Cố Ngôn Phi ngơ ngác thanh kiếm đang đặt ở giữa trán , vô thức lặp theo Tống Cẩm: “ thích... Tống... Tuyết... Hự!”
Anh dứt lời thì đột ngột phun một ngụm m.á.u. Tống Cẩm vội vàng thu kiếm nhưng vẫn dính một chút vết m.á.u. Cô ghê tởm nhíu mày, vội vàng rút khăn giấy cẩn thận lau sạch.
Cố Uyên xuống đỡ lấy Cố Ngôn Phi, ngừng gọi tên : “Ngôn Phi, Cố Ngôn Phi, cháu ?”
Một lát , ánh mắt Cố Ngôn Phi bắt đầu tỉnh táo . Anh quanh với vẻ mờ mịt gãi đầu hỏi: “Chú nhỏ, cháu thế ?”
Thấy , Cố Uyên mới thở phào nhẹ nhõm, buông dậy: “Cháu tự nhớ cho kỹ , xem trúng chiêu từ lúc nào.”
Từng mảnh ký ức chậm rãi hiện về, sắc mặt Cố Ngôn Phi ngày càng tối sầm . Một lúc , nghiến răng nghiến lợi đ.ấ.m mạnh một cú xuống bàn: “Cái con nhỏ Tống Tuyết , cô dám tay với cả !”
Lúc , cứ nghĩ đến việc bản từng gọi cái loại giả tạo như Tống Tuyết là “cục cưng” mỗi ngày, Cố Ngôn Phi cảm thấy buồn nôn dữ dội.
Anh đầu Tống Cẩm đang một bên tháo thanh kiếm đồng tiền xu để lau chùi từng đồng một. Sắc mặt vô cùng phức tạp, một lúc lâu , cuối cùng cũng tiến gần và cúi đầu tạ với thái độ chân thành.
Dù cũng là nhà họ Cố, giáo d.ụ.c gia đình kế thừa từ đời sang đời khác nên dù thế nào cũng đ.á.n.h mất phong độ.
Giọng của bình tĩnh , còn chút giận dữ nào: “Cô Tống, chuyện là của , thành thật xin cô. Những việc đều là do Tống Tuyết dùng bùa chú xúi giục, ý của . dù , vẫn gây tổn thương cho cô, điều gì thể bồi thường thì mong cô cứ thẳng.”
Tống Cẩm cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên, tiếp tục lau đồng tiền: “Oan đầu nợ chủ, những tổn thương chịu liên quan đến , cần xin cũng . Chỉ cần nhớ trả tiền thù lao đầy đủ là .”
Cố Ngôn Phi gật đầu, lấy điện thoại định chuyển khoản. lúc lấy máy thì điện thoại vang lên đúng lúc. Nhìn dòng chữ ghi chú “Cục cưng tiểu Tuyết” hiển thị màn hình, tâm trạng mới bình của lập tức trở nên tồi tệ.
Gương mặt tối sầm nhấn nút . Anh xem Tống Tuyết còn giở trò gì nữa.
Chương 31: Địa ngục trống rỗng
“Ngôn Phi, chiếc vòng ngọc tặng em mới gãy . Em ngọc khí linh thông, vòng gãy là điềm báo chuyện sắp xảy .”
“Tống Cẩm đang ở bên cạnh ? Ngôn Phi, cẩn thận nhé. Dạo em gái em cứ kỳ kỳ quái quái, coi chừng em sẽ hại .”
Giọng Cố Ngôn Phi lạnh nhạt: “Gãy thì thôi, để khi khác mua cái mới là . Tống Cẩm rời khỏi nhà họ Cố .”
Nghe thấy Tống Cẩm , Tống Tuyết lập tức vội vàng cúp máy.
Cố Ngôn Phi đặt điện thoại úp xuống bàn, cuối cùng cũng nhớ điều gì đó: “ , chính là chiếc vòng ngọc đó. Chắc chắn là lúc tặng nó, hạ bùa yêu.”
Tống Cẩm gật đầu: “Giờ bùa giải, vòng tay tự nhiên cũng gãy thôi.”
