Khương Hủ Hủ rốt cuộc cô bé suy diễn từ kết luận đó nhưng gương mặt trẻ thơ mặt, cô phủ nhận thẳng thừng. Một lúc , cô chỉ khẽ lên tiếng hỏi ngược :
“Chẳng em ghét chị ?”
Khương Oánh sững sờ, thoáng nhớ điều gì đó, gương mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng:
“Chị, chị còn thù dai thế?! Em xin chị mà!”
Trước đây vì cô bé chịu nhường phòng cho , cô bé từng lóc gào thét ghét cô còn bảo cô cút khỏi nhà. đó ông nội và bác cả bắt cô bé xin .
“Ồ.” Khương Hủ Hủ đáp một tiếng cũng chẳng thêm gì.
Khương Oánh tức đến dậm chân kéo vạt áo cô:
“Thế, thế em ghét chị nữa, chị cũng ghét em!”
Giọng điệu mang theo sự kiêu kỳ ngang ngược nhưng đôi mắt tha thiết cô như đang hỏi: Được ?
Khương Hủ Hủ cô bé, một lúc lâu , đành miễn cưỡng gật đầu.
Khương Hủ Hủ ở đây dẫn ba đứa trẻ chơi hơn nửa tiếng đồng hồ, bên phía phòng khách, Diêu Lâm sắp nhà hai bên vây công đến mức thở nổi.
May mắn , khi bà sắp trụ nữa, hai bên cuối cùng cũng mở lời cáo từ.
Vốn dĩ họ đều nhàn rỗi, sở dĩ đến đây đều là vì Khương Hủ Hủ. Giờ mục đích đạt , họ liền rời .
Diêu Lâm vất vả lắm mới tiễn khách, đầu thấy con gái đang lon ton chạy theo Khương Hủ Hủ. Cái dáng vẻ như cái đuôi nhỏ , chẳng khác nào một Khương Tố thứ hai.
Bà cảm thấy tối sầm mặt mày.
hết.
Đêm đó, Khương Lão Gia T.ử chuyện Diêu Lâm lén lút xúi giục trẻ con bài xích Khương Hủ Hủ gọi bà và Khương Vũ Dân phòng riêng huấn thị một trận.
Khương Vũ Dân gần đây đang bận việc công ty giải trí, khó khăn lắm mới về nhà một chuyến mắng oan, khi trở về phòng sang càm ràm với bà .
Diêu Lâm tức đến phát điên, chồng và con gái đều về phía , bà bèn tìm đến đứa con trai duy nhất là Khương Hãn để than vãn. Khương Hãn vốn luôn bất hòa với Khương Hủ Hủ, chắc chắn sẽ bênh vực bà .
Nào ngờ, Khương Hãn xong chuyện liền nhíu mày, bất mãn :
“Mẹ, gần đây con đang nhờ Khương Hủ Hủ liên lạc giúp với thầy Như Sinh, cô khó khăn lắm mới sắp chịu nhả lời, loạn lên thế , cô chắc chắn chẳng thèm quan tâm đến con nữa. Mẹ xem, gây sự với cô gì?”
Diêu Lâm những lời oán trách của con trai, cảm thấy khó tin đến tột cùng.
Đây thật sự là lời con trai bà thể ?!
Đôi con trai con gái ngoan ngoãn của bà, bỗng chốc đồng loạt “phản bội” thế ?!
Khương Hủ Hủ bận tâm đến chuyện bên phía phòng nhị nhưng vì vợ chồng Cổ Cẩm Vinh ghé thăm, cô dành chút thời gian cập nhật tin tức mạng.
Chủ đề thảo luận vẫn xoay quanh việc giám định tâm thần của Phạm Vĩ. Khởi nguồn là do cư dân mạng chụp cảnh Phạm Vĩ đầy m.á.u cảnh sát đưa đến bệnh viện.
Phóng viên tin chạy đến, Phạm Vĩ viện là do tự hại bản , trong lòng đều chung một cảm nhận:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-291.html.]
