Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 288

Cập nhật lúc: 2026-05-01 23:42:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế là hôm , cô tìm đến Chử Bắc Hạc, kể cho dự định của .

“Em nuôi dưỡng Tiêu Đồ đó trong nhà?”

Khương Hủ Hủ gật đầu cũng giấu giếm chuyện kẻ Oán cốt, cô giải thích ngắn gọn:

“Sắp tới em thường xuyên ở nhà, nếu Tiêu Đồ ở , khu vực cơ bản cần lo lắng gì nữa, tu vi của nó tuy cao nhưng so với gia tiên thông thường thì lợi hại hơn nhiều, tà vật thông thường đều thể xử lý.”

Cô khựng một chút, tiếp: “Chỉ là nó luôn nhắm , em tuy thể lập khế ước để trói buộc nó nhưng khó tránh khỏi việc thỉnh thoảng nó thể... quấy rầy .”

Giống như con hồ ly nhỏ và Tiểu Anh Linh nhà cô .

Thực sự là cứ chực chờ cơ hội là sán bên cạnh Chử Bắc Hạc.

Khương Hủ Hủ chút áy náy.

Tính thì từ khi chuyển đến đây, cô thật sự gây cho vị đại lão ít phiền phức, giờ đến cả linh khí cũng “ké” của .

Không nhận sự áy náy của Khương Hủ Hủ , Chử Bắc Hạc trầm mặc hồi lâu, chỉ hỏi:

“Nó vốn là đến tìm , em bắt nó ký khế ước với em, liệu nó chịu ?”

Khương Hủ Hủ thầm nghĩ nó gì mà chịu, cho nó cơ hội ở gần vị đại lão là phúc phận .

“Nó mà chịu thì em bảo nó về núi, ở nhà em nó còn chẳng chịu, chẳng lẽ còn nó trực tiếp ở nhà luôn chắc?”

Khương Hủ Hủ xong thì lập tức Chử Bắc Hạc hắng giọng một tiếng, giọng trầm xuống:

“Cũng .”

Khương Hủ Hủ:...

Đại lão, thấy đồng ý cái gì ???

Khương Hủ Hủ hiểu Chử Bắc Hạc đột nhiên đồng ý nuôi một chú Tiểu Giao nhưng cô vẫn truyền đạt ý của vị đại gia cho Tiêu Đồ.

Tiêu Đồ cô vứt ở căn hộ thuê suốt ba ngày từ ngày đầu tiên Khương Tố kéo con đường nghiện game lối thoát.

Nếu Khương Hủ Hủ chủ động xuất hiện, suýt chút nữa quên mất chính sự khi xuống núi của .

Thế nhưng điều đó cũng ngăn việc phát điên lên khi tin Chử Bắc Hạc nuôi .

đồng ý!!!”

Tiêu Đồ gần như hét lên, nhảy dựng khỏi ghế, cả hưng phấn đến mức suýt chút nữa là hiện nguyên hình.

đồng ý để nuôi !!”

Anh kích động trong phòng:

“Trước thấy loài các cung phụng Hồ Tiên, Xà Tiên, bảo cũng chấp nhận cung phụng mà! Hơn nữa còn lợi hại hơn đám Hồ, Hoàng, Bạch, Liễu nhiều! Chúng nó so với !”

“Nếu dọn nhà ở, sẽ chuẩn ổ cho chứ? cần tự mang ổ theo ?”

“Chúng dọn ngay hôm nay hả?”

bảo là chắc chắn sẽ đồng ý nuôi mà, đều tại cô, cứ nhất quyết cho chúng ở bên !”

Khương Hủ Hủ:...

Chuyện cứ như thể cô là kẻ xa chia cắt uyên ương .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-288.html.]

Thôi bỏ .

Chử Bắc Hạc chịu nuôi thì đối với cô cũng là chuyện .

thể ký khế ước để trói buộc đối phương nhưng bản cô cũng tiêu hao ít linh lực để nuôi dưỡng nó, nếu vì chuyện oán cốt thì cô cũng chẳng chọn cách .

