Mặc dù tác dụng gì lớn, nhưng thể trì hoãn chút thời gian cũng .
“Bà còn mời , sẽ tự đấy.”
Người ngoài cửa rõ ràng cửa nhà, nhưng hiểu giọng giống như đang ở ngay bên tai, vô cùng rõ ràng.
Mẹ Điềm Điềm càng thêm sợ hãi.
Điềm Điềm lúc cũng vô cùng sợ hãi, nhưng cô bé thấy còn sợ hãi hơn cả , trong hai luôn một giữ bình tĩnh.
Đối với chuyện , cô bé chỉ đành cố tỏ mạnh mẽ, quấn chăn lên :
“Mẹ ơi. Như sẽ khá hơn một chút.”
Mẹ Điềm Điềm túm lấy chăn quấn c.h.ặ.t lấy , khi khá hơn một chút, đột nhiên nhớ tới con gái, vén một khe hở:
“Điềm Điềm, con cũng đây.”
Điềm Điềm :
“Thôi ạ, cứ lo cho , lát nữa con lấy một cái chăn khác từ trong tủ .”
Mẹ Điềm Điềm trong tủ quần áo của cô bé còn nhiều chăn nệm, đành :
“Ừm, con mau lên nhé, thấy thế đỡ hơn nhiều .”
Sau khi quấn c.h.ặ.t như một cái kén tằm, Điềm Điềm một cái, ánh mắt lộ vẻ ngưỡng mộ.
Thực cô bé cũng chui , nhưng cái chăn đó nhỏ quá!
Người bên ngoài dường như hết kiên nhẫn, trực tiếp thực hiện phá dỡ thô bạo đối với cánh cửa mặt.
Sau một tiếng động lớn, là tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Theo lý mà , tiếng động lớn như , hàng xóm sát vách đều thể thấy.
Điềm Điềm hề thấy ai quát tháo.
“Cộp cộp... cộp cộp...”
Là tiếng giày da dẫm sàn gỗ, trái tim Điềm Điềm nghẹn nơi cổ họng, mồ hôi từng chút từng chút tụ , theo gò má lăn xuống cổ, cuối cùng rơi trong cổ áo.
“Người ? Sao trốn .”
“Ồ, , các chơi trò mèo vờn chuột đúng ?”
Người đàn bà bên ngoài giống như nghĩ trò chơi gì đó ho, bên ngoài cửa phòng ngủ gần ngay mắt vô cùng phấn khích.
Điềm Điềm sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đây là thứ gì , tại chuyện đáng sợ như thế?
Theo tiếng bước chân di chuyển, cả căn phòng yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng tim đ-ập.
Điềm Điềm cố gắng khống chế nhịp thở của , để nó bình dồn dập.
“A, thấy tiếng thở , là ở trong căn phòng ?”
Điềm Điềm ngay lập tức gồng , nín thở.
“Không đúng, là nhầm , ở đây mới đúng, thì rốt cuộc là ở nhỉ?”
“Lần chuột nhỏ trốn quá nhỉ...”
Bà bắt đầu tới lui trong phòng khách.
Từng tiếng bước chân giống như một con d.a.o sắc bén treo lơ lửng đầu Điềm Điềm và cô bé.
Sẵn sàng lấy mạng họ bất cứ lúc nào!
Điềm Điềm luôn chú ý đến tiếng động bên ngoài, thấy âm thanh giống như phòng của cha .
Cô bé thở phào nhẹ nhõm.
Đột nhiên một luồng nóng từ bên tai phả tới:
“A, hóa các ở đây !”
“Á!!!!”
Điềm Điềm sợ đến mức hét lên thất thanh, vung tay tát một vật thể ấm nóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-366.html.]
“Hừ, lâu ai đ-ánh , cô là đầu tiên khi tìm c-ơ th-ể mới đấy.”
Người đang chuyện chính là dì Lưu, bạn năm xưa của .
Bà nghiến răng, Điềm Điềm, trong mắt mang theo một tia giận dữ khó nhận .
Điềm Điềm sợ đến thở dốc, kinh hoàng tới:
“Dì Lưu, dì tới đây?”
Dì Lưu , khóe miệng nhếch lên:
“Điềm Điềm nhỏ , cháu chạy nhanh thế gì, cho bạn của dì buồn lắm đấy.”
“Họ khó khăn lắm mới tìm một cái vỏ ưng ý, dì cháu là đứa ngoan nhất mà, đừng chuyện khiến dì buồn nữa, ?”
“Lần nếu cháu ngoan ngoãn, cái tát cháu đ-ánh dì lúc nãy, dì sẽ tính toán với cháu, nếu cháu sẽ tưởng tượng dì sẽ báo thù cháu thế nào , dù dì giờ luôn là thù tất báo mà.”
Gò má của Điềm Điềm ngón tay lạnh lẽo mơn trớn, cô bé cảm thấy giống như một con rắn cực độc quấn lấy, ngừng trườn , khiến cảm thấy nhẫy nhụa và rợn .
Không thể nhịn nữa, Điềm Điềm giật phắt bàn tay đang loạn của dì Lưu xuống, giận dữ :
“Lần là do dì bày trò?”
Mặc dù sợ, nhưng cô bé vẫn quyết định đối đầu với bà .
Dù cũng đại sư ở đây, cô bé sẽ ch-ết !
Chương 289 Thần đại sư, chị đến !
“Thả con gái !”
Mẹ Điềm Điềm từ lúc nào chui khỏi chăn, run rẩy xông về phía đang bắt nạt con gái.
Dì Lưu hừ một tiếng, một cước đ-á văng bà trở giường:
“Bà vẫn nên chăn .”
Nhìn bay ngược trở , tiếng động khi rơi xuống giường khiến khỏi suy nghĩ linh tinh, đây là đ-ập hỏng chứ!
“Mẹ...”
Điềm Điềm lo lắng kêu thành tiếng.
Cô bé kiểm tra vết thương của , mới hai bước, mặt xuất hiện một cánh tay chặn đường của cô bé.
“Tránh !”
Điềm Điềm phẫn hận bà , quát lớn.
Lúc cô bé tràn đầy sức mạnh, cho dù là ác quỷ cô bé cũng sợ!
Dì Lưu ngạc nhiên một lúc, ngay đó dùng ánh mắt khinh miệt họ, :
“Không ngờ đứa con gái lợi hại hơn bà nhỉ.”
Bà bóp cằm cô bé, đổi giọng :
“ mà, dáng vẻ càng càng thấy thích, ha ha ha...”
Căn phòng tràn ngập tiếng sảng khoái, Điềm Điềm hận thể húc một phát cho đầu bà dính luôn tường, gỡ mãi .
Nghiến răng nghiến lợi, hung dữ trừng mắt .
Dì Lưu đến mức nước mắt chảy , thanh lịch lau một cái.
Thấy như , trong lòng vô cùng khó chịu, đặc biệt còn là một cô gái mới trưởng thành, bà càng khó chịu hơn.
“Chậc... đúng là tìm ch-ết mà.”
“Bốp!”
Bà bực bội tặc lưỡi một cái, một tát tát mặt Điềm Điềm, tát bay ngoài, xa đến nửa mét.
Nhìn khóe miệng mang theo nụ , vẫn đang chịu thua trừng mắt , :
“Sao hả? Chưa sợ ?”