Dứt lời, bà dịch chuyển tức thời đến mặt Điềm Điềm, một tay bóp cổ nhấc bổng lên.
Hai chân Điềm Điềm rời khỏi mặt đất, dưỡng khí trong miệng ngày càng ít, chẳng mấy chốc khuôn mặt trắng trẻo trở nên đỏ ửng, con ngươi cũng bắt đầu trợn trắng.
“Dáng vẻ quả nhiên là nhất, quá thích , ha ha ha...”
Dì Lưu thưởng thức trạng thái cận kề c-ái ch-ết của , mặt là sự yêu thích điên cuồng.
Mẹ Điềm Điềm loạng choạng cái đầu choáng váng dậy, thấy con gái sắp đứt , sợ đến mức ngay lập tức tỉnh táo.
“Thả con bé !”
Vơ lấy một món v.ũ k.h.í gần đó, đ-ập cánh tay dì Lưu.
“Cạch!”
Người đ-ánh hề hấn gì, mà vật dùng để đ-ánh vỡ tan tành rơi xuống đất.
Điềm Điềm thừa cơ thoát khỏi móng vuốt ma quỷ, đỡ lấy.
“Điềm Điềm, con chứ?”
Điềm Điềm ho sặc sụa, một lời, gật đầu với , bà yên tâm.
Dì Lưu mới từ quỷ môn quan c-ơ th-ể, cực kỳ chú trọng đến c-ơ th-ể, cho phép chịu một chút thương tích nào, nhưng hôm nay hết đến khác hai con đ-ánh, cho dù tính tình đến mấy cũng nhịn nổi.
Bà cảm thấy cần thiết dạy dỗ họ thế nào là quy tắc.
“Dám thương, đúng là sống ch-ết, hôm nay sẽ cho các sự lợi hại của .”
“Ồ? Vậy ? Không sự lợi hại của bà lợi hại bằng sự lợi hại của ?”
Vào khoảnh khắc nguy cấp, trong phòng bỗng dưng xuất hiện một cô gái mặc bộ đồ ngủ hoạt hình đáng yêu, dáng vẻ thong dong tự tại, giống như đang dạo công viên , vô cùng thoải mái.
“Thần đại sư!!!!”
“Đại sư, chị cuối cùng cũng đến .”
Điềm Điềm và cô bé hai mắt sáng rực, cứu .
Thần Hy đại khái quét mắt một lượt, liền họ thương ở và mức độ thương như thế nào.
Cũng may là nghiêm trọng lắm, nhưng dù đây cũng là do cô bảo vệ, giờ thương, ít nhiều cũng khiến thoải mái.
Thần Hy nhíu mày dì Lưu :
“Là bà họ thương?”
Hả?
Cái con nhóc con đang chuyện với bà ?
Dì Lưu ngó xung quanh, dường như đúng là thật, nhịn thành tiếng:
“Mày là cái thá gì? Mà dám chuyện với tao như thế, tao thấy mày chán sống đấy.”
Nói xong định tay, hiềm nỗi cánh tay còn kịp vươn , bẻ gãy.
“Rắc!”
Tốc độ thực sự quá nhanh, dì Lưu còn kịp phản ứng, ngơ ngác cánh tay tự động rủ xuống, vẻ mặt đầy vẻ thể tin nổi.
Ngay đó cơn đau truyền đến, bà gào thét:
“Á, tay của , tay của ... thể tha thứ, mày dám hủy hoại c-ơ th-ể của tao, tao sẽ khiến mày ch-ết t.ử tế!”
Dì Lưu vốn dĩ trông vẫn còn giống , bỗng chốc biến thành dáng vẻ m-áu me nhầy nhụa, dọa cho hai con họ tự chủ mà ôm c.h.ặ.t lấy .
Mẹ kiếp, đáng sợ quá!
Đây vẫn là phụ nữ thanh lịch xinh mà họ ?
