Hoàn chú ý đến Tiểu Nham bên cạnh.
Tiểu Nham thấy mà dám động tay động chân với sư phụ , bộc phát một luồng khí lạnh:
“Sư phụ, vị là?”
Thần Hy nhấn bàn tay đang kiểm tra của Lưu Băng Đào xuống, giới thiệu:
“Đây chính là sư nhỏ mà với con.”
“Đây là Châu Nham, sư của con!”
Lưu Băng Đào lúc mới dời tầm mắt sang bên cạnh.
Chỉ thấy bên cạnh Thần Hy mặc quần áo cổ trang, ngay cả tóc cũng dài, một nửa buộc lên gáy, một nửa xõa xuống, rũ lưng, qua một loại khí chất của một công t.ử phong nhã.
Chỉ là sắc mặt lắm, dường như chỉ cần thêm một câu, sẽ định đ-ánh cho một trận .
Lưu Băng Đào chút sợ hãi, khẽ gọi một tiếng sư , trốn lưng Thần Hy, lén lút quan sát Tiểu Nham.
Tiểu Nham một cái đầy ẩn ý, :
“Sư chào em nhé, mà nhát gan thế?”
Lưu Băng Đào mặt thì , nhưng trong lòng thầm mắng: Anh giống hệt một tên điên, thể sợ ?
Thần Hy chỉ coi Lưu Băng Đào là quen, ước chừng là khí thế Tiểu Nham dọa cho sợ , ý tạo thời gian riêng tư cho hai .
“Được , Tiểu Nham con mới đến, còn quen nơi , để Lưu Băng Đào đưa con quen một chút.”
Châu Nham đồng ý, chuyện hỏi Lưu Băng Đào.
Chương 417 Cố Tri Thư? Lộ Nhã Nam
Châu Nham tiễn Thần Hy bước phòng, đôi lông mày vốn đang mỉm lập tức trở nên đằng đằng sát khí.
Lưu Băng Đào dọa đến mức lảo đảo mấy bước, suýt chút nữa ngã dập m-ông xuống đất.
“Anh định gì?”
Châu Nham hừ lạnh một tiếng, ánh mắt khinh thường một cái :
“Cậu rốt cuộc là ai?”
Còn đợi Lưu Băng Đào lên tiếng, vận khởi một luồng linh lực tấn công về phía Lưu Băng Đào.
Hắc kiếm đang nghỉ ngơi trong c-ơ th-ể Lưu Băng Đào, cảm nhận sát khí, liền thoát khỏi c-ơ th-ể.
Chắn , va chạm với linh lực của Châu Nham phát một tiếng nổ đục ngầu.
Sau khi Châu Nham thấy hắc kiếm, sự lạnh lẽo giữa đôi lông mày càng thêm đậm đặc, lạnh lùng :
“Quả nhiên là !”
“Ai cơ? Sư đợi một chút, đang gì cả! Thanh hắc kiếm là sư phụ đưa cho mấy ngày mà.”
Lưu Băng Đào vội vàng lên tiếng giải thích khi Châu Nham một nữa định tay sát thủ với .
Châu Nham căn bản thèm để ý đến , nhất quyết đòi dồn chỗ ch-ết.
Lưu Băng Đào thấy thật, cũng nhượng bộ nữa, giơ hắc kiếm lên giao đấu với .
Tu vi của Lưu Băng Đào bằng Châu Nham, chỉ giao thủ ba hiệp, liền đ-ánh rơi xuống đất, hắc kiếm cũng lăn sang một bên.
Lần là thật sự bó tay chịu trói .
Trong ấn tượng của Châu Nham, của Kiếm Tông đều thâm hiểm.
Anh tin chỉ giao thủ với Lưu Băng Đào ba hiệp mà bại trận, chắc chắn là đang tính toán điều gì trong lòng ?
Châu Nham mắng:
“Kẻ tiểu nhân gian trá, xem kiếm!”
