Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 324

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:51:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bà ơi...”

 

“...”

 

Tiếng gọi phấn khích của lũ trẻ, họ thấy rõ ràng, cũng thấy những đứa trẻ mà họ ngày đêm mong nhớ, giống như vô đây, họ dang tay , chờ đợi bọn trẻ chạy nhào tới.

 

Chỉ là , cánh tay của họ run rẩy, mặt nụ vui vẻ, mà là sự đau khổ áy náy.

 

Lũ trẻ khi thấy cha động tác đó, liền vui vẻ chạy tới, hôn hít gần gũi với cha , cứ ngỡ về như .

 

Mỗi một đứa trẻ đều tươi, mà mỗi một vị phụ đều đau lòng.

 

Cho dù Thần Hy sống hai kiếp , vẫn nhịn mà đỏ hoe mắt.

 

Thần Hy nghĩ khoảnh khắc thuộc về thời gian của họ, liền dẫn cảnh sát và pháp y ngoài, để gian riêng tư cho họ lời từ biệt.

 

Cục trưởng Hồ tuổi cao, là chịu nổi nhất những thứ bi tình như thế , ông thành tiếng, cảm ơn Thần Hy:

 

“Đại sư, thật sự cảm ơn cô, nếu cô chắc những phụ đến mặt con cuối cũng thấy, quãng đời còn sẽ sống trong hối hận thế nào.”

 

Thần Hy chỉ gật đầu, trả lời, vì cô sợ hãi hễ mở miệng là sẽ để lộ giọng nghẹn ngào của .

 

Một lúc lâu , Thần Hy điều chỉnh tâm trạng, một nữa lên tiếng:

 

“Chuyện bọn buôn điều tra đến ?”

 

Cục trưởng Hồ lau nước mắt, trong một giây chuyển sang trạng thái việc, nghiêm túc :

 

“Dựa theo manh mối điều tra đó, chúng phái theo sát, nhưng vẫn tin tức truyền về.”

 

Thần Hy thần sắc nhàn nhạt :

 

“Bảo của ông cần theo nữa, đó là tin giả.”

 

“Giả ?”

 

Cục trưởng Hồ chấn động, tin tức họ theo đuổi mấy tháng nay là giả!

 

Điều khiến ông đả kích lớn:

 

“Chẳng lẽ về con ?”

 

Thần Hy cảm thấy giọng của ông gì đó đúng, nghi hoặc một cái, tưởng ông vẫn thoát khỏi nỗi đau buồn, “Ông cũng đừng đau buồn quá, hiện tại nhiệm vụ của ông là đòi công bằng cho họ, nhổ tận gốc lũ sâu bọ hại .”

 

Cho dù diệt đợt , đợt khác mọc lên, cũng kiên trì bền bỉ mà .

 

Cục trưởng Hồ đại sư thì như tiêm m-áu gà, hồi sinh đầy năng lượng, vỗ ng-ực đảm bảo:

 

“Đại sư yên tâm, chỉ cần còn ở vị trí ngày nào, sẽ việc cho quần chúng ngày đó, kiên quyết đả kích tội phạm, để sót một tên nào, cũng oan uổng cho một ai.”

 

“Đại sư, thực hiện ngay đây, đổi phương án, hướng về cô và quần chúng đảm bảo nhất định sẽ bắt bọn buôn quy án trong vòng một tuần!”

 

Nói , ông hướng về phía văn phòng của , chuẩn việc xuyên đêm.

 

Thần Hy dở dở , vội vàng ngăn , :

 

“Đợi , các ông cũng manh mối, tìm kiểu gì?”

 

Chẳng khác nào mò kim đáy bể.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-324.html.]

“Đại sư, cả, cho dù ngủ chúng cũng tìm cho , để những đứa trẻ ch-ết nhắm mắt, cũng là để cho những phụ đó một lời giải thích.”

 

Thần Hy rút điện thoại , chạm một cái, ngón tay chỉ một vị trí bản đồ, :

 

“Ừm, các ông đến chỗ chờ sẵn, sẽ phát hiện mới.”