[Xong đời, đúng là kẻ tâm thần , đến mức tự hành hạ chính .]
Tuy nhiên, đợi phía cảnh sát đưa phương án xử lý, mười bảy gia đình m.á.u mặt tại Hải Thành đầu là Cổ gia cùng đ.â.m đơn khởi kiện Phạm Vĩ, thậm chí còn thuê cả những chuyên gia tâm thần học nổi tiếng trong và ngoài nước cùng luật sư chuyên phụ trách các vụ án gây thương tích do tâm thần gây .
Cư dân mạng hóng hớt vô cùng phấn khích. Lần đầu tiên họ thấy dùng tư bản để “đập” hả hê đến thế.
Khương Hủ Hủ sớm đoán hướng cũng mấy ngạc nhiên. Xem giờ xong, cô gửi tin nhắn cho Chử Bắc Hạc hỏi thăm về tình hình của Tiêu Đồ.
Dù đây cũng là ngày đầu tiên Tiêu Đồ ở Chử gia, nếu vị đại gia cảm thấy quen, cô còn thể tranh thủ sắp xếp .
Kết quả ngoài dự đoán, phản ứng của Chử Bắc Hạc bình thản.
[Chử Bắc Hạc: Mọi thứ đều , an phận.]
Khương Hủ Hủ yên tâm đôi chút, dặn dò thêm vài câu đặt điện thoại xuống, chuyên tâm việc của .
Phía bên , tại Chử gia.
Chử Bắc Hạc đặt điện thoại, lúc mới về phía Tiêu Đồ đang ngoan ngoãn mặt .
Dù hôm nay mới dọn đến nhưng Tiêu Đồ Quản gia cho chăm chút từ đầu đến chân, hề chuyện luộm thuộm ăn mặc phối màu kỳ quặc.
Chử Bắc Hạc khá hài lòng, lúc mới lên tiếng hỏi: “Biết tại cho ở Chử gia ?”
Tiêu Đồ thấy cuối cùng cũng để ý đến , đôi mắt lập tức sáng rực lên, chút nghĩ ngợi đáp:
“ là Tiểu Giao ! Nếu nuôi , hóa rồng chắc chắn sẽ báo đáp !”
Chử Bắc Hạc chút d.a.o động, vẻ mặt lạnh lùng:
“Ta thể nuôi cũng thể là hữu duyên giúp hóa rồng nhưng điều kiện.”
Chử Bắc Hạc :
“Trong thời gian ở Chử gia, phục vụ sự sai khiến của nhưng sẽ bắt những việc ác gây tổn hại tu vi. Nếu hóa rồng thành công cũng hứa với một việc. Còn việc đó là gì, đến lúc đó sẽ cho .”
Tiêu Đồ thấy phục vụ sự sai khiến, gương mặt xinh thoáng vẻ đắn đo. cuối cùng, vẫn cưỡng sự hấp dẫn từ khí vận công đức Chử Bắc Hạc thì lập tức gật đầu đồng ý:
“Không thành vấn đề!”
Còn về việc hứa một điều kiện, Tiêu Đồ thấy cũng hợp lý. Nếu hóa rồng, chắc chắn báo ân . Nghĩ đến mấy truyền thuyết dân gian, con cầu nguyện với thần long đại nhân, ít nhất cũng là ba điều ước.
Chử Bắc Hạc chỉ yêu cầu một điều, quả thật tham lam chút nào!
“Được! đồng ý!”
Cậu cũng lo lắng , dù đến lúc đó là rồng . Chuyện gì mà thần long đại nhân chứ? Nhất định là !!
Chử Bắc Hạc thấy đồng ý :
“Trong thời gian ở Chử gia, cần kể cho những chuyện liên quan đến Huyền môn và cả, trong phạm vi khả năng của , giúp bảo vệ một .”
Tiêu Đồ bảo bảo vệ thì ghét bỏ: “Ai cơ?”