“Ba, ? Hai gì trong phòng con thế ạ?”
Giọng cô bé mềm mại, ngoan ngoãn. Con bé sang Khương Hủ Hủ hỏi: “Chị gái là ai ạ?”
Vợ chồng Cổ Cẩm Vinh thấy con gái tỉnh còn tỉnh táo như , họ mừng rỡ bước nhanh tới, ôm c.h.ặ.t lấy con bé lòng.
Cô bé bất ngờ ôm lấy còn thấy ngơ ngác, căn phòng xinh của giờ đang lộn xộn, con bé thốt lên:
“Ba , ga giường của con rách ! Cả mấy con b.úp bê của con cũng đổ nữa!”
Cổ thái thái , con bé nhớ chuyện đêm qua, trong lòng cũng trút gánh nặng, bà chỉ dỗ dành:
“Không , mua cái mới cho con. Lát nữa sẽ bảo Trương... bảo bảo mẫu cho con đó bảo dọn dẹp b.úp bê cho con nhé.”
Cổ thái thái theo phản xạ gọi tên bảo mẫu nhưng sực nhớ bà đuổi , bà vội vàng sửa lời.
Cô bé cũng chẳng để tâm.
Vì tác dụng của t.h.u.ố.c an thần, dù lúc tỉnh nhưng cơ thể cô bé vẫn còn mềm nhũn. Con bé dựa , nghiêng đầu Khương Hủ Hủ.
Vợ chồng Cổ Cẩm Vinh cũng Khương Hủ Hủ đầy căng thẳng: “Khương... Đại Sư, Hinh Nhiên thế hẳn ạ?”
Khương Hủ Hủ chỉ liếc hai , ánh mắt như : Đang nghĩ cái gì thế? Làm gì chuyện đơn giản như .
Chỉ thấy cô tiến lên, xổm mặt cô bé, hiếm hoi thả lỏng giọng điệu, nhẹ nhàng lên tiếng:
“Cháu tên là Hinh Nhiên ? Chị là ba cháu mời đến. Ba cháu cháu một bảo vật , thể cho chị mượn xem thử ?”
Cô dừng một chút, bổ sung thêm: “Chính là cái thứ mà cháu vẫn luôn nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay .”
Vợ chồng Cổ Cẩm Vinh đột ngột về phía con gái, Cổ Hinh Nhiên khi phát điên thì vẫn luôn hôn mê, trong tay con bé thứ đó ?!
Chỉ thấy bé Cổ Hinh Nhiên chớp chớp mắt đầy mơ hồ, theo bản năng đưa tay từ trong chăn . Mọi sững sờ trong lòng bàn tay nhỏ bé của cô bé, quả thực đang nắm c.h.ặ.t một món đồ trang trí hình chú thỏ trắng muốt.
Khi Cổ thái thái cầm lấy món đồ , sắc mặt bà đổi trong chớp mắt. Nhìn về phía Khương Hủ Hủ, đôi mắt đầy vẻ thể tin nổi:
“Khương Đại sư… nhầm ? Thứ là em gái tặng cho con bé để cầu bình an đấy!”
Cổ Cẩm Vinh dường như cũng nhớ , hôm qua khi ông mang Bình An Phù về nhà, em vợ cũng tin con gái xảy chuyện nên đến thăm còn tặng một món quà là để cầu bình an.
Họ cũng suy nghĩ nhiều, cứ thế đeo cho con bé.
giờ đây, Khương Hủ Hủ thứ vấn đề?
Khương Tố bên cạnh xem kịch, thấy thì suýt chút nữa bật thành tiếng.
Cái nhà họ Cổ đúng là loạn thật.
Vừa mới bắt một nội gián, ồ kìa, giờ đến lượt kẻ khác.
Khương Hủ Hủ để tâm đến sự chấn động của Cổ thái thái, tự hỏi bà:
“Bà thứ bằng gì ?”
“Là vỏ trai tai tượng ạ…” Cổ thái thái : “ thứ phép mua bán nhưng em gái nó công năng trấn áp oán khí, cầu bình an nên mới đặc biệt tìm thứ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-284.html.]
