Bạch Tiên nhím.
Ngũ đại tiên, Hồ, Hoàng, Bạch, Liễu, Hôi.
Trong đó, Bạch tiên chính là ám chỉ loài nhím, trong dân gian còn gọi là bà lão Bạch.
Chúng am hiểu y thuật nhưng cực kỳ mắc hội chứng sợ xã hội, bình thường dễ dàng xuất hiện mặt khác. Ấy mà, Bạch tiên vẫn là vị dễ chuyện nhất trong năm vị đại tiên.
Ừm, điểm việc Bạch Truật đó lừa hai là thể nhận .
Khương Hủ Hủ đó dám khẳng định cũng ngờ tới gia tiên trực tiếp hóa hình trộn giữa đám học viên.
Cộng thêm việc dọc đường Bạch Truật tỏ gần gũi Linh Chân Chân hơn, ngay cả lúc trốn cũng luôn nép bên cạnh cô nàng nên Khương Hủ Hủ cứ ngỡ cũng là gia tiên Linh Chân Chân phụng thờ.
Ai mà ngờ , đây là bản tôn.
Vừa Lộc Nam Tinh đột ngột dừng xe, chắc cũng là vì để lộ chuyện ống kính livestream.
Sau khi điều , Khương Hủ Hủ cũng thuận theo câu chuyện của Lộc Nam Tinh mà bỏ qua.
Sau đó, đoàn phim sắp xếp cho các khách mời về phòng nghỉ ngơi, nhân viên tranh thủ lúc đó phòng lắp đặt máy .
Đến giờ ăn trưa, Bạch Truật và Lộc Nam Tinh tới dẫn mấy họ đến nhà ăn của học viện.
Mãi tới lúc mới thấy học viên của học viện. Vì hầu hết là tân sinh viên nên dù chút bất ngờ khi thấy đoàn chương trình, họ cũng qua hỏi han gì mà chỉ tự việc của .
Mọi cuối cùng cũng nếm thử món ăn nhà ăn mà Lộc Nam Tinh là khó ăn, kết quả đúng như lời cô , thực sự tệ.
Khương Hoài lập tức lấy điện thoại , thêm đủ các loại đồ ăn vặt và đồ ăn liền danh sách những thứ chuẩn gửi bổ sung cho Khương Hủ Hủ ở ký túc xá.
Nếu điều kiện ở đây cho phép, nhà họ Khương phái thẳng một đầu bếp đến đây chuyên phụ trách ba bữa ăn cho Khương Hủ Hủ .
Không vì gì khác, cơm của nhà ăn quả thực quá khó nuốt.
Khương Vũ Thành khi ăn thử món cơm gọi là “cơm nhà ăn” đó liền rời khỏi ống kính, chỉ tưởng ông xử lý công việc nên quá để ý.
Cho đến chiều tối, ông chuẩn cùng Khương Hoài rời .
Dù là khách mời tạm thời nhưng học viện chỗ ở cho họ, Khương Vũ Thành và hai họ cũng thể ở đây ba ngày hai đêm thật , đành rời .
Chỉ là khi , Khương Vũ Thành với Khương Hủ Hủ:
“Bố bảo chuẩn cho con một ít đồ, trai con dịch vụ giao hàng nhanh thể gửi lên tới đây, lúc đó con nhớ nhận nhé.
Ngoài , chiều nay bố chuyện với thầy Nghiêm , xung quanh Bất Minh Sơn tuy hộ dân nào nhưng đất đai đều thể cho thuê, bố bảo thuê một mảnh đất chân núi, đó sẽ cho tới mở một nhà hàng.
Sau nếu con ăn quen cơm học viện thì cứ xuống núi mà ăn, cứ gọi đồ ăn ngoài mãi dinh dưỡng . Con ăn gì thì cứ dặn với đầu bếp một tiếng...”
