Tiểu Ảnh theo hướng của cô về phía khu rừng rậm rạp đằng , hề phát hiện điều gì bất thường, nhưng Thần Hy chắc chắn cảm nhận điều gì đó nên mới như .
Đành trở khu nhà ở, gõ cửa phòng Thẩm Băng Đào.
Lúc bọn họ , Thần Hy biến mất tại chỗ.
Sâu trong rừng.
Thần Hy cành cây, quanh bốn phía, yêu khí cảm nhận mà còn nữa.
Theo lý mà thể biến mất trong thời gian ngắn như .
Cô nhắm mắt , phóng thần hồn ngoài, cảnh vật trong vòng trăm dặm thu hết tầm mắt.
Cũng gì kỳ lạ, ngay lúc cô định thu hồi thần hồn thì đột nhiên phát hiện điều bất thường.
Sâu trong rừng mà một hộ gia đình sinh sống, một gian nhà tranh lớn lắm, còn một hàng rào bằng tre, trang trí bên trong đơn sơ.
Phòng bếp khói tỏa nghi ngút, thở cuộc sống nồng đậm.
Thế nhưng bên trong , Thần Hy xuất hiện bên ngoài hàng rào, đẩy cửa bước trong sân.”
Cô là ai?
“
Nghe thấy tiếng hỏi, Thần Hy chậm rãi .
Lúc mới chú ý thấy tới tầm mười tám mười chín tuổi, mặc bộ quần áo xám xịt, giống với cách ăn mặc của thời đại , ngược giống với bộ quần áo kiếp của cô.
Thiếu niên khi rõ dung mạo Thần Hy, đống củi trong lòng” loảng xoảng “ một tiếng rơi hết xuống đất, đôi mắt đẫm lệ.
Thần Hy nhíu mày, trong lòng thấy lạ, đột nhiên một bóng đen lao tới, ôm c.h.ặ.t lấy cô.”
Tiểu Hy, nhớ cô quá, cuối cùng cô cũng tới tìm !
“
Thiếu niên lóc kể lể nỗi nhớ nhung của .
Thần Hy vẻ mặt mờ mịt, cô hình như quen nhân vật ?!
Lạ là, ôm như , những phản cảm, ngược xoa đầu .
Cảm giác kỳ lạ khiến Thần Hy chút luống cuống.
Trong lúc cúi đầu, Thần Hy phát hiện áo một mảng ướt át.
Cô thích bộ quần áo của Chương Hạ tặng, nhưng giờ thiếu niên coi như khăn tay, quệt đầy nước mắt nước mũi.
Nhịn sự ghét bỏ, đẩy , nghiêm túc kỹ một chút:”
Xin , quen .
“
Thần Hy khựng , tưởng đang sợ hãi, bèn bồi thêm một câu:”
Chỉ cần hại con , sẽ thu phục .
“
Thiếu niên thì cứng đờ một lúc, đó tiếng vang trời dậy đất, ánh mắt oán hận luôn dõi theo Thần Hy.
Giống như cô chuyện gì đó ruồng bỏ .”
Khụ... đừng nữa.
“ Thần Hy nắm tay đưa lên môi hắng giọng một cái, nhẹ giọng đề nghị:”
Hay là chúng xuống chuyện từ từ?
“
Thiếu niên gật đầu, tiếng vẫn ngừng.
Thần Hy đành xuống bên bàn đ-á trong sân, lời nào, lặng lẽ đợi ...
Nửa canh giờ , thiếu niên sụt sịt mũi, với Thần Hy đang lim dim mắt giả vờ ngủ:”
Cô thật sự nhận nữa ?
“
Thần Hy mở một con mắt , thấy nọ bình tĩnh , lắc đầu :”
Không quen.
“”
Có lẽ chúng nên quen ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-496.html.]
“
Có chút sợ thiếu niên lên, cô thêm một câu.
Thiếu niên tủi gật đầu:”
Trước đây ở Mệnh Vận Điện, cô thích nhất là xoa bụng , cô còn khen lớn lên xinh , cũng mang theo, là linh sủng cô thích nhất... hu hu, ngờ chỉ qua mấy năm ngắn ngủi, cô quên .
“
Linh sủng?
Nếu nhớ lầm thì lúc cô mới điện môn, sư phụ từng tặng cô một con Giác Thỏ quà bái sư.
Chỉ một lúc nhiệm vụ, con linh sủng đó vì cứu cô mà rơi xuống vực thẳm, dù cô tìm thế nào cũng thấy nữa.
Kể từ đó về , Thần Hy bao giờ nuôi linh sủng khác nữa.
Thần Hy kinh hỷ :”
Cậu là Giác Giác? Không ngờ hóa hình , thật xinh .
“
Thiếu niên gật đầu lia lịa, khen đến mức vành tai run run, ửng lên một lớp đỏ nhạt, nước mắt trào .
Cậu bĩu môi, tức giận :”
Tiểu Hy thối, cuối cùng cô cũng nhớ .
“
Thần Hy thực sự ngờ Giác Giác mất tích lâu ở thế giới , ở nơi trùng phùng với cô, điều chút kinh ngạc.”
Được , , đừng nữa, cũng nhớ .
“ Thần Hy rút một tờ khăn giấy, lau nước mắt cho , nhẹ giọng dỗ dành:”
Kể từ khi biến mất, tìm lâu.
“
Thiếu niên ngẩng đầu, đuôi mắt đỏ hồng, xác nhận :”
Thật ? Sau khi tới đây, vẫn luôn đợi cô, nhưng đợi nhiều năm mà vẫn thấy cô tới.
cứ tưởng cô những em bé đáng yêu khác quên mất luôn ...
“
Nghĩ tới khả năng , Giác Giác tủi thút thít.
Vừa mới dỗ xong, giờ nữa, Thần Hy cho dở dở .
Đây cũng là đầu tiên bao nhiêu năm cô cảm giác rơi lệ.”
Bao nhiêu năm qua, từng quên , vả cũng từng nuôi linh sủng nào khác.
“
Đây rõ ràng là những lời mong nhất bấy lâu nay, nhưng khoảnh khắc thật sự , lòng Giác Giác vô cùng chua xót.
Bao nhiêu năm chờ đợi là xứng đáng, Tiểu Hy cũng giống như , bọn họ đều đang chờ đợi đối phương, nhớ nhung đối phương.
Giác Giác Thần Hy một cái, mũi cay cay, nước mắt như chuỗi trân châu đứt dây, lăn dài xuống bàn đ-á, trong vắt đẽ nhưng khiến Thần Hy đau lòng.”
Được , đừng nữa, đến mức cũng theo đây.
“ Thần Hy vỗ nhẹ Giác Giác một cái, :”
Mau cho , năm đó rốt cuộc xảy chuyện gì?
“
Giác Giác áy náy Thần Hy một cái, để ý thấy khóe mắt cô cũng đỏ lên, bèn nhe răng một cái.
Thì Tiểu Hy vẫn quan tâm như .
Trong lòng vô cùng vui sướng.
Cậu hồi tưởng :”
Năm đó khi đ-ánh trọng thương, rơi xuống vực thẳm, đó một phụ nữ cứu...
“
Năm đó thương nghiêm trọng, luôn trong trạng thái hôn mê.
Sau khi cứu, phụ nữ đó đưa về một hang động lạnh lẽo, ở đó trải qua bốn mùa mới tỉnh .
Vốn dĩ định tạ ơn ân nhân trở về bên cạnh Thần Hy, nhưng phụ nữ đó ngăn cản , đưa tới thế giới .