Dường như cô giam cầm trong một thứ gì đó, thể cử động, càng thể lên tiếng.
Dẫu cho cô gào thét đến tận cùng, xung quanh vẫn hề lấy một tiếng đáp .
Cô chỉ thể trơ mắt đàn bà chiếm đoạt xác cợt, bộ đồ của cô bỏ .
Cô cố gắng bảo bình tĩnh.
Mặc dù sự việc quá đỗi hoang đường nhưng chương trình thực tế vẫn còn đang ghi hình, Khương Hủ Hủ lợi hại đến thế, chắc chắn cô sẽ nhận điều bất thường và đến cứu cô.
Cô tin tưởng cô .
Dựa những lời tự trấn an liên tục đó, Lư Hữu Du mới để bản rơi hố sâu hoảng loạn vô tận.
Ngay khi cô đang đếm từng giây chờ đợi phát hiện , cô thấy tiếng cửa phòng nghỉ mở từ bên ngoài.
Lư Hữu Du thể đầu, chỉ thể thấy những tiếng bước chân nhẹ đang tiến .
Tiếng bước chân của cô cũng chẳng của trợ lý.
Là ai chứ?
Lư Hữu Du dấy lên hy vọng và , bóng dáng Thương Lục hiện trong tầm mắt cô.
Cô chăm chú đảo mắt quanh những góc khuất trong phòng nghỉ, trong lòng dâng lên nỗi mong chờ vô hạn.
“Thương Lục! Đạo trưởng! ở đây!”
“ ở đây! là Hữu Du, Lư Hữu Du!”
“Sư ! ở đây! Mau cứu với!”
Lư Hữu Du gào thét , thế nhưng cũng như , giọng của cô thể phát , càng thể truyền đến tai bất kỳ ai.
Thương Lục cứ tự kiểm tra từng góc phòng, thấy ai đang kêu cứu .
Mà phòng nghỉ trống trơn sạch sẽ, chẳng cảm nhận bất kỳ thở của sinh hồn âm vật nào.
“Chẳng lẽ ở đây?”
Thương Lục thấp giọng tự , định xoay rời , bỗng nhiên, ánh mắt dừng con b.úp bê đặt bàn trang điểm.
Lý do chú ý đến con b.úp bê là vì nó dường như mô phỏng theo ngoại hình của Lư Hữu Du, thậm chí còn khoác bộ cổ trang cùng kiểu với vai diễn của cô trong Thịnh Thế Phương Hoa.
Thoạt qua, đó chính là một con b.úp bê theo tỷ lệ một một.
Giới huyền môn xưa nay vẫn luôn nhạy cảm với những loại b.úp bê thế .
Thương Lục cũng ngoại lệ.
Anh từng bước tiến gần phía con b.úp bê.
Lư Hữu Du trơ mắt Thương Lục tiến về phía , nỗi hy vọng tràn trề dâng lên trong đáy lòng. Cô cố gắng tạo động tĩnh để đáp nhưng cô vẫn chẳng thể gì cả.
Cô cứ thế Thương Lục đến mặt , sừng sững như một khổng lồ đó đưa tay cầm cô lên.
Cầm?
khoảnh khắc đó, Lư Hữu Du mới bàng hoàng nhận điều gì.
Trong tích tắc, cô rốt cuộc cũng hiểu giam giữ trong thứ gì!
Là con b.úp bê đó!!
Con b.úp bê mô phỏng mà cô đặt trong phòng nghỉ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-371.html.]
Vì thường xuyên khoe “búp bê” mạng xã hội cá nhân nên nhiều fan hâm mộ đều cô thích chơi b.úp bê BJD, họ cũng phần bình luận để khoe b.úp bê của chính họ.
Trong đó một fan hâm mộ tương tác với cô khá nhiều đặt riêng con b.úp bê dựa theo tạo hình của cô trong Thịnh Thế Phương Hoa.
Sau khi nhận , cô cực kỳ yêu thích, đoàn phim xảy chuyện ma quái, cô liền mang nó theo bên như một tấm bùa hộ mệnh.
