Ngay cả Tiêu Đồ cũng trải qua bao khó khăn mới miễn cưỡng ở , cô chỉ là một Đại Quỷ, đang mơ mộng hão huyền gì thế?
“Người kẻ mà cô thể đắc tội , nếu hồn phi phách tán thì ngoan ngoãn một chút.”
Khương Hủ Hủ đối diện với Hà Nguyên Anh hề sợ hãi, thậm chí còn chút hung dữ.
Chử Bắc Hạc vốn dĩ đó với khuôn mặt vô cảm, lúc thấy giọng điệu của cô, khẽ nhướng mày.
Dù Khương Hủ Hủ chỉ lộ vẻ lạnh lùng khi đối mặt với nhà họ Quan hoặc những kẻ đến gây rối còn mặt Khương Hoài đều tương đối ngoan ngoãn.
Không ngờ rằng khi đối phó với những quỷ vật , cảm xúc của cô phong phú đến .
Hà Nguyên Anh Chử Bắc Hạc đầy trông đợi, tự nhiên bỏ lỡ cái nhướng mày nhẹ của khi Khương Hủ Hủ đó Khương Hủ Hủ đang hung dữ như bảo vệ con , cô hiểu như chợt hiểu điều gì đó:
“Hóa ... là như .”
Hà Nguyên Anh bừng tỉnh ngộ: “Vị Công t.ử , hóa là đạo lữ của Đại sư ?”
Lời Hà Nguyên Anh thốt , cả Chử Bắc Hạc và Khương Hủ Hủ đều ngẩn .
Từ “đạo lữ” tuy chút xa lạ nhưng hề cản trở việc họ thấu hiểu ý nghĩa của nó.
Khương Hủ Hủ mở miệng định giải thích, Hà Nguyên Anh tự tiếp: “Thì là thế cũng chẳng trách .”
Nói đoạn, cô còn bộ cúi chào Khương Hủ Hủ nữa, giọng điệu tiếc nuối chân thành:
“Là đường đột , Đại sư là nên ý đồ với đạo lữ của cô.”
Trước đây cô nuôi dạy như nam nhi, trăm năm qua chỉ chăm chăm việc diệt tộc nhà họ Hà, hiếm khi thấy một nam t.ử khiến cô kinh diễm, chút rung động nhẹ đó chắc cũng tính là gì chứ?
Cô tuy là Đại Quỷ nhưng vẫn “quỷ đức”, chuyện tằng tịu nhòm ngó đạo lữ của khác.
Khóe miệng Khương Hủ Hủ co giật, giải thích nhưng lời đến bên môi nghẹn .
Thôi bỏ , giờ mà giải thích, chẳng cho Đại Quỷ thêm lý do để quấn lấy Chử Bắc Hạc .
Bị một Tiêu Đồ bám riết đủ phiền phức , nếu thêm một Đại Quỷ nữa, Chử Bắc Hạc chắc sẽ ghét bỏ cô đến c.h.ế.t, thậm chí thấy cô là tránh xa ba thước.
Nghĩ đến đây, Khương Hủ Hủ mặc định chấp nhận cách của Hà Nguyên Anh:
“Khụ, là .”
“Bây giờ giúp cô xác nhận quỷ khí để đăng ký thành Quỷ tu, chuyên tâm tu luyện, hại .”
Cô một cách nghiêm túc nhưng thấy Chử Bắc Hạc phía , đôi mắt đen sâu thẳm khẽ d.a.o động khi thấy phản ứng của cô.
Ánh mắt cô cũng mang theo vài phần thăm thẳm.
Hà Nguyên Anh thấy nhưng vì nghĩ đến mối quan hệ của hai nên cũng suy nghĩ nhiều.
Cảm nhận khí tức Chử Bắc Hạc, Hà Nguyên Anh vẫn từ bỏ ý định:
“Đại sư, hứa sẽ ý đồ