Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 451

Cập nhật lúc: 2026-02-17 15:13:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vốn dĩ ông cầm chi phiếu định bỏ chạy, ai ngờ mở cửa hai đàn ông áo đen ở cửa đưa đến đây.

 

Từ lúc bước đây, nỗi đau ông bao giờ ngừng , luôn đám đối xử tàn nhẫn.

 

Không quất roi thì là lửa nướng, chỉ riêng vùng da lộ ngoài khiến mà sợ hãi, đến những chỗ thấy .

 

Ông ngừng cầu xin mặt tha cho , nhưng đó trời sinh tính tình lạnh nhạt, những lời nào mà còn để lộ đôi mắt hưng phấn.

 

Kích động thưởng thức cảnh tượng ông đ-ánh đến mức bò lăn lộn mặt bàn.

 

Nụ nơi khóe môi thoắt ẩn thoắt hiện, hệt như một kẻ điên!

 

“Tại tin ông?”

 

Người đàn ông giẫm một chân lên vai Hiệu trưởng Lý, nhướng mày hỏi.

 

Vai của Hiệu trưởng Lý vốn bàn là nung đỏ nướng qua, lúc giày da nghiền nát, đau đến mức tim gan như đảo lộn.

 

ông dám kêu đau thành tiếng, ông sợ hưng phấn lên hành hạ tiếp.

 

Nén đau trả lời:

 

“Nếu tin, thể đưa sang nước F, thể sang đó đào than đào mỏ, đều sẵn lòng, chỉ cần tha cho một mạng là .”

 

Sợ đồng ý, ông dập đầu thật mạnh mấy cái.

 

Khi ngẩng đầu lên nữa, m-áu ở trán và bụi đất sàn trộn lẫn , lem luốc mặt ông .

 

Đôi mắt bình tĩnh của đàn ông co rút , đồng t.ử ẩn ẩn thu nhỏ, giống như dã thú gặp con mồi, sắp sửa diễn một cuộc săn đuổi.

 

Hắn hưng phấn vẫy tay:

 

“Người , lột sạch cho .”

 

Đám đàn em lệnh, xông lên lột sạch đồ của Hiệu trưởng Lý, nhiều vảy m-áu.

 

Có vết thương cầm m-áu, vết thương vẫn đang rỉ m-áu, trông mắt”.

 

đàn ông nhíu mày, cảm thấy đủ, bèn lấy roi từ tay đàn em.

 

“Vút” một tiếng, chiếc roi như rồng dài, quất mạnh lên lưng Hiệu trưởng Lý.

 

Trong năm phút đó, trong phòng khách rộng rãi, là tiếng roi vung vẩy và tiếng thở dốc hưng phấn của đàn ông, cùng với tiếng rên rỉ kìm nén của còn .

 

Người đàn ông cứ đ-ánh ba roi mắng một câu.

 

“Đồ vô dụng, thành sự thì ít bại sự thì nhiều, phá hỏng hết tâm huyết của .”

 

“Hừ, ông tưởng ông bỏ trốn là xong ? Lão t.ử đủ cách để bắt ông.”

 

Hiệu trưởng Lý khi chịu nổi sắp rên thành tiếng sẽ cầu xin một hai câu để che đậy tiếng kêu đau của .

 

“A, cầu xin , tha cho , chuyện thật sự trách , là Lưu tổng biện pháp an , là phía ông bại lộ...”

 

C-ơ th-ể Hiệu trưởng Lý run rẩy vì đ-ánh nhưng dám cử động mảy may.

 

Bởi vì ông đàn ông mặt là một kẻ điên, nếu tự ý chạy sẽ đ-ánh nặng hơn, cách duy nhất là mặc cho đ-ánh, đợi cơn hưng phấn của qua thì sẽ dừng tay.

 

Người đàn ông mồ hôi đầm đìa, giao roi cho đàn em, đón lấy chiếc khăn tay đàn em đưa tới lau mồ hôi trán, :

 

“Ra ngoài đào ít bùn đất đây.”

