Cô ngẩng đầu lên , nở nụ ngọt ngào: “Xin nhé, do chuyện rõ ràng cho lắm.”
“Bây giờ cần vẽ bùa chú lên n.g.ự.c và lưng của giám đốc Cố, nên cần cởi quần áo , chỉ cần cởi áo là .”
Cố Uyên âm thầm thở phào nhẹ nhõm nhưng gương mặt vẫn tỏ bình tĩnh như chuyện gì. Anh đưa tay bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi.
lúc , điện thoại của Tống Cẩm bất ngờ reo lên. Cô liếc , thấy là một dãy xa lạ, đoán chừng là nhà họ Tống gọi đến quấy rầy nên cô dứt khoát nhấn nút ngắt cuộc gọi.
Cố Uyên cởi chiếc áo sơ mi đen, để lộ cơ thể săn chắc bên trong. Anh xuống mép giường hỏi: “ nên sấp?”
Tống Cẩm chỉ tay về phía chiếc ghế sofa cạnh cửa sổ: “Anh , đằng ánh sáng sẽ hơn.”
“Vẽ bùa chú cần liền mạch một , để ai phiền nên mới chọn phòng ngủ. Để Cố tổng hiểu lầm thì thật ngại quá.”
Cố Uyên bước tới, thẳng lưng khẽ lắc đầu: “Không hiểu lầm gì , cách chuyện của cô Tống thú vị.”
Tống Cẩm cầm một hũ sứ nhỏ màu xanh bước gần. Cô dùng kim châm nhẹ đầu ngón tay Cố Uyên để lấy hai giọt m.á.u nhỏ hũ mực chu sa bên trong.
Để tăng cường sát khí, biến Cố Uyên thành một “Quỷ Vương” thực thụ khiến trăm quỷ dám gần, cô vẽ mặt Quỷ Vương Tu La lên lưng . Hình khá khó vẽ và đòi hỏi sự tĩnh tâm tuyệt đối, nên Tống Cẩm quyết định bắt đầu vẽ các bùa chú ở n.g.ự.c .
Cô đổi sang một cây b.út lông cừu mảnh và tinh xảo, nhúng mực tiến sát gần cơ thể Cố Uyên. Ngay khi cô định hạ b.út thì đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài phòng ngủ.
Chương 26: Thím nhỏ
Giọng của Cố Ngôn Phi từ bên ngoài vọng : “Chú út ơi, Tống Cẩm ở bên trong ? Hai chuyện xong ? Cháu chút việc tìm Tống Cẩm.”
Đôi chân mày sắc sảo của Cố Uyên khẽ nhíu , trong ánh mắt thâm trầm thoáng lộ vẻ bất đắc dĩ. Anh lên tiếng với giọng đầy hối : “Xin cô, đứa cháu của phản nghịch, ngoan cho lắm nên phiền cô Tống . sẽ bảo nó im lặng một chút.”
Rõ ràng Cố Uyên chỉ hơn Cố Ngôn Phi vài tuổi, nhưng khí thế và tính cách của cả hai khác biệt một trời một vực.
Tống Cẩm thấy sự tương phản giữa hai khá thú vị. Cô khẽ mỉm , đặt b.út lông trong tay xuống dậy: “Không , để mở cửa xem rốt cuộc việc gì mà tìm gấp thế.”
Cánh cửa phòng ngủ hé mở, một cái đầu bù xù thò . Ánh mắt Cố Ngôn Phi đầy cảnh giác quét một vòng quanh phòng ngủ của Cố Uyên để xem Tống Cẩm đang trò gì.
Đến khi thấy Cố Uyên đang cởi trần bên cửa sổ, trong đầu lập tức hiện lên vô ý tưởng đen tối, đôi mắt trừng lên vì kinh ngạc.
Anh nghiến răng nghiến lợi, hạ thấp giọng chất vấn Tống Cẩm với vẻ mặt đầy thù hằn: “Tống Cẩm, cô gì chú nhỏ của hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-gay-bao-toan-mang-va-tro-thanh-sieu-sao-dinh-cap/31.html.]