Thần Hy khi sắp đến nơi mở phòng phát trực tiếp, điện thoại cũng cô đeo cổ, lúc thấy biến cố còn nhiều cư dân mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-367.html.]
【Cái chút quá m-áu me .】
【Ai chứ, đặc biệt là cái con ngươi lồi , đều sợ bà kích động một cái là con ngươi rơi xuống luôn.】
【 mà đầu bà thiếu một góc thế ? Là xe nghiến , là từ lầu cao rơi xuống đất vỡ?】
【Xe đấy, kỹ vết thương đó .】
【Chú ý thấy , hình như là hoa văn của một cái lốp xe.】
【Người em vẫn là ông tinh mắt đấy, ông còn chú ý tới, đúng là kiểu dáng của lốp xe thật.】
Thần Hy lạnh lùng cảnh , “Chỉ với bà? Còn xứng!”
Đối với con quỷ đang tấn công tới, cô trực tiếp dùng một chiêu cầm nã trung, ấn lơ lửng giữa trung, tát cho bà một đôi bạt tai má.
Nghĩ đến cú đ-á bụng của Điềm Điềm, cô vẫy vẫy ngón tay, ở giữa trung theo tư thế vẫy tay mà bay về phía bức tường phía , phát một tiếng va chạm cực lớn.
Khi còn rơi xuống đất, cô kéo đến mặt, nở một nụ rạng rỡ với bà , “Vui ? Chúng một nữa nhé!”
Dì Lưu chấn kinh , là mà, cầu xin:
“Tiên nữ, sai , cô tha cho !”
Thần Hy căn bản , trong tiếng cầu xin của bà , va bà tường, liên tục mấy , va cho bà choáng váng mặt mày, liên tục cầu xin.
Trên mặt dì Lưu vốn dĩ m-áu chảy ròng ròng, đ-ánh như , m-áu chảy càng dữ dội hơn.
Bà điên cuồng gào thét:
“Á, mặt của , mặt của !!!!”
Điềm Điềm nhíu mày, màng nhĩ chấn động đau.
Chưa bao giờ thấy một con quỷ quan tâm đến diện mạo của như , hôm nay đúng là mở mang tầm mắt.
Mẹ Điềm Điềm vô cùng sùng bái Thần Hy, hận thể giơ một chiếc cờ nhỏ thể hiện sự yêu mến với cô.
Thần Hy ghét bà quá ồn ào, trực tiếp khóa miệng bà :
“Được , đừng hét mấy thứ gây nhiễu dân nữa, ồn đến đau cả tai .”
“Ưm ưm...”
Dì Lưu mở miệng, trong mắt đầy vẻ hối hận.
Ở cùng gia đình lâu như , bao giờ họ họ quen nhân vật lợi hại nào, nếu thấy dù chỉ một chút thôi, đ-ánh ch-ết bà cũng dám đến đây tìm ch-ết, bà chỉ trốn thật xa.
Lúc đây, bà chỉ nhanh ch.óng rời khỏi nơi , bây giờ bất kỳ vật chứa nào cũng quan trọng bằng mạng quỷ của bà .
Thần Hy chuyện hỏi, định tiêu diệt bà lúc , thấy cũng hòm hòm , liền kéo đến mặt.
“Bịch!”
Dì Lưu giống như một bao r-ác ném xuống đất rạp xuống.
Lạnh lùng hỏi:
“Tại địa phủ?”
Ánh mắt dì Lưu đảo tới đảo lui, chuẩn bịa một lời dối để lấp l-iếm một phen.
Ánh mắt Thần Hy lạnh lẽo, bóp cổ đe dọa:
“Tốt nhất là thật, ghét nhất là cho khác cơ hội thứ hai.”
Chương 290 Ngươi ch-ết thế nào?
Dì Lưu sợ hãi nhanh ch.óng giơ một tay lên:
“ , ngay đây, thích dối .”
Thần Hy liếc bà một cái, rõ ràng là tin bà .