Giờ đưa sang phía Chử Bắc Hạc, linh khí chắc chắn thiếu, Tiêu Đồ việc cầu cạnh đại gia, chắc chắn sẽ ngoan ngoãn lời.

Tuy nhiên, khi dẫn , Khương Hủ Hủ vẫn dặn dò kỹ lưỡng, đồng thời thiết lập sẵn cấm chế , phòng hờ việc để lộ phận hoặc gây chuyện tổn thương khác.

Tiêu Đồ tuy thấy phiền phức nhưng nể tình thành công bám “cái đùi vàng” duyên với , vẫn dứt khoát đồng ý.

Chiều hôm đó, Khương Hủ Hủ đưa đến Chử Gia.

Chử Bắc Hạc dặn Quản gia dọn dẹp phòng ốc từ , chọn căn phòng ở góc phía Đông biệt thự còn dặn dò ngoài việc dọn dẹp thì tự ý gần khu vực đó.

Căn phòng là một hệ thống khép kín, tiện nghi đầy đủ, thậm chí quần áo cũng chuẩn sẵn vài bộ. Trong phòng còn cả phòng tắm với bồn tắm kèm.

Tiêu Đồ thấy liền kích động thêm nữa.

“Phòng lớn thật đấy! Còn lớn hơn cả mấy chỗ Khương Hủ Hủ cho ở cộng ! Nhìn kìa! Anh còn riêng cho một cái ổ màu trắng nữa!”

Nói đoạn, nhảy tót bồn tắm lạnh lẽo, hạnh phúc cuộn đáy bồn.

Một vẻ mặt thỏa mãn của kiếp giao.

Quản gia cùng:...

Nội tâm chấn động dữ dội nhưng ông gì cả.

Chử Bắc Hạc mặt ở đó, Khương Hủ Hủ thấy Tiêu Đồ hài lòng với “nhà mới” của thì lập tức trực tiếp trở về Khương Gia.

Từ khi chương trình tập ba về, cô bận đến mức chẳng thời gian chăm sóc Tiểu Phiêu Lượng, giờ hiếm hoi mới rảnh rỗi, Khương Hủ Hủ quyết định tranh thủ lúc khai giảng để chăm chút cho nó thật kỹ.

Biệt thự quá lớn, cô lười tìm từng ngóc ngách, bèn ở “nhà hồ ly” gọi một tiếng.

Quả nhiên chẳng bao lâu , Tiểu Phiêu Lượng lon ton chạy về phía cô từ đằng xa nhe răng với cô .

Khương Hủ Hủ mới phát hiện đỉnh đầu nó vẫn còn đội chiếc vương miện kim cương và khăn voan mà Khương Oánh cùng đám trẻ con đeo cho nó lúc .

Có thể thấy nó thích, nhất là cái khăn voan nhỏ cứ bay phấp phới lưng mỗi khi nó chạy nhảy.

Khương Hủ Hủ bất lực, đợi nó chạy đến sát bên, cô giả vờ đưa tay định tháo vương miện xuống.

Thế nhưng tay cô chạm chiếc vương miện kim cương thì thấy tiếng của Khương Oánh gấp gáp truyền đến:

“Chị đừng tháo!”

Nhìn theo hướng Tiểu Phiêu Lượng chạy đến, Khương Oánh dường như đuổi theo từ nãy, giờ chạy tới mặt đỏ bừng.

Nhìn thấy Khương Hủ Hủ, đôi mắt con bé vẫn theo thói quen trừng lên nhưng bớt vẻ thù địch và đối chọi lúc , đó là chút lo lắng.

Khương Hủ Hủ thấy con bé nhưng theo lời, vẫn thản nhiên tháo vương miện và khăn voan xuống.

Khương Oánh thấy thế, lập tức dậm chân gấp gáp, tức giận: “Đã bảo là đừng tháo mà! Nó thích cái !”

Khương Hủ Hủ chỉ liếc con bé một cái, đưa vương miện và khăn voan trả .

“Nghe đây là quà sinh nhật năm tuổi của em, em tự giữ cho kỹ , đừng đeo cho nó nữa, tránh việc nó hỏng.”

 

Loading...