Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 551

Cập nhật lúc: 2026-02-17 15:24:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người phía sắc mặt , lập tức nhỏ giọng trả lời:

 

“Bẩm báo đại trưởng lão, chúng con tìm hết những nơi thể tìm, nhưng vẫn tin tức gì của sư và Ngôn sư tỷ.”

 

Một khác :

 

“Chúng con hỏi thăm các tu sĩ xung quanh, họ từng thấy Thần sư và Ngôn sư tỷ một bí cảnh.”

 

“Vì t.ử to gan phỏng đoán họ lạc bí cảnh, hiện tại vẫn ...”

 

Anh run rẩy .

 

Nếu thật sự lạc bí cảnh, bao nhiêu năm qua thấy , kết cục duy nhất chính là ch-ết ở bên trong.

 

Tất cả các trưởng lão , đôi bàn tay đặt đầu gối bỗng chốc nắm c.h.ặ.t , áp suất trong sảnh khiến thở nổi.

 

Thần sư và Ngôn sư tỷ là những kiệt xuất của Mệnh Điện, tương lai của Mệnh Điện như thế nào, bộ đều phụ thuộc hai họ.

 

Mà hiện tại xảy chuyện như , nghi ngờ gì nữa là một đòn giáng mạnh Mệnh Điện.

 

Người đàn ông vị trí đầu tiên bên tay dậy, tâm trạng lo lắng:

 

“Sư , chuyện bây giờ?”

 

Trong hai t.ử mất tích, một chính là ái đồ của ông, lòng ông vô cùng nóng vội, hận thể đích đưa .

 

Đại trưởng lão trầm mặt, lời nào.

 

Một lát , ông vị trí giữa, tuyên bố:

 

“Thôi , đây lẽ chính là mệnh của Mệnh Điện chúng .”

 

“Sư !!”

 

Tất cả các trưởng lão đều dậy, ánh mắt chấn kinh.

 

Sao thể cứu viện mà tuyên bố từ bỏ?

 

Họ chấp nhận đề nghị của đại trưởng lão.

 

“Sư , thể !”

 

, nhị sư đúng, cũng đồng ý từ bỏ, nếu ai thì tự nguyện !”

 

Tam trưởng lão bá khí .

 

Đại trưởng lão trong lòng cũng vô cùng đau khổ, ông cho họ cứu viện, mà là bí cảnh nguy hiểm trùng trùng, họ mất hai thiên tài , vạn thể để thêm nộp mạng nữa!

 

Ông lưng , chốt hạ một câu:

 

“Ta quyết định !”

 

Bầu khí ngưng trệ, những trưởng lão chủ trương cứu viện dám trái lời đại trưởng lão, tức giận vung tay áo, phịch xuống ghế thở ngắn than dài.

 

Mà lúc Ngôn Chi bế cô bé đến cổng lớn Mệnh Điện.

 

Đệ t.ử trông cửa thấy là đại sư tỷ, liền kích động tiến lên.

 

Một khác thì lăn bò chạy về phía chính sảnh.

 

“Trưởng lão, trưởng lão...”

 

Những trong sảnh vốn đang tức giận vì lời của đại trưởng lão, thấy t.ử vô quy củ như , liền nhíu mày quát mắng:

 

“La hét cái gì? Quy củ bình thường học để ?”

 

Đệ t.ử quát cũng để ý, vui mừng :

 

“Trưởng lão, sư tỷ về !”

 

“Cái gì?”

 

Các trưởng lão “xoạt” một cái dậy, thể tin .

 

“Sư phụ, sư phụ, cứu con bé với!”

 

Ngôn Chi bế đứa trẻ, đến cửa.

 

Nghe thấy tiếng gọi của đồ , nhị trưởng lão mắt đỏ hoe, trong nháy mắt xuất hiện ở cửa.

 

Đôi mắt nhòe lệ ái đồ, sang đứa trẻ trong lòng cô, kịp ôn tình thầy trò, lập tức đón lấy đứa trẻ.

 

“Cái ...”

 

Ông chắc chắn về phía tam trưởng lão.

 

Tam trưởng lão giỏi về đan d.ư.ợ.c y đạo, y thuật xuất thần nhập hóa.