Bà xong, quên bổ sung thêm: “Em gái và thiết, nó cũng thương Cổ Hinh Nhiên, nó thể nào hại con bé !”
Cổ Cẩm Vinh thì gì. Dù ông cũng tin em vợ sẽ hại con gái nhưng trải qua chuyện bảo mẫu , giờ ông cũng chẳng dám khẳng định điều gì.
Khương Hủ Hủ thấy Cổ thái thái kích động thì cũng tranh cãi, chỉ tự đón lấy món đồ từ tay đứa trẻ.
Dưới tầm mắt của cô, thể thấy rõ từng tia oán khí màu đen đang thoát từ bên trong món đồ chơi nhỏ .
Vốn dĩ Cổ Hinh Nhiên ảnh hưởng bởi oán khí của mèo linh, cộng thêm sự thâm độc tỏa từ món đồ , bảo cô bé phát điên cho ?
Sau khi xác định thứ chính là nguyên nhân gốc rễ khiến đứa trẻ gặp chuyện, Khương Hủ Hủ lấy một tấm Hoàng Phù dán lên chú thỏ tai tượng.
Cổ Cẩm Vinh và chỉ thấy tấm Hoàng Phù đó biến thành tro đen ngay mắt. Không đợi họ kịp phản ứng, Khương Hủ Hủ tiện tay ném món đồ xuống đất.
Cạch.
Vỏ tai tượng trắng muốt vỡ mấy đường nứt, loáng thoáng lộ thứ gì đó bên trong màu đỏ.
Sắc mặt vợ chồng Cổ Cẩm Vinh đổi tức thì.
Thực sự thứ gì đó bên trong!
Khương Hủ Hủ rõ thứ bọc trong vỏ tai tượng thì khẽ nhíu mày.
Quả nhiên, cảm giác của cô sai.
Oán khí bao bọc bên trong vỏ tai tượng gần như y hệt với oán khí ở tòa nhà giảng dạy bỏ hoang và núi Nhật Chiếu, chắc chắn là cùng một thủ đoạn tạo .
Vậy thứ ẩn giấu trong vết nứt của vỏ tai tượng , hẳn chính là Oán cốt màu đỏ.
Không để đứa trẻ thấy xương bên trong, Khương Hủ Hủ lấy Hoàng Phù , cúi định thu dọn đồ đạc . Nào ngờ, Hoàng Phù chạm vỏ tai tượng, một con côn trùng nhỏ bất thình lình chui .
Nó lao v.út lên đầu ngón tay cô theo tấm Hoàng Phù, động tác nhanh kinh ngạc. Khương Hủ Hủ còn kịp phản ứng thì đầu ngón tay nhói đau, nó c.ắ.n một cái.
Giây tiếp theo, oán khí vốn bủa vây lấy Oán cốt màu đỏ dường như thấy sự hấp dẫn, chúng tranh chui vết thương ngón tay Khương Hủ Hủ.
Sắc mặt Khương Hủ Hủ đổi, cô chút do dự lùi một bước dài. Ngay khoảnh khắc kéo giãn cách, cô lập tức dùng Hoàng Phù phong ấn luồng oán khí đang xâm nhập lòng bàn tay.
Đồng thời, một tấm Lôi Phù màu vàng kim tế , cô chẳng còn bận tâm đứa trẻ vẫn đang trong phòng, nhanh ch.óng niệm chú:
“Thiên lôi ân ân, địa lôi hôn hôn, thượng hữu lục giáp, hạ hữu lục đinh, thái thượng hữu lệnh, định trảm lôi đình…”
Mắt Khương Tố sáng lên, khẩu lệnh quen lắm!
Anh lập tức chạy biến xa để tránh liên lụy.
Vợ chồng Cổ Cẩm Vinh và bé Cổ Hinh Nhiên đang ngơ ngác thì thấy tiếng quát lệnh cuối cùng của Khương Hủ Hủ rơi xuống:
“Ầm!”
Trên bầu trời đột nhiên vang lên một tiếng sấm rền.
Giây tiếp theo, một tia sét màu tím từ cửa sổ phòng b.ắ.n , lao thẳng về phía thứ mặt đất một cách chính xác.
Chát!