“Đừng suy nghĩ nhiều quá, còn sống là còn cơ hội nâng cao thực lực.”
Sự sa sút của , Vương thủ trưởng đều thấy, chỉ thể an ủi một chút một cách thích hợp, còn tự bản lĩnh hội thôi.
Tiểu Ảnh cạnh Thần Hy, mỉm cha .
Thấy cuối cùng cũng qua, cô dang rộng hai tay đón lấy.
“Ba, con nhớ ba quá.”
“Cái con bé , thật là lâu gặp, cũng về thăm ba?”
Vương thủ trưởng từ gặp con gái đó gặp nào, hết sức nhớ nhung.
Để giải tỏa nỗi tương tư, lúc rảnh rỗi ông sẽ canh ở phòng livestream của Thần Hy để xem Thần Hy livestream.
Lần nào cũng xem chăm chú, bỏ lỡ bóng dáng con gái.
Cho dù xuất hiện ống kính ngắn đến đáng thương nhưng đối với một cha mà , thế là đủ !
———————————— Bù một chương
Những quen hỏi thăm , phía đại đội sự dẫn dắt của các thành viên cũng trật tự lên xe.
Vương thủ trưởng thấy cũng gần xong , liền dẫn con gái và đám Thần Hy cùng lên một chiếc xe.
Thần Hy quan trọng , chỉ cần chỗ để chợp mắt một lát là .
Sau khi tới căn cứ, Vương thủ trưởng sắp xếp chỗ ở cho họ, để họ nghỉ ngơi thật , ngày mai mới xuất phát về nước.
Những từ mỏ khoáng từ khi bước cái địa ngục bao giờ một giấc ngủ trọn vẹn.
Nghe Vương thủ trưởng , ai nấy hớn hở chạy ùa phòng.
Thần Hy cũng một gian phòng, ngâm trong nước nóng, thiền để hấp thụ hết sức mạnh tín ngưỡng thu hôm nay, tiện thể bù đắp linh khí tiêu hao trong ngày.
Sau khi Vương thủ trưởng và Trọng Nghiệp an trí họ xong xuôi, liền dẫn hội kiến chính phủ sở tại để đòi công bằng cho công dân Hoa Quốc.
Chính phủ sở tại lúc đầu khăng khăng cho rằng do thực lực của Hoa Quốc đủ mới dẫn đến cảnh tượng như , liên quan gì đến họ.
Hơn nữa nhóm phần t.ử vũ trang , họ cũng quen .
Trọng Nghiệp nộp lên một bản bằng chứng, là một bản ghi chép chuyển khoản và một đoạn video.
Các quan chức chính phủ nước F xem xong, mặt mày tái mét.
Họ ngờ lúc đó kín kẽ như mà vẫn kẻ ý đồ bằng chứng.
Đành cúi đầu, thừa nhận họ quả thật nhận tiền.
Và tạo điều kiện thuận lợi cho chúng.
Trọng Nghiệp gì thêm, chiếu video ở mỏ khoáng lên màn hình lớn.
Nghiêm túc tuyên bố:
“ hy vọng các ông thể xử lý nghiêm vụ việc , và tiến hành bồi thường thích đáng cho công dân nước từng ở mỏ khoáng!”
“Điều đó là thể nào! Các đừng hòng nghĩ tới!”
“ đề nghị các ông nhất là xem xong hãy đến cho quyết định của các ông.”
Những quan chức đó chỉ cảm thấy Trọng Nghiệp đang xàm, cái video đ-ánh nh-au thì gì mà xem.
Khinh thường liếc một cái, chính cái liếc khiến họ bật dậy khỏi chỗ , dụi mắt liên tục, lẩm bẩm trong miệng:
“Điều là thể nào!”
“Đây chắc chắn là video chỉnh sửa !”
“Trên đời thể phớt lờ trọng lực mà giữa trung như chứ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-400.html.]
“...”
Rất nhanh video chiếu đến cảnh chiến đấu của Thần Hy với Cao Tranh và Thẩm Nguyên Cẩn.
Cảnh打 đấu của ba vượt xa nhận thức của họ, càng xem càng cảm thấy thể tin nổi.
Cuối cùng cô gái đó còn bằng sức một đ-ánh bại hai đàn ông khác, còn bắt sống một , khiến họ há hốc mồm kinh ngạc.
“ suy nghĩ , thật yêu cầu của các cũng cao lắm.”
“, đúng, yêu cầu đó chúng thể đáp ứng!”
“Công dân của quý quốc gặp sự cố nghiêm trọng như ở nước , chúng lẽ nên thăm hỏi bồi thường một chút để an ủi!”
“Chúng nhất trí đồng ý, ngày mai khi các rời , chúng sẽ chuyển khoản tiền bồi thường tài khoản của các .”
Sau khi Trọng Nghiệp và rời , những trong phòng họp hề rời mà tiến hành kết nối liên lạc với nước R.
Vừa kết nối video, nước F liền thuật yêu cầu của đám Trọng Nghiệp một , cũng như thuật những thứ họ thấy.
Và yêu cầu nước R gánh vác một nửa tiền.
Chuyện mỏ khoáng năm đó là do họ cùng nước R mưu tính , bây giờ xảy chuyện, lẽ hai nước nên cùng gánh vác.
Nước R từ chối san sẻ, nước F cứng rắn :
“Nếu các san sẻ, chúng sẽ phanh phui các , thực lực của Hoa Quốc là cái quốc gia nhỏ bé như các thể chống .”
Cuối cùng, nước R áp lực đành gánh vác một nửa tiền.
Dù nếu san sẻ mà phanh phui thì đó là trực tiếp đắc tội với hai quốc gia. Sẽ bất lợi cho sự phát triển của quốc gia , thôi thì coi như bỏ tiền để tiêu tai .
Thần Hy vô thức tu luyện trong năm giờ. Khi mở mắt một nữa thì là sáng sớm ngày hôm .
Cô tắm rửa qua một chút, ăn mặc chỉnh tề bước khỏi phòng.
Vừa tới nhà bếp, mùi thơm thức ăn xộc thẳng mũi.
Bữa sáng hôm nay đặc biệt phong phú, Thần Hy kiềm chế mà nuốt nước miếng mấy cái.
Người phụ trách nhà bếp thấy Thần Hy, đôi mắt sáng bừng lên, chào Thần Hy theo kiểu quân đội:
“Chào Thần đại sư!”
Lông mi Thần Hy khẽ rung rinh, :
“Ừ, chào buổi sáng! dạo quanh đây thôi, đừng bận tâm đến .”
Cậu thanh niên gãi gãi mái tóc cứng ngắc, thôi, cuối cùng thất vọng trở vị trí cũ.
Thần Hy ở trong bếp, lúc thì xem đầu bếp nấu ăn, lúc thì chằm chằm thức ăn với đôi mắt sáng rực.
Một giờ , lục đục kéo tới ăn sáng.
Thần Hy lấy hai phần bữa sáng, chọn một vị trí cạnh cửa sổ, hùng hục ăn ngon lành.
Vương Nhĩ và đại thúc bước cửa thấy Thần Hy ở trong góc.
Vương Nhĩ há hốc mồm:
“Thì Thần đại sư thể ăn nhiều như ?”
“Thần đại sư còn trẻ, đang tuổi lớn, khó tránh khỏi sẽ nhanh đói bụng.”
Nói lý!
Vương Nhĩ cũng tới quầy lấy hai phần bữa sáng.
Mấy ngày nay ở chỗ đó đói đến g-ầy rộc cả .