Khương Vũ Thành những lời mà hề tránh né ai. Khán giả trong phòng livestream thấy sự giàu sang giới hạn của “bố Khương” thì ngưỡng mộ ghen tị, thậm chí còn cảm thấy chút khoa trương.
Khương Vũ Thành chẳng thấy gì, dù con gái cưng của ông cũng ở đây tận bốn năm.
Không ăn uống t.ử tế ?
Nếu học viện quy định, ông thậm chí còn cho xây một căn biệt thự nhỏ chân núi để dành riêng cho một Hủ Hủ ở...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-300.html.]
cũng chỉ thể nghĩ thôi.
Khương Vũ Thành đối ngoại vốn nghiêm khắc, kiệm lời, mà dặn dò Khương Hủ Hủ nhiều điều, giống như bậc cha đang ân cần dặn dò con cái khi học xa nhà.
Khương Hủ Hủ vốn quá nhiều cảm xúc, cô quen với việc tự lập, thậm chí lúc rời khỏi nhà họ Quan, cô chuẩn sẵn tâm lý để một đối mặt với tương lai.
Thế nhưng trở về Khương gia, cô một nữa .
Lúc , những lời dặn dò của Khương Vũ Thành, cô cảm nhận rõ nét hơn bao giờ hết cái cảm giác quan tâm, gắn kết.
Dường như một sợi dây vô hình buộc c.h.ặ.t lấy họ khiến cô nhận luôn một chốn để về.
Mà cái “sự ràng buộc” , Khương Hủ Hủ hề chán ghét.
Nhìn cha đang nghiêm nghị dặn dò mắt, Khương Hủ Hủ bỗng nhiên nhớ điều gì đó, biểu cảm mặt còn giữ vẻ lãnh đạm thường thấy, ngược thêm vài phần cảm xúc tự nhiên của một cô gái ở độ tuổi .
Một lúc lâu , cô khẽ hỏi ông:
“Bố, con thể ôm bố một cái ?”
Trước đây cô từng thấy Quan Bảo Thành mấy đến trường đón Quan Nhụy Nhụy, ông đều ôm đối phương, thái độ cưng chiều vô cùng tự nhiên.
Những lúc như thế, cô thường là .
Thật khi đó cô cũng thấy ngưỡng mộ cho lắm.
giây phút , cảnh chia tay của Khương Vũ Thành, cô đột nhiên nhớ cái ôm đó.
Cô chút tò mò cảm giác đó là như thế nào.
Khương Vũ Thành thấy lời cô rõ ràng ngẩn .
Từ khi Hủ Hủ về nhà, dù ông cố gắng học cách tròn bổn phận của một cha nhưng cũng chỉ dừng ở việc quan tâm đời thường.
Lần giống như cha con bình thường nhất, lẽ là lúc ba dạo phố uống sữa đó.
Thế nhưng ngay cả lúc đó cũng từng cái ôm mật nào.
Tuy nhiên, Khương Vũ Thành chỉ ngẩn một thoáng nhanh ch.óng dang tay, chuẩn đón nhận cái ôm đầu tiên từ con gái cưng.
Ai ngờ ông định giơ tay, động tác của Khương Hoài nhanh hơn một bước, vòng tay ôm trọn lấy Hủ Hủ từ bên cạnh.
Khương Vũ Thành giật giật khóe mắt, đang định tách hai , Khương Tố bên cạnh thấy cũng dang tay lao tới ôm chầm lấy cả hai.
Khương Vũ Thành thấy bỗng chốc chẳng còn chỗ trống nào, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Buông hết ! Còn đang livestream đấy, trông thể thống gì hả?!”
Hủ Hủ đòi ôm là ôm ông!
Mấy đứa cứ xông chen ngang gì!
Khương Hoài chỉ nhướng mày với ông, tuy gì nhưng ý tứ trong ánh mắt rõ ràng.
Ai bảo bố ngẩn gì? Trách ai?
Chẳng lẽ để Hủ Hủ cứ chờ công.