Ai mà ngờ , con ma trong đoàn phim gián tiếp bảo vệ cô còn tấm bùa hộ mệnh cô tin tưởng nhất chính là thứ giam cầm cô.
Cảm nhận gương mặt Thương Lục đang phóng to mắt, Lư Hữu Du dốc hết sức tàn của linh hồn để gào lên cầu cứu.
Tuy nhiên, góc của Thương Lục, con b.úp bê mắt ngoài việc giống thật đến đáng sợ thì hề chút thở bất thường nào.
Ngắm nghía kỹ lưỡng hai giây, Thương Lục vẫn đặt b.úp bê về chỗ cũ.
Khoảnh khắc đặt chỗ cũ, Lư Hữu Du chỉ cảm thấy sự tuyệt vọng ập đến vây kín. Dẫu cho cô tuyệt vọng đến mức gào thành tiếng, linh hồn cô vẫn như giam cầm, thể bật nổi một lời.
“Đừng … đừng … cứu với.”
ở trong xác b.úp bê .
Cứu với…
Thế nhưng ai thấy lời cầu cứu của cô, Lư Hữu Du thấy tiếng cửa phòng nghỉ nữa đóng sầm, tiếng bước chân dần xa khuất.
Tựa như cả thế giới đang từng chút một vứt bỏ cô.
Thương Lục rời mà hề khiến nhân viên đoàn phim chú ý.
Khi trở về, Khương Hủ Hủ và “Lư Hữu Du” thử bấm máy .
Thế nhưng cảnh đầu tiên vẫn liên tục NG ( kỹ thuật/diễn xuất).
Nhìn ánh mặt trời bắt đầu nghiêng về phía tây, ánh sáng sắp tắt, Đạo diễn Hứa sốt ruột đến mức suýt chút nữa là nôn m.á.u tại chỗ.
Khương Hủ Hủ thoáng liếc thấy Thương Lục , chỉ thấy khẽ lắc đầu với cô.
Khương Hủ Hủ âm thầm nhíu mày, rằng Thương Lục tìm thấy manh mối nào ở phía phòng nghỉ.
Nếu thể rõ tình trạng hiện tại của Lư Hữu Du, chỉ còn cách cưỡng ép Dẫn Hồn.
rủi ro của việc cưỡng ép Dẫn Hồn là quá lớn, lỡ như hồn phách của Lư Hữu Du vẫn còn trong xác, chỉ cần sơ suất một chút thôi, hồn thể của cô cũng sẽ tổn thương.
Khương Hủ Hủ đang suy tư, bất giác lơ đãng trong chốc lát, điều khiến Tưởng Tiểu Vân – kẻ đạo diễn mắng suốt nửa buổi chiều – ngay lập tức chộp lấy sơ hở.
“Đạo diễn, tại em nhập tâm mà là xem… Hủ Hủ cứ lơ đãng như , bảo em diễn thế nào ?”
Giọng điệu cáo buộc của ả đầy vẻ tủi , chắc chắn sẽ tưởng Khương Hủ Hủ lơ đãng suốt cả buổi chiều.
Đạo diễn Hứa thấy ả còn dám đổ cho khác, tức đến mức suýt bật .
Còn hỏi ông diễn thế nào ư?
Diễn ngang, diễn dọc, diễn , kiểu gì cũng diễn , chỉ cô là nhiều chuyện nhất!
Trong lòng thì mắng thầm nhưng bên ngoài ông vẫn giữ gương mặt nghiêm nghị,
“ mắt, ai ai ảnh hưởng trạng thái, .”
Không cô nửa buổi chiều đều NG liên tục , mới rảnh rỗi đến mức lơ đãng ?
Nghe thấy giọng điệu thiếu kiên nhẫn của Đạo diễn Hứa, Tưởng Tiểu Vân nữa tức đến nổ phổi.
Ả diễn thì mắng ả, Khương Hủ Hủ lơ đãng thì tại mắng cô ?!