“Cô điên đúng , định mơ tưởng viển vông ? Theo đuổi nên giờ sang tấn công chú nhỏ của hả?”
“ cho cô , đừng mà mơ tưởng gì đến chú nhỏ của . Chú vốn gần nữ sắc, cô cẩn thận kẻo chú ném ngoài đấy. Còn nữa, chắc chắn sẽ bao giờ để một độc ác như cô thím nhỏ của !”
Tống Cẩm chẳng buồn quan tâm đến , cô thẳng thừng cắt ngang: “Rốt cuộc tìm việc gì? Nếu việc gì thì ngoài , và chú nhỏ của còn nhiều việc quan trọng mà chỉ lớn mới , trẻ con sang bên mà chơi, đừng quấy rầy.”
Cố Ngôn Phi nụ đắc ý của Tống Cẩm cho tức đến nghẹn họng. Ngay khi định tiếp tục cãi vã thì giọng trầm thấp của Cố Uyên từ bên trong vang vọng : “Cố Ngôn Phi!”
Chỉ ba chữ thôi nhưng khiến Cố Ngôn Phi câm nín, dám thêm bất kỳ một lời nào nữa.
Anh ấm ức bĩu môi, đó mới chuyện chính: “Tiểu Tuyết gọi điện cho cháu, là cô chặn của cha cô . Họ đang chuyện khẩn cấp cần cô về nhà giải quyết mà liên lạc .”
Nói lấy điện thoại , bấm gọi cho Tống Tuyết đưa cho Tống Cẩm: “Cô tự mà với cô .”
Ở đầu dây bên , Tống Tuyết lóc t.h.ả.m thiết cầu xin: “Em gái , em ở cùng với Ngôn Phi? Chị em hận chị, nhưng chị và Ngôn Phi là thật lòng yêu , em đừng cướp ?”
Tống Cẩm bật loa ngoài nên cả ba đều rõ mồn một. Cô nhịn mà đảo mắt khinh bỉ. Chưa kịp lên tiếng thì Cố Ngôn Phi vội vàng bày tỏ lòng thành: “Tiểu Tuyết, như em nghĩ , chỉ là tình cờ gặp thôi. Làm thể trúng cô , em đừng lo.”
Giọng của Cố Uyên vang lên, còn lạnh lẽo hơn : “Cố Ngôn Phi, cút ngoài!”
Cố Ngôn Phi vội vàng đưa điện thoại cho Tống Cẩm nữa: “Tiểu Tuyết, chú nhỏ của đang ở đây, chuyện gì quan trọng em nhanh , xong .”
Lúc Tống Tuyết mới bắt đầu chuyện chính, giọng cô xen lẫn sự sợ hãi và cầu xin: “Em gái, chẳng em xem bói mạng ? Em mau về cứu trai và cha , chị mặt họ cầu xin em đấy.”
“Dạo trai mà cứ đòi ăn liên tục, thể kiểm soát . Anh cứ ăn nôn , dày sắp hành hạ đến hỏng mất .”
“Cha thì ngày nào cũng gặp xui xẻo, cứ khỏi cửa là gặp tai nạn, ở trong nhà thì ngã cầu thang, cổ phiếu của công ty cũng sụt giảm nghiêm trọng.”
“Mẹ thì hiểu miệng lở loét, đau đến mức nên lời.”
“Em gái , chị hôm đó cha mắng và đ.á.n.h em, trai cũng nặng lời khiến em tổn thương, nhưng dù họ cũng là của em mà. Em giận đến mấy cũng nên nguyền rủa họ như chứ. Giờ họ em hại thành thế , chị xin em đấy, hãy về nhà cứu họ , tha cho họ ?”
“Nếu là vì chị thì chị sẽ dọn khỏi nhà để nhường chỗ cho em, ? Xin em đấy.”
Cứ mỗi câu Tống Tuyết , ánh mắt Cố Ngôn Phi Tống Cẩm tăng thêm một phần giận dữ.
Còn Cố Uyên bên cửa sổ thì khẽ nhíu mày, dường như phần nào hiểu lý do vì Tống Cẩm chán ghét nhà họ Tống đến .