Bà thích , nên cố ý mời ăn cơm để bóng gió nhắc nhở, một câu khó nào nhưng khiến càng thêm còn mặt mũi nào nữa.
Để mưu tính lâu dài, quyết định lùi để tiến, vốn tưởng rằng sợi dây liên kết giữa hai biến mất thì sẽ cơ hội, nhưng lầm, ngay cả khi đứa trẻ đó mất tích thì tình cảm giữa hai cũng hề ảnh hưởng. là một cặp vợ chồng kiểu mẫu mà!”
Nghĩ đến sự cay đắng của bản bao nhiêu năm qua, Tiểu Lộ cảm thấy mệt mỏi rã rời, cô trù tính lâu như , cuối cùng chẳng gì, còn yêu căm ghét, thực sự vô cùng tủi .
Cô sống chẳng khác gì một trò !
“Ha ha ha... là một trò mà!”
Cô lẩm bẩm tự nhủ, .
Nếu là đây, bác sĩ Vương lẽ sẽ tiến lên an ủi vài câu, nhưng khi cô xong, bác sĩ Vương cảm thấy bản đây đúng là một tên ngốc.
Ông lòng giúp đỡ một mới, nhận sự tôn trọng thì thôi, ngược còn oán hận.
Chuyện từng thấy!
Bác sĩ Vương nhớ tới đây một câu: Con thế giới cũng phân loại, những sinh là hạt giống !
Bây giờ xem câu chẳng sai chút nào, Tiểu Lộ chính là loại sinh xa.
Khi cô thỏa mãn với những thứ mắt, cô sẽ nảy sinh lòng oán hận với giúp đỡ .
Sau đó tiếc bất cứ giá nào, lấy danh nghĩa tình yêu để hủy hoại tất cả của đó nhằm đạt sự thỏa mãn của bản .
Ngay cả khi bắt, họ cũng sẽ cảm thấy đó là của , trái còn cảm thấy thế giới nợ họ.
là một kẻ hết thu-ốc chữa!
Bác sĩ Vương sống bao nhiêu năm qua bao giờ tức giận như lúc , ông mệt mỏi lên tiếng:
“Cô trộm con gái như thế nào?”
Bàn tay đang chống bàn gõ nhẹ điện thoại, tiện đà đặt điện thoại úp xuống.
Vì điện thoại ở phía ông nên Tiểu Lộ phát hiện hành động , cô tự giễu một tiếng:
“Nếu , sẽ kể cho , đây chính là báo ứng tự tự chịu của các !”
Cô nghĩ kỹ , nếu đau thì cùng đau.
Cũng thể cứ để một cô lóc đau đớn mãi , nếu bác sĩ Vương căm ghét cô như , thì hãy để ông hận thêm một chút nữa .
Khóe miệng cô khẽ nhếch, đôi mắt dán c.h.ặ.t đàn ông lớn tuổi yêu.
Trong trạng thái kìm nén của bác sĩ Vương, cô nhớ chuyện cũ, :
“Chuyện bắt đầu từ mỗi mang cơm cho .”
“Sau khi theo , tiến bộ nhanh, để bày tỏ tình yêu bắt đầu mang cơm cho , nhưng kết hôn , chắc chắn là sẽ chấp nhận lòng của .
Để nhận cơm một cách chút gánh nặng, dối đó là do cha thừa , là để cảm ơn !
Thời gian trôi qua, tưởng tâm ý của , vì chẳng ai bày tỏ sự cảm ơn liên tục suốt mấy tháng trời như thế cả!
Ngay khi tưởng cũng cảm tình với , thì Đậu Đậu đến bệnh viện, bà nhận thầm mến . Vì vốn dĩ ý định che giấu!
So với , bà chỉ là một đàn bà nội trợ, đối với chẳng chút tác dụng nào, còn thì khác, mới là thể giúp đỡ cho , là đàn bà lưng !
Bà khả năng tranh giành với !
Ngay lúc đang thầm đắc ý thì mới phát hiện lầm to!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-518.html.]
Bác sĩ Vương, thì vẻ thông minh như , mà là một thông suốt, thể hiện rõ ràng như thế mà vẫn phát hiện tình ý của bao lâu nay, thậm chí còn để Đậu Đậu mời đến nhà các ăn cơm, các ân ân ái ái.
Sau khi ăn cơm xong, thư phòng.
Vốn dĩ định cáo từ, nhưng Đậu Đậu giữ , lúc trò chuyện phiếm, bà bắt đầu nhắc nhở .
Trong lời hề một từ ngữ khó nào, nhưng khiến chịu nổi.
là tính tình mềm mỏng, đành cúi đầu xin bà !”
“ các rằng, khoảnh khắc đó là nỗi nhục nhã cả đời của !
Còn khiến thấy hổ hơn cả việc đ-ánh một trận!”
Cô gào lên.
“Cho nên, khi trở về, xin lãnh đạo chuyển khoa, đó âm thầm quan sát động tĩnh của vợ chồng các .
Quả nhiên Đậu Đậu yên nữa, bà bắt đầu ngày nào cũng mang cơm cho !”
Bàn tay bác sĩ Vương đang nắm lấy mép bàn bỗng siết c.h.ặ.t .
Chuyện ông đầu tiên mới .
Lúc đó bận rộn thăng chức nên ông chú ý đến những việc .
Bây giờ nghĩ , cuối cùng ông cũng hiểu hành động đưa cơm của Đậu Đậu lúc đó .
Bác sĩ Vương cảm thấy vô cùng đau lòng, ông vẫn luôn quan tâm nhiều đến vợ , ngờ trong lúc ông hề , thương chịu đựng áp lực nặng nề đến .
Ông quyết định khi về nhất định giải thích với Đậu Đậu, ông từng thích ai khác, ông thích luôn luôn là bà, ngoài bà còn ai khác bước trái tim ông.
Tiểu Lộ liếc bác sĩ Vương, đại khái trong lòng ông đang nghĩ gì.
Cô hừ một tiếng, tiếp tục:
“Ban đầu dám hành động, cứ thế chờ đợi một thời gian, lúc bà nới lỏng cảnh giác, âm thầm xin nghỉ ốm lẻn nhà .
Đậu Đậu thực sự là một đàn bà cẩn thận, bà khóa cửa c.h.ặ.t, bao giờ quên lấy một .
Vì chuyện mà đau đầu vài bận!
thông minh ắt diệu kế, bà khóa cửa thì mở cửa!
Ổ khóa nhà các cũ quá , còn kịp phô diễn thực lực thực sự thì nó tự mở !
là trời giúp , nếu cũng thể bế đứa bé nhanh như !”
Trái tim bác sĩ Vương run rẩy:
“Sau khi bế đứa bé , cô thực sự vứt nó rừng sâu ?”
Tiểu Lộ mày mắt rạng rỡ, dịu dàng :
“ , thời gian đó còn xin nghỉ ba ngày đấy, là để vứt con của các thật xa, để các cả đời cũng tìm thấy !
Như quan hệ của các sẽ trở nên đổ vỡ, đó ly hôn, thể nhân cơ hội đó mà chen chân .
rốt cuộc là nghĩ nhiều , tình cảm của hai là thứ chen ! Thực sự là ghen tị với mụ già da vàng Đậu Đậu đó quá!”
Nói xong những chuyện đè nén trong lòng bao nhiêu năm qua, cô cảm thấy vô cùng sảng khoái!