tặng quà cưới cho ông, đồng thời dặn dò ông để trai phát hiện.
Đứa con ngoan ngoãn hiểu chuyện như , ông thể yêu thương cho ?
Đối với c-ái ch-ết của con gái, Lộ Tế Nam đau buồn, ông với tư cách là cha cũng đau khổ, chỉ là bao nhiêu năm qua ông đ-ánh mất bản tâm, tình cảm đối với con cái phai nhạt, cho đến khi mất mới phát hiện sai.
Lộ Tế Nam hận ông chăm sóc cho Lộ Kim Triều, ông cũng chẳng hận chính , tại thuê bảo vệ cho con gái?
Những gia đình giàu như họ dễ bọn cướp nhắm tới nhất, nhưng những năm đó ông chỉ mải mê trăng hoa, trong đầu là những thứ bẩn thỉu, nghĩ đến việc còn một cô con gái mỏng manh cần bảo vệ.
“Hừ, đây là đầu thấy ông mắng mà nhịn phát hỏa đấy, thật hiếm thấy, xem ông cũng thấy hả?”
Lộ Tế Nam chằm chằm cha Lộ từ cao.
Cha Lộ nhận sự chán ghét trong mắt con trai, tim thắt , trầm giọng :
“Chuyện của Triều Triều, cha cũng hối hận, nhưng chuyện qua thì để nó qua , con cũng cuộc sống riêng, đừng cố chấp nữa.”
Cũng là con của , ông khi mất con gái con trai sống trong dằn vặt mỗi ngày. Dù con trai còn tình cảm với , nhưng khi còn nhỏ, họ cũng từng là cha con hiếu thảo.
Lộ Tế Nam khinh bỉ cha Lộ một cái, thẳng đến cửa khóa trái , đó tới cạnh bàn, cố tình lật tung cái bàn lên.
“Rầm” một tiếng nổ lớn, khiến Cố Nhã và mấy tên bảo vệ ở lầu đều giật .
Cố Nhã tới mặt một tên bảo vệ, quàng tay qua cổ :
“Hai cha con nhà vẫn như xưa, nước với lửa dung , mới ở với vài phút choảng .”
Tên bảo vệ quàng cổ cúi đầu hôn Cố Nhã một cái, tay bóp m-ông cô đầy khiêu khích, hừ một tiếng:
“Chẳng đây là điều cô mong ? Sao còn vui thế?”
“Làm gì , hai cha con đó chắc còn lâu mới xong, về phòng em trò chuyện một chút ?”
Cố Nhã kéo cà vạt của tên bảo vệ dẫn về phía phòng của cô và cha Lộ.
Khi sắp đến góc rẽ, tên bảo vệ đầu với những tên bảo vệ khác:
“Đứng cho vững vị trí của . Chuyện nên thì đừng bừa.”
Những tên bảo vệ khác ăn ý gật đầu.
Chương 237 Hung thủ
Trong căn phòng tối tăm ở tầng ba, cha Lộ chiếc bàn đổ rạp đất, thái dương đau nhức vì tức giận, nhíu mày quát:
“Anh phát điên cái gì nữa, nếu thấy chướng mắt thì đừng về, thế là ý gì? là cha , kẻ thù của !”