Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 336
Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:52:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Vân Bình thẳng , đối mặt với dân làng, đem đầu đuôi câu chuyện kể một lượt.
Đám phía xong, tụ năm tụ ba quây một chỗ, phun nước miếng xì xào.
“Chuyện gì thế ? Chẳng năm đó là thằng bé Ngọc Thành đỗ đại học ? Sao biến thành của Kiến Thành ?”
“Là Kiến Thành đỗ đại học, nhưng Ngọc Thành mạo danh chiếm đoạt .”
“Ồ, hóa là , thế thì chuyện thằng Ngọc Thành quả thực đúng, dựa cái gì mà cướp của khác, cũng là mười năm đèn sách khổ cực mới , thật đúng là con mà!”
“ thế, vốn dĩ còn tưởng nó tài giỏi lắm, hóa là ăn cắp của khác. Không ngờ vẫn là Kiến Thành giỏi hơn một chút, chỉ là tiếc quá, gia đình hại .”
“...”
Những phía đều chỉ trỏ Vương Vân Bình.
Vương Kiến Thành cảnh , dường như thấy cảnh tượng họ chỉ trỏ năm xưa.
Trong lòng cảm thấy sảng khoái, đồng thời cũng cảm thấy một nỗi lạnh lẽo.
Hóa đây chính là ngôi làng nơi ông sinh , những dân làng cùng chung sống bao nhiêu năm qua!
Thang Huệ Quyên nhận sự thất lạc của chồng, nắm lấy tay ông an ủi:
“Không , chờ chuyện kết thúc, chúng chữa bệnh cho , đợi ông khỏe , chúng sẽ du lịch.”
“Bao nhiêu năm qua chúng đều việc, còn ông thì cứ luôn kẹt trong quá khứ, giờ chuyện chân tướng đại bạch , chúng cùng xem non sông tổ quốc thế nào?”
“Được, đều bà cả!”
Giọng Vương Kiến Thành khàn khàn, ánh mắt thanh thản hơn nhiều.
Nắm tay vợ, cũng đợi họ kết thúc, liền về phía nhà .
Ông những lời dân làng nữa, chỉ bản thêm chán ghét họ thôi.
Ngày hôm , Vương Vân Bình mang theo hộ khẩu và vợ đến cục dân chính lĩnh giấy chứng nhận ly hôn, vì bản là bên nên tiền tiết kiệm trong nhà, lấy một xu nào.
Sau khi chuyện kết thúc, Vương Vân Bình hai bàn tay trắng về quê ở cùng bố .
Còn con cái vốn nuông chiều từ nhỏ, khi chuyện , qua một hồi cân nhắc cũng quyết định qua với nữa.
Mất nguồn thu nhập, cũng mất con cái, Vương Vân Bình ở trong làng, rốt cuộc sự chỉ trỏ của dân làng suy sụp hẳn .
Anh vốn tưởng rằng chỉ cần chuyện , bản sẽ còn đau khổ như nữa, nhưng ngờ cái gì đau khổ thì vẫn đau khổ.
Đặc biệt là điều ngờ tới chính là, đứa con mà tự tay nuôi lớn thế mà chọn đoạn tuyệt quan hệ với , còn cả ánh mắt của dân làng nữa.
Tất cả thứ đều đang với rằng, đây chính là cái giá trả cho việc việc .
Một vốn thuận buồm xuôi gió, thể chấp nhận những sự chênh lệch .
Cuối cùng, một buổi sáng trời, cả đêm ngủ, tự c.ắ.t c.ổ tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-336.html.]
Đến khi bố phát hiện , trong phòng đầy m-áu, dần dần hiện trạng thái đông kết.
Họ loạng choạng bò tới, “Con ơi, con thể nghĩ quẩn như , con thể để chúng kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, con đúng là đứa trẻ nhẫn tâm mà.”
“Xin , đều là bố hại con mà, nếu lúc đầu chúng như thì con cũng sẽ rơi bước đường như hiện tại, đều là của chúng , tại ông trời bắt con gánh chịu chứ...”
