Cô tự tay báo thù, nhưng bước đầu tiên là đưa kẻ cặn bã đó tù, bại danh liệt.
Nữ quỷ và Lưu Lực quen ở cùng một công ty, vì quy định văn phòng cho phép yêu đương, Lưu Lực để bảo công việc cho con bé, chủ động xin nghỉ việc.
Vì năng lực việc xuất chúng, Lưu Lực cũng một bản sơ yếu lý lịch , khi từ chức, nhanh ch.óng quản lý marketing cho một công ty khác, thu nhập còn cao hơn .
Nghe tin , con bé cũng mừng cho .
Sau đó, hai ở bên ba năm thì tiến tới hôn nhân, cuộc sống cưới cũng coi như hài hòa, nhưng khi sinh con trai, thứ đều đổi.
Lưu Lực bắt đầu chán ghét cô, hễ một tí là về nhà, ngủ ở công ty.
Nửa năm , công ty con bé tăng ca, cô gửi tin nhắn cho chồng:
“A Lực, hôm nay con trai tan học mẫu giáo, đón nhé, em hôm nay tăng ca.”
Lưu Lực thấy cũng vui vẻ đồng ý, còn hỏi cô mấy giờ thì về đến nhà.
Con bé thấy tin nhắn thì tưởng Lưu Lực nghĩ thông suốt, họ sắp lành như xưa, liền vui vẻ trả lời:
“Chồng ơi, chắc em về khá muộn, tầm hơn mười giờ tối, với con tự ăn uống gì , đừng đợi em.”
Gửi tin nhắn xong, cô phương án còn nhanh hơn cả ngày thường, đầu óc như mở mang, hạ b.út như thần giúp.
Chẳng mấy chốc, cô thành xong một bản kế hoạch, lúc mang cho giám đốc xem còn khen ngợi, công việc vốn dĩ mất ba tiếng mới xong mà cô chỉ mất nửa tiếng.
Giám đốc để biểu dương cô, cho cô tan sớm.
Sau khi khỏi công ty, vì về sớm, cô thậm chí tàu cao tốc mà bắt taxi luôn.
Ai ngờ ngay khi cô mở cửa nhà , cả như rơi hầm băng, lạnh đến mức từ sâu trong da thịt toát khí lạnh.
Trong phòng vọng tiếng chuyện chút kiêng dè và những tiếng động lạ lùng, khoảnh khắc , cô chồng quan tâm cô, mà là để xác định thời gian để thể đường đường chính chính dẫn nhân tình về nhà hành sự.
Cô cửa phòng ngủ, những lời lẽ thô tục bên trong, họ coi cô như một nhân vật để tăng thêm hứng thú, con bé tức đến mức run rẩy.
Cô xông ngay lập tức để phơi bày đôi nam nữ , nhưng cô nghĩ đến con trai , thế là chạy nhẹ nhàng về phòng của con.
Khi thấy con trai, cô cảm thấy thật may mắn, may mà con .
Chỉ là đang ngủ thôi.
Cô rón rén đến bên giường, vuốt ve con một chút, nước mắt ngừng rơi, cô con đường tương lai như thế nào, cô con còn nhỏ như sống trong gia đình đơn .
Chương 411 Sau , cô và cô cùng hầu hạ
Một lát , con bé cảm thấy gì đó là lạ.
Nhất thời cô nhớ rốt cuộc là vấn đề ở .
Trong lòng cảm thấy ngột ngạt.
Ngay khi cô định khỏi phòng thì đầu óc chợt lóe lên một tia sáng, cuối cùng cô cũng hiểu vấn đề ở .
Mọi khi cô chỉ cần bước phòng con trai là thằng bé sẽ lờ mờ mở mắt, gọi một tiếng:
“Mẹ ơi, về !”
hôm nay, cô chỉ phòng con mà còn bên giường con mười mấy phút, thậm chí còn dùng tay chạm con.
Thằng bé những tỉnh mà thậm chí còn ngủ say sưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-532.html.]
Con bé đột ngột đẩy cửa bước một nữa, cô bế con trai lên liên tục gọi:
“Con trai, con trai, tỉnh dậy con...”
dù gọi thế nào, đứa trẻ cũng dấu hiệu tỉnh .
Nếu l.ồ.ng ng-ực đứa trẻ vẫn phập phồng đều đặn, cô thật sự tưởng con gặp chuyện may .
Tình trạng của con, ngoài dự đoán là cho uống thu-ốc ngủ.
Sau khi đưa kết luận , cô đặt đứa trẻ xuống, đắp chăn cho con, lúc mới lau khô nước mắt, một nữa bước khỏi phòng.
“Rầm!”
Cô cửa phòng ngủ của và chồng, giơ chân đạp tung cửa.
Hai kẻ đang trần truồng bên trong kinh hoàng cửa, khi thấy là cô, sự hoảng loạn trong mắt biến thành sự khinh miệt.
Lưu Lực chút kiêng dè, ánh mắt phẫn nộ của cô càng tỏ phấn khích.
Chưa đầy một phút, kết thúc.
Anh từ giường bước xuống, hừ một tiếng với con bé:
“Nếu cô thấy thì cũng chẳng giấu cô nữa, đây là Tiêu Nhã em gái cô, hai hãy chung sống hòa thuận, đừng ghen tuông vớ vẩn.”
Tiêu Nhã vuốt tóc, mỉm lịch sự với con bé:
“Chào chị, chị cứ yên tâm , em chỉ là tình nhân thôi, sẽ tranh vị trí chính thất của chị .”
Nói xong còn quên ném cho cô một cái khinh bỉ.
Từ nhỏ đến lớn, đây là đầu tiên con bé gặp chuyện hổ đến mức , cô tức đến mức bật thành tiếng.
“Hai đầu óc vấn đề , tưởng bây giờ là thời cổ đại, đàn ông năm thê bảy chắc?”
Vốn dĩ cô định lao đ-ánh nh-au một trận tơi bời, nhưng bây giờ cô đổi ý , hai kẻ xứng để cô động tay động chân.
Cứ để họ tự dày vò thì hơn, dù tư tưởng của họ cũng nhất quán đến lạ kỳ, ở bên thì đúng là phí phạm!
Cô tựa khung cửa, lấy điện thoại chụp hai tấm ảnh của hai họ, :
“Được , bằng chứng đủ , hạng đàn ông tồi tệ cứ để cô hưởng dụng , hầu hạ nữa.”
Hồi mới cưới, họ luôn sống trong căn hộ thuê, mãi đến khi con mới mua nhà, hơn nữa căn nhà tên con trai.
Thậm chí cả xe đang cũng tên con trai.
Lưu Lực luôn cho rằng con bé yêu sâu đậm, hôm nay sự ồn ào náo loạn của cô cho trở tay kịp.
Anh ngơ ngác nhân tình, cũng thấy sự nghi hoặc trong thần sắc của cô .
Anh nhận con bé thật sự còn quan tâm đến nữa, thể cứ thế mà bỏ qua .
Nghĩ , cứ thế trần truồng chạy đến lưng con bé, túm tóc cô kéo trong phòng, khóa trái cửa .
“Con tiện nhân, ai cho cô cái lá gan dám đòi ly hôn hả?”
“Chát!”