 

Người đàn ông buông thõng c-ơ th-ể, thênh thang ghế sofa, miệng ngậm điếu thu-ốc lớn, hất cằm lệnh với vẻ tươi :

 

“Bôi chỗ bùn đất lên Hiệu trưởng Lý của chúng .”

 

Hiệu trưởng Lý sợ đến mức đồng t.ử địa chấn, đây là cực hình gì nữa, ông từng thấy qua!

 

Ông lập tức gạt phắt tay đang đè , nhanh ch.óng bò đến chân đàn ông, cầu xin:

 

“Ông chủ, ông tha cho , nhất định sẽ vạn phần cẩn thận, tạo nhiều lợi nhuận hơn cho ông.”

 

Người đàn ông nhíu mày ống quần nắm lấy của , chán ghét “tặc” một tiếng, một chân đ-á văng ngoài.

 

“Đi lấy ít muối hột qua đây,” gắt giọng :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-451.html.]

 

“Trộn những thứ với , bôi hết lên cho !”

 

“Rõ, ông chủ!”

 

Người đàn ông cảm thấy đen đủi, còn hứng thú xem tiếp nữa.

 

Nghe tiếng kêu t.h.ả.m thiết phía , ngân nga hát lên lầu hai.

 

Khi xuống nữa, một bộ quần áo mới tinh.

 

Trong một tòa lâu đài khác, hội tụ nhiều nhân sĩ đeo mặt nạ, nam nữ, đang trò chuyện qua , họ đang đợi buổi đấu giá hôm nay.

 

Thấy đàn ông , trường im lặng trong một giây, tự động nhường một lối .

 

Người đàn ông đón lấy ly r-ượu khay của phục vụ, nâng ly :

 

“Cảm ơn bớt chút thời gian đến tham gia buổi đấu giá tối nay của chúng , tin rằng vật phẩm hôm nay tuyệt đối sẽ thất vọng.”

 

Nâng ly uống cạn:

 

“Cho phép xuống chuẩn một chút, lát nữa gặp !”

 

Những khác đó cũng đưa ly r-ượu trong tay lên môi, nhấp một ngụm tượng trưng.

 

Sau khi đó rời , bắt đầu bàn tán xôn xao.

 

“Anh xem tối nay sẽ món hàng lạ lẫm gì?”

 

“Mấy ngày , hôm nay hình như mấy thứ !”

 

Một đàn ông chỉ tay vị trí trái tim, nhỏ giọng .

 

Những khác bèn xúm :

 

“Anh thật giả đấy?”

 

“Có rõ loại cụ thể ?”

 

chính là vì cái mà đến, hy vọng là loại cần.”

 

Từng tốp ba tốp năm tụ với , giống như mấy tiểu đội.

 

Đột nhiên, đèn trong phòng khách tắt ngóm.

 

Người thường xuyên tham gia hoạt động tự nhiên chuyện gì đang xảy , vội vàng tiến về phía sân khấu phía .

 

Còn những rõ chuyện thì sợ hãi lo lắng thôi, lũ lượt chạy về phía cửa, chuẩn trốn thoát.

 

“Cạch!”

 

Lại một tiếng vang, phòng khách sáng trở .

 

“Chào mừng đến với lâu đài, nguyện cho giấc mơ của bạn thành hiện thực!”

 

Người đàn ông cầm micro chính giữa sân khấu, phía hai chiếc l.ồ.ng sắt nhỏ, che bởi một tấm vải đen lớn.

 

Những dọa sợ thấy bèn lau mồ hôi lạnh trán, ngượng ngùng trở .

 

Người đàn ông trịnh trọng :

 

tin đều thấy hai vật thể phía , hãy đoán xem đó là những gì?”

 

Khóe môi nhếch lên, tinh nghịch bổ sung một câu:

 

“Ai đoán trúng, sẽ giảm giá 20% cho đó!!”

 

“Oa, Cố ông chủ hào phóng quá!”

 

“Cố ông chủ uy vũ, để đoán !”

 

Ánh đèn trong hội trường chiếu , ông lớn tiếng :

 

“Bên trong là động vật hoang dã, còn là loại động vật nhà nước bảo tồn trọng điểm!”

 

 

Loading...