“...”
Bố họ Vương đến xé lòng, mấy ngất xỉu .
họ bản thể xảy chuyện , nếu hậu sự của con trai sẽ ai lo liệu.
Hai ông bà già gắng gượng giữ một thở để lo liệu hậu sự cho Vương Vân Bình một cách ngăn nắp.
Người trong làng khi tin Vương Vân Bình , đều kinh ngạc, ngờ khả năng chịu đựng của yếu như , năm đó Vương Kiến Thành chịu uất ức như mà vẫn kiên cường sống sót, quả nhiên là thì thể so sánh , hễ so là thấy ngay cao thấp.
Họ đến dự tang lễ, vốn tưởng rằng thể thấy con cái của Vương Vân Bình đến, kết quả cả đám tang diễn , bộ đều là hai ông bà già bận rộn.
Mãi đến khi Vương Vân Bình mồ yên mả , họ mới con cái nhà là chê bố mất mặt, lỡ tương lai của chúng, nên đoạn tuyệt quan hệ với .
Những gì thôn trưởng tương tự cũng bại lộ trong xin đó của Vương Vân Bình, chỉ mất chức, mà con trai con dâu thấy mất mặt, còn đưa con cái lên thành phố thuê, về nữa.
Bố và em của Vương Kiến Thành chân tướng sự việc tại buổi xin đó, ngoài bố ông chút buồn bã , các em khác hề thấy đáng tiếc.
Bởi vì họ nếu Vương Kiến Thành ngoài thuê kiếm tiền, căn nhà họ đang ở hiện tại thể xây lên , các em trai em gái thì cảm thấy bản sẽ sách mà .
Cho nên, họ cảm thấy vô cùng may mắn.
Cũng từ ngày hôm đó, Vương Kiến Thành còn mong đợi gì ở nữa, kiếp chỉ mong một xa lạ.
Bất kể bố đến cửa bao nhiêu cũng đều đóng cửa tiếp.
Phía chính phủ vì sự sơ suất dẫn đến việc Vương Kiến Thành lỡ mất cuộc đời lẽ , đưa cho ông một khoản tiền bồi thường lớn, những nhân viên liên quan cũng xử lý theo pháp luật.
Con cái của Vương Kiến Thành khi thấy cảnh ngộ của bố tin tức, thức đêm chạy về, ở bên cạnh chăm sóc bố khám bệnh, phẫu thuật, càng thêm hiếu thuận với hai vợ chồng họ.
Dưới sự bầu bạn của vợ và con cái, bệnh tình của Vương Kiến Thành dần định .
Nửa năm , họ quyết định du lịch, lúc chuẩn , một nữa gặp bố của Vương Vân Bình.
Hai ông bà già g-ầy gò chỉ còn da bọc xương.
Người đàn ông cầm xẻng lật đất, khi dùng sức suýt chút nữa ngã nhào, may mà Vương phía đỡ lấy.
Thang Huệ Quyên :
“ dân làng đứa con gái duy nhất của họ cũng về nữa, giờ chỉ còn hai họ, nếu bản việc thì sẽ ch-ết đói.”
Vương Kiến Thành họ sống hề c-ái ch-ết của Vương Vân Bình, thể là dằn vặt cũng quá, nhưng đối với chuyện ông bao nhiêu d.a.o động trong lòng, nhàn nhạt ừ một tiếng, liền đưa vợ lên chiếc xe bên đường.
Từ nay về mục tiêu của họ là non sông gấm vóc, còn mục tiêu của họ là sự dằn vặt trong lòng.
Ở đây quá sâu về kết cục bi t.h.ả.m của những kẻ việc , bởi vì cảm thấy trong thực tế, tất cả những kẻ việc đều nhận sự trừng phạt xứng đáng, bố Vương Vân Bình mất con trai, con gái cũng qua với họ nữa, sự dằn vặt ngược mới là đau thấu tim gan nhất, ch-ết thì hời cho họ quá.