Đang chuyện thì điện thoại Tống Cẩm reo lên. Là Tống Chấn Đình gọi tới, ông vẫn như khi, mở mồm là liên c.h.ử.i mắng: “Đồ súc sinh, đứa con bất hiếu ! Mày mau cút về nhà ngay cho tao. Anh trai và mày mày hại đến mức nên lời, ba ngày gầy tận ba ký , mày còn là con nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-gay-bao-toan-mang-va-tro-thanh-sieu-sao-dinh-cap/37.html.]
“Tống Cẩm, mày lập tức về nhà ngay, giải cái thứ bùa chú giả thần giả quỷ đó cho trai và mày!”
Tống Cẩm chẳng mảy may quan tâm, đợi Tống Chấn Đình mắng xong cô mới thản nhiên : “Ông Tống , đến tận nhà trừ tà là trả phí đấy. Tối qua năm trăm nghìn tệ ông trả, giờ thì muộn , giá tăng gấp đôi, 1 triệu tệ.”
“Vẫn câu cũ, tiền chuyển qua đây thì mới nhận đơn .”
Nói xong, cô dứt khoát cúp máy thu dọn những đồng tiền xu lau sạch ba lô, khoác lên vai chuẩn rời .
Cố Uyên đích đưa cô cửa, phái xe đưa cô xuống núi. Lúc chia tay còn dặn thêm một câu: “Cô Tống, nếu chuyện gì thể giúp , cô cứ việc lên tiếng.”
Cố Ngôn Phi chạy theo định cùng: “Bây giờ cô đến nhà họ Tống đúng , với cô. Mối thù nhất định trả.”
Tống Cẩm đẩy : “Không , chuyện nhà họ Tống vẫn đến lúc giải quyết. về tiếp tục phát sóng trực tiếp . Khi nào đến nhà họ Tống tính sổ sẽ gọi điện cho .”
Nhận lời hứa chắc chắn, Cố Ngôn Phi mới cùng Cố Uyên theo chiếc xe chở Tống Cẩm khuất dần sườn núi.
Cố Ngôn Phi ánh mắt sáng lấp lánh theo hướng cô , cảm thán: “Chú nhỏ, cô Tống đúng là cá tính thật đấy, chú thấy đúng ?”
Cố Uyên cau mày, lườm một cái với vẻ khinh bỉ hiện rõ mặt. Anh xoay trong nhà, để một câu nhận xét: “Xem vẫn còn đ.á.n.h đủ đau.”
Tống Cẩm về đến nhà, điện thoại liên hồi vang lên thông báo. Cô lấy xem thì thấy tiền thù lao của Cố Uyên chuyển tới. Cùng lúc đó, tin nhắn của cũng gửi đến theo.
Cố Uyên: “Đã chuyển khoản tiền thù lao , cô Tống nhận ?”
Tống Cẩm liếc , đàn ông dùng tên thật để đăng ký tài khoản luôn, đến cái biệt danh cũng lười đặt, đúng là hợp với hình tượng tổng tài bá đạo. Cô suy nghĩ một chút sửa tên ghi chú cho thành: Cố tổng bá đạo.
Cẩm Nguyệt: “Đã nhận , chúc Cố tổng một ngày mới vui vẻ.”
Lúc trả lời tin nhắn, cô mới nhận trong dãy dài của tài khoản còn kẹp thêm một khoản năm trăm nghìn tệ tiền lẻ. Cô thắc mắc nhắn tin hỏi .
Cẩm Nguyệt: “Cố tổng, tiền thù lao cả chẵn lẫn lẻ thế?”
Cố tổng bá đạo: “Số lẻ là của Cố Ngôn Phi.”
Cẩm Nguyệt: “À, , hợp lý.”
Nhắn tin xong, Tống Cẩm vui vẻ bò sofa đếm dư trong thẻ ngân hàng. Quý nhân đúng là quý nhân, tay thật rộng rãi, con đầu tiên là một hàng bảy chữ !
Cô chỉ cần lo sinh hoạt phí, cô thực sự đổi đời !
Vui sướng một lúc, Tống Cẩm nhẩm tính chi phí sinh hoạt của thời đại . Cô nhận tiền cũng chỉ đủ cho cô mua vài món pháp khí, mua xong chắc chẳng còn đủ tiền mua xe mua nhà. Nếu khôi phục tông môn núi Linh Hư thì còn kém xa.