 

Tam trưởng lão nhận sự chắc chắn của ông, nhíu mày :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-551.html.]

 

“Tránh , để xem nào.”

 

Ông bắt mạch cho cô bé, thần sắc :

 

“Thiếu mất một hồn một phách, quá nghiêm trọng, cách, tiên cứ để con bé định .”

 

Nghe , trái tim đang đ-ập loạn của Ngôn Chi cuối cùng cũng bình tĩnh trở .

 

Các sư đưa đứa trẻ xuống.

 

Tam trưởng lão kê đơn thu-ốc giao cho các t.ử, và yêu cầu họ sắc thu-ốc nghiêm ngặt theo yêu cầu.

 

Sau khi chuyện sắp xếp thỏa, đại trưởng lão mới hỏi vấn đề mà ông vẫn luôn hỏi:

 

“Ngôn Chi, sư con ?”

 

Trong lòng ông sớm câu trả lời, giống như việc tự tổn thương chính một nữa, ông vẫn hỏi vấn đề sẽ khiến tim đau nhói .

 

Ông ôm một tia hy vọng mong manh, vạn nhất còn sống thì ?

 

Bị hỏi như , đôi mắt Ngôn Chi đỏ bừng, “phịch” một tiếng quỳ xuống, nghẹn ngào :

 

“Đại sư mất !”

 

“Đại trưởng lão!”

 

Đại trưởng lão thấy ái đồ qua đời, tim đau nhói, chịu nổi loạng choạng lùi hai bước, thoát khỏi sự dìu dắt của khác:

 

“Không !”

 

“Các con gặp chuyện gì nguy hiểm ?”

 

Đệ t.ử của ông, ông hiểu rõ.

 

Thiên phú của Thần Lãng là nhất mà ông từng thấy, thể nào một bí cảnh nhỏ thể mất mạng .

 

Chắc chắn là gặp chuyện hóc b.úa.

 

Ngôn Chi đem ngọn ngành sự việc kể cho các vị trưởng lão mặt ở đó một lượt...

 

“Thật là vô lý!”

 

“Sao bọn chúng dám ?!!”

 

“...”

 

Các vị trưởng lão khi Ngôn Chi kể , lập tức nổi trận lôi đình.

 

Đệ t.ử mà họ nâng niu trong lòng bàn tay, hành hạ như .

 

Thậm chí còn hại mất mạng, họ thể tức giận cho .

 

Chỉ tiếc là, những kẻ đó Thần Lãng giải quyết , nếu họ nhất định đích một chuyến, cho dù vướng nhân quả thế gian cũng tiếc.

 

Đại trưởng lão vịn bàn, tim đ-ập nhanh:

 

“Vậy đứa trẻ đó là con của nó ?”

 

Ngôn Chi nghẹn ngào :

 

, năm đó khi sư lấy mạng đổi mạng, giao đứa trẻ cho con.”

 

“Hơn nữa con thể thuận lợi về, cũng là nhờ công lao của đứa nhỏ , thiên phú của con bé hề thua kém sư .” ...

 

Thời gian trở hiện tại.

 

Giác Giác kinh ngạc :

 

“Tiền bối Ngôn Chi, ý của là, đứa trẻ đó chính là Thần Hy ?”

 

Ngôn Chi Thần Hy, ánh mắt dịu dàng:

 

! Sau đó đứa trẻ đó quả nhiên phụ sự kỳ vọng, luôn luôn xuất sắc, thậm chí còn vượt qua cả tài năng của sư .”

 

Trong lòng Thần Hy ngũ vị tạp trần.

 

Cô luôn nghĩ là một đứa trẻ mồ côi.

 

Hóa cô cũng là một đứa trẻ cha yêu thương, nhưng bao nhiêu năm qua cô từng bái tế họ một nào, đột nhiên cảm thấy vô cùng hổ thẹn.

 

“Mộ phần của cha con ở ạ?”

 

thăm họ.

 

Ngôn Chi như cô sẽ , an ủi :

 

“Đứa trẻ ngoan, mục đích thứ hai của khi tới đây chính là đưa con bái tế cha con, sư và chị dâu nếu thấy con, nhất định sẽ vui mừng.”

 

 

Loading...