 

Cục trưởng Hồ nhíu mày nơi Thần Hy chỉ, đây rõ ràng là một ngôi làng nhỏ núi thuộc phạm vi quản lý của họ, vô cùng nghèo nàn, bên trong nhiều đàn ông độc lấy vợ, cũng là nơi tư tưởng cổ hủ nghiêm trọng nhất trong tất cả các thôn trong tỉnh.

 

Trước đây họ từng vì vụ án bắt cóc phụ nữ mà đó thăm hỏi điều tra mấy , cũng giải cứu mấy nữ sinh đại học, vì còn phái cảnh viên đến đó đóng quân, dạy bảo cho những đó mấy ngày, phổ biến kiến thức pháp luật.

 

Chẳng lẽ dân làng ở đây bắt đầu gây chuyện nữa ?

 

Ánh mắt cục trưởng Hồ thâm trầm, nếu họ dám phạm sự nữa, ông tuyệt đối sẽ nương tay.

 

Người nào chịu trách nhiệm, một cũng tha!

 

Thời gian là vàng bạc, thể chậm trễ, cục trưởng Hồ :

 

“Đại sư, cô đợi ở đây một lát, sắp xếp qua đó ngay.”

 

Ông thể chờ đợi thêm để sắp xếp công việc, khó khăn lắm mới một chút manh mối, thể tranh thủ cho xong, chậm trễ một phút là khả năng trẻ em đem giao dịch, hoặc trải qua c-ái ch-ết.

 

Thần Hy thấy sắp xa, bồi thêm một câu:

 

“Nhớ tách phó cục trưởng Chương .”

 

Chương 255 Mặc cả

 

Thôn Âm Sơn Câu.

 

Nhiều dân làng vây quanh một chiếc xe bánh mì, bên trong, thỉnh thoảng mặc cả với chủ xe.

 

, hàng của cô lắm , cô xem đứa nào đứa nấy mặt vàng da bọc xương thế , nuôi sống ?”

 

Một phụ nữ trung niên , hai tay chống nạnh, tức giận :

 

“Mua thì mua mua thì thôi, dù cũng chỉ thế , giá cũng thế , sẽ vì bọn trẻ g-ầy mà giảm giá cho các .”

 

Người đàn ông chuyện mắng cho ngẩn , đó cao giọng :

 

“Xì, cô còn hống hách , nếu nhờ những khách quen như chúng , đống hàng của cô chắc cũng chẳng bán , dạo kiểm tra gắt lắm, nhiều nơi dám mua hàng nữa .”

 

Người phụ nữ trúng tim đen, khí thế hống hách lập tức xẹp xuống một chút:

 

“Thôi , thôi , bán rẻ cho các một chút, con trai thì mười nghìn, con gái thì tám nghìn .”

 

“Cô cũng chẳng bớt bao nhiêu cả, bớt thêm chút nữa .”

 

Những dân làng khác theo phía nhốn nháo.

 

Người phụ nữ bất lực, đàn ông to lớn bên cạnh, thấy gật đầu, bèn :

 

“Được , thì con trai tám nghìn, con gái vẫn giữ giá cũ, thể thấp hơn nữa .”

 

“Mọi nghĩ xem, mua những đứa con trai về nhà, nuôi lớn con, khi các trăm tuổi già yếu thể dưỡng lão tiễn đưa các , con gái mua về nhà, nuôi lớn mười mấy tuổi thể cho chính dùng vợ , đều công dụng riêng cả mà, đừng kén cá chọn canh nữa, mau chọn , chúng còn chuyến tiếp theo nữa đấy.”

 

Nghe bọn buôn , dân làng thi động lòng, chen chúc xông lên, giống như đang ngắm heo con , từng một lật xem, nắn nắn cánh tay, nắn nắn cái đùi, diện mạo.

 

Rất nhanh tất cả đều chọn đứa trẻ , bế đứa trẻ xuống xe.

 

 

Loading...