Mũi kiếm đ-âm thẳng tới, đồng t.ử của Lưu Băng Đào co rụt .
Giác Giác vốn đang ngủ trưa hóng mát cây, đột nhiên một luồng linh lực d.a.o động cho tỉnh giấc:
“Ối trời, thằng nhóc sắp ch-ết !”
Lưu Băng Đào thấy thanh kiếm sắp đ-âm , dám nữa, đành nhắm mắt .
“Dừng tay!”
Cậu ngăn cản, phóng một mũi tên gió, khiến lưỡi kiếm của Châu Nham lệch một chút.
Gò má Lưu Băng Đào đau nhói một trận, nhăn mặt chậm rãi mở mắt , thấy hề m-áu chảy thành sông, vui mừng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-542.html.]
“A, ch-ết! Tốt quá !”
Giác Giác khinh bỉ mắng một câu:
“Đồ ngốc!”
Sau đó xuất hiện ở giữa hai .
Đối với hành vi của Châu Nham, Giác Giác chút hài lòng:
“Tại tay tàn độc như ?”
Châu Nham thu kiếm , đối mắt với Giác Giác vài giây, chút tò mò, con vật là của nhà ai?
Anh nhớ sư phụ ngày xưa cũng từng một con thỏ nhỏ, chỉ là đó con thỏ nhỏ đó vì cứu sư phụ mà hy sinh .
Thần Hy thiền , ba đang hậm hực ghế, một lời nào.
Cô Tiểu Ảnh, ánh mắt hỏi thăm một chút.
Tiểu Ảnh cũng lắc đầu, tỏ ý chuyện gì.
Thần Hy :
“Ba các em là chuyện gì ?”
Giác Giác tiên phong lên tiếng:
“Thần Hy, cho , lúc nãy nếu , nhặt xác cho đồ nhỏ của .”
Cậu chỉ tay về phía Châu Nham :
“Này, chính là định g-iết !”
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Thần Hy hỏi.
Châu Nham ôm kiếm, ghế, trả lời một cách thản nhiên:
“Làm gì nhiều nguyên nhân thế, g-iết thì g-iết thôi.”
Câu hùng hồn quả thực chấn động tất cả mặt tại đó.
Thần Hy thở dài:
“Hai đứa theo .”
Vào trong phòng, Thần Hy một nữa hỏi:
“Nói , rốt cuộc tại như ?”
Cô là Châu Nham lớn lên, nếu hiểu lầm gì đó, Châu Nham sẽ cực đoan như .
Lưu Băng Đào thật sự xảy chuyện gì, đành thật:
“Sư phụ, con cũng là chuyện gì nữa? Anh lên là ghét con!”
Châu Nham hừ lạnh một tiếng :
“Sư phụ, ấn tượng gì với ?”
“Người chính là t.ử thiên tài của Kiếm Tông - Cố Tri Thư!”
Cố Tri Thư?
Đối với , Thần Hy quả thực ấn tượng, vì lý do gì khác, mà thực sự là vì quá đỗi ưu tú.
Lưu Băng Đào , kinh ngạc há hốc mồm, đó bổ sung:
“Không đúng, tên là Lưu Băng Đào, căn bản cái tên !”
“ sai , cứ tự hỏi thanh kiếm bên cạnh !”
Thanh kiếm vốn dĩ còn đang nhảy nhót tưng bừng trong c-ơ th-ể, thấy câu lập tức trở nên ỉu xìu.
Lưu Băng Đào một dự cảm chẳng lành, kinh hãi Thần Hy:
“Sư phụ, đây là sự thật ?”
Thật Thần Hy chuyện từ , chỉ là chắc chắn lắm, hơn nữa cũng tính nguy hiểm, nên cô luôn nhắc tới.
Hiện tại Châu Nham đường hoàng chỉ , cô đành gật đầu:
“Hôm đó khi hắc kiếm gọi con là chủ nhân, xác định con là từ vị diện khác tới đây.”