Người phụ trách Lưu của bộ phận đặc biệt địa phương nhíu mày hỏi:
“Vậy hung thủ là nam nữ ?”
Cái Đội trưởng Trương cũng dám khẳng định, liền lắc đầu.
Thần Hy lên tiếng:
“Thực một phương pháp vô cùng tiện lợi, thể lập tức tìm hung thủ.”
“Tuy nhiên, chỗ tiện, cứ đưa các bộ phận về , sẽ cho thế nào.”
Xung quanh tuy cảnh sát nỗ lực ngăn chặn, nhưng vẫn nhiều hiếu kỳ vây xem.
Nếu ở đây tùy tiện chiêu một linh hồn đầy m-áu me, gây náo loạn là chuyện nhỏ, vạn nhất gặp tim , dọa ch-ết thì càng khó là trách nhiệm của ai.
Nhược Vũ vì sợ chuyện nên theo tới khu cảnh sát, vả tới đó cô cũng giúp gì, nên khi cảnh sát rời cô ngắt kết nối video với Thần Hy.
Dù Nhược Vũ cũng là bình thường, Thần Hy lo lắng cô kinh hãi, nhất thời thoát , nên nhắn tin riêng xin địa chỉ để gửi tặng một lá bùa an thần dưỡng tâm.
Phòng việc của pháp y cục cảnh sát.
Sau khi Đội trưởng Trương và Bộ trưởng Lưu tới nơi, họ gửi yêu cầu kết nối video cho Thần Hy.
Thần Hy lúc phát thêm túi phúc nào nên nhận cuộc gọi nhanh.
“Đại sư, chúng chuẩn sẵn sàng, chỉ đợi lệnh của cô.”
Đội trưởng Trương thẳng tắp, mày nhíu c.h.ặ.t, lúc chỉ lập tức bắt hung thủ quy án, để cho mấy hại một lời giải thích.
Anh cảnh sát hình sự hơn hai mươi năm, lớn nhỏ các vụ án cũng trải qua ít, nhưng tình cảnh phân thây nhiều một lúc như thế , còn lộ liễu chiêu hồn.
Chiêu hồn ?
Là trực tiếp đối thoại với chủ nhân của xác ch-ết ?
Vậy thì quá, như thể rõ hung thủ là ai .
Bộ trưởng Lưu bừng tỉnh đại ngộ, thảo nào Thần đại sư bảo họ về hãy , hóa là ý :
“Thần đại sư, cô suy nghĩ thật chu đáo.”
Ông mỉm những lời khen ngợi, khiến cảm thấy ông đang nịnh hót ai cả.
Bởi vì đây là suy nghĩ chân thật từ tận đáy lòng ông.
Đội trưởng Trương vô cùng tán thành lời của Bộ trưởng Lưu, phía liên tục gật đầu.
Sau khi tới bên cạnh các bộ phận t.h.i t.h.ể, định camera về phía đó thì Thần Hy ngăn :
“Không cần , trong phòng livestream của nhiều , một nhát gan lắm.”
Đội trưởng Trương nghĩ cũng đúng, ngón tay định xoay chuyển video liền thu về.
Thần Hy về phía Bộ trưởng Lưu hỏi:
“Bộ trưởng Lưu, ông mang theo giấy bùa ?”
Trước đây khi Thần Hy dạy Lưu Băng Đào vẽ phù lục, cũng thông qua điện thoại dạy từ xa cho của bộ phận đặc biệt ở các nơi, mục đích là để thuận tiện cho việc phá án .
Lúc liền chỗ dùng !
Bộ trưởng Lưu xong, lập tức lấy từ trong lòng vài tờ phù lục màu vàng, “Đại sư, mang theo đây, trong bộ phận chúng ngày nào cũng luyện tập chăm chỉ, giấy bùa lúc nào cũng rời !”
Thần Hy mỉm :
“Làm lắm, tiếp tục cố gắng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-377.html.]
“Bây giờ ông vẽ một lá bùa chiêu hồn, đó dán lên một khối t.h.i t.h.ể của một .”
Mắt Bộ trưởng Lưu mở to trừng trừng, ông ngờ diễn biến sẽ như , mặt già đỏ lên, thôi.
Ông tự cho rằng nỗ lực, nhưng thế giới ai cũng là thiên tài.
Có những nỗ lực sẽ báo đáp lớn, những nỗ lực giống như đang chơi đùa, chẳng chút báo đáp nào.
Và ông chính là thuộc loại , rõ ràng nỗ lực gấp mười khác, nhưng vẫn giống như mới bắt đầu.
Cuối cùng ông đau khổ thành thật :
“Cái đó... đại sư vẽ lắm. Không chắc sẽ hiệu quả .”
Thần Hy mỉm khích lệ:
“Không , ông cứ cố gắng hết sức là , nếu thực sự , sẽ giúp ông.”
Mắt Bộ trưởng Lưu sáng lên, lấy cây b.út lông luôn mang theo , bắt đầu vẽ lên giấy bùa.
Tốc độ của ông chậm, Thần Hy cũng vô cùng rõ ràng, nhiều chỗ vẽ sai nét.
Qua sự chỉ điểm từng li từng tí của Thần Hy, Bộ trưởng Lưu nhanh ch.óng vẽ xong lá bùa chiêu hồn đầu tiên.
“Đại sư, vẽ xong , thật là quá.”
Đây là lá bùa đầu tiên ông thành trọn vẹn, tuy là sự hướng dẫn trực tiếp của đại sư, nhưng cũng vô cùng hưng phấn và mãn nguyện.
[Thật là hạnh phúc nha, nếu đại sư đích dạy bảo, còn là dạy trực tiếp một kèm một thế , e là còn hưng phấn hơn cả Bộ trưởng Lưu nữa.]
[Ha ha, ai bảo chứ, hiện giờ lý do để nghi ngờ, đang giả vờ để đại sư đích chỉ dạy.]
Bộ trưởng Lưu lập tức xua tay :
“Mọi đừng hiểu lầm nhé, thực sự vẽ mà.”
Trong lòng thì sướng rơn, đợi chuyện kết thúc, ông nhất định đem chuyện khoe với cả bộ phận mới .
Thần Hy thoáng qua các t.h.i t.h.ể, :
“Được , bây giờ hãy dán nó lên t.h.i t.h.ể .”
Bộ trưởng Lưu gật đầu, cầm lá bùa chút do dự dán đại lên một khối t.h.i t.h.ể.
Khối t.h.i t.h.ể dán bùa bốc lên một luồng khói xanh nhạt, luồng khói dần dần lan rộng.
Chẳng mấy chốc, một bà cụ năm sáu mươi tuổi chiêu .
Bà mặc đồ ngủ, tóc tai bù xù, khuôn mặt đầy m-áu, vẫn đang ngừng nhỏ giọt xuống. Nhìn lên phía , một phần đầu của con mất, bên màu trắng màu đỏ lẫn lộn , còn mấy chỗ vòi m-áu, giống như đài phun nước nhỏ, xịt xịt b-ắn ngoài.
Nhìn thấy linh hồn của già , liền bà ch-ết như thế nào .
Đây là đ-ập vỡ đầu.
Nhìn kiểu vết thương đó, còn là loại công cụ hạng nặng siêu lớn.
[Cái ... nôn !!!!]
[Mẹ ơi, đầu tiên trong đời thấy cái kiểu trắng trắng đỏ đỏ , ọe...]
[M-áu chảy mãi hết thế, cứ xịt xịt suốt.]
[Thật tội nghiệp, đây là đ-ánh bao nhiêu cái thế, nửa cái đầu mất tiêu luôn .]
[Chỉ một ch-ết t.h.ả.m như , mấy khác chắc cũng ch-ết t.h.ả.m như thế thôi.]
[ thấy hung thủ chắc chắn là cực kỳ căm ghét họ mới tay tàn nhẫn như . Nếu thì là biến thái tâm lý, tận hưởng cảm giác ngược sát khoái lạc .]