“Đừng gọi, thấy buồn nôn, nếu để bạn trai thấy, dạy dỗ một chút là chuyện nhỏ, còn ném xuống biển cho cá mập ăn mới là chuyện lớn đấy, cho nên vì sự an của , đừng vơ quàng vơ xiên thì hơn.”
A Cửu xong, trực tiếp cúp điện thoại của .
Mẹ A Cửu nhịn , chỉ chỉ cửa:
“A Cửu, con với ở bên từ khi nào thế?”
A Cửu bất đắc dĩ, định mở miệng giải thích một phen, ai ngờ theo hướng ngón tay chỉ.
Cô cạn lời, ở đó mà chính chủ.
Cô sợ đến mức lúng túng dậy, gãi gãi đầu, biện bạch:
“Cái đó, như nghĩ , con chỉ để chọc tức thôi.”
Thời Kim Nham khẽ mỉm , sải bước , đầu tiên là chào hỏi A Cửu, đó mới về phía A Cửu, dịu dàng :
“Vậy ? Vậy em gặp chuyện như , sẵn lòng lá chắn cho em.”
Ai lá chắn liệu trở thành thật ?
Trong lòng Thời Kim Nham thấy ngọt ngào vô cùng.
A Cửu tại , mỗi Thời Kim Nham chuyện, cô luôn cảm thấy tê rần, giống như hàng ngàn con kiến đang bò , khiến mềm nhũn vô lực, vô cùng dễ chịu.
họ là thể nào, Thời Kim Nham thích cô!
Đây là điều chính tai cô từng thấy!
Bầu khí đúng, để hóa giải sự ngượng ngùng, A Cửu giả vờ trấn tĩnh phản bác:
“Lần em chắc chắn sẽ gặp một thực sự thích em, đừng trù ẻo em nha.”
Thời Kim Nham cho là đúng, bởi vì chính là thích A Cửu nhất, chẳng chính là thực sự thích cô .
Anh gật đầu :
“Anh tin em sẽ tìm .”
Mẹ A Cửu là từng trải, bà thích Thời Kim Nham, cũng thấy sự yêu mến của dành cho con gái qua ánh mắt.
Thực từ lâu , bà và lão Cửu , lúc đó họ còn cùng cha Thời Kim Nham đùa chuyện thông gia.
Chỉ là A Cửu cứ luôn né tránh Thời Kim Nham, họ chỉ một m-ụn con gái, sự bài xích của con nên chủ động từ bỏ mối hôn sự từ thuở nhỏ !
Chương 395 Anh bạn trai của em
giờ xem , lúc đầu họ hình như vội vàng một chút, con gái thích Thời Kim Nham.
Rõ ràng là đem tâm ý giấu kín trong tận đáy lòng.
Nghĩ kỹ gã tên Tiểu Tưởng , ở phương diện nào đó hình như còn thấp thoáng bóng dáng của Thời Kim Nham.
Bà suy đoán của chính giật , kinh ngạc hai đằng , lên tiếng:
“Hai đứa cứ chuyện , buồn ngủ , lên nghỉ một lát.”
Người phụ nữ vốn định phòng ngủ, rẽ hướng lẻn phòng sách.
“Bà đây gì?”
Cha A Cửu dừng b.út, vui .
Nghĩ đến con gái , ông dịu giọng :
“Gần đây A Cửu vui, bà nên dẫn nó ngoài dạo nhiều hơn.”
Chứ cứ suốt ngày dính lấy ông thế .
Mẹ A Cửu cũng giận thái độ của ông, hì hì tiến lên, hưng phấn hỏi:
“Lão Cửu, ông cảm thấy khí chất của thằng Tiểu Tưởng giống Tiểu Thời ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-511.html.]
Lại thấy tên gã tồi đó khiến ông bực .
Day day thái dương, ông bất đắc dĩ :
“Bà đừng nhắc đến nó ? Bà thấy xui xẻo !”
“Không, ông mau trả lời .”
Vợ ông ông với ánh mắt sáng rực, khiến ông khó lòng từ chối.
Ông suy nghĩ một lát, đáp:
“Hình như là chút giống thật, nhưng thể so với Tiểu Thời , Tiểu Tưởng tổng thể chỉ là một bản thôi.”
Thời Kim Nham từ nhỏ bồi dưỡng thừa kế của gia tộc, khí chất cao quý đó hạng thể bì kịp.
Mẹ A Cửu ý kiến giống , liền đắc ý vỗ tay một cái:
“Vậy thì đúng .”
Bà đối diện chồng, vắt chéo chân, mặt giấu nổi nụ :
“ phát hiện con gái ông hình như nó thực sự thích là Tiểu Thời, chỉ là nó đang e ngại điều gì? Cứ dám , còn luôn né tránh , cho những già chúng đều hiểu lầm.”
Lão Cửu sững , cảm thấy vợ hình như đang cuống quá hóa quẫn.
Ông nhíu mày:
“Thật giả thế?”
nếu là thật, thì đó là một kết quả vô cùng , ông cũng mong suy đoán của vợ là chính xác.
Suy nghĩ một lát :
“Nếu thực sự là Tiểu Thời, thì giơ cả hai tay tán thành, đứa trẻ đó là chúng nó lớn lên, năng lực xuất chúng, vẻ ngoài cũng , quan trọng nhất là nhân phẩm vô cùng , xứng với con gái chúng còn gì hợp hơn.”
Mẹ A Cửu đắc ý hếch cằm:
“ sẽ lầm , chúng tích cực thúc đẩy một chút.”
Hai ở đây lên kế hoạch để trở thành những “trợ thủ” xuất sắc, còn A Cửu ở lầu một nữa Thời Kim Nham mời ngoài.
Lần nơi họ đến là căn cứ bí mật từng thuộc về hai họ.
Cũng chính là nơi khiến A Cửu đau lòng.
Năm đó cô mười lăm tuổi, lén đến đây định tạo bất ngờ cho Thời Kim Nham, ai ngờ bất ngờ chẳng thấy , ngược thấy một đoạn hội thoại khiến cô nhận rõ bản .
Lúc đó là sinh nhật mười tám tuổi của Thời Kim Nham, cô vốn định đến sớm, tự tay dựng một chỗ ngắm bãi đất trống, đợi khi Thời Kim Nham kết thúc tiệc sinh nhật của gia tộc sẽ đưa đến đây cùng ngắm , sẽ tỏ tình với .
cô đang hớn hở xách túi lớn túi nhỏ đến, thấy Thời Kim Nham và một cô gái cùng dạo bãi biển, , trông như một đôi tiên đồng ngọc nữ.
Đẹp đến ch.ói mắt!
Cô giống như một chú hề trốn , họ bãi cát xa chỗ , kể về những chuyện xưa của họ và những chuyện của với cô.
“Anh thích em ?”
Bất chợt cô gái hỏi.
Thời Kim Nham lắc đầu:
“Em , nhưng kiểu thích.”
“Vậy thích kiểu nào? Kiểu hiểu chuyện như Cửu nhi ?”
Anh cũng , bất đắc dĩ :
“Con bé , vẫn còn là một đứa trẻ, ngang ngạnh, nũng, đối với bất kỳ ai mà , cũng chỉ coi con bé như em gái thôi.”
A Cửu đến đây, còn gì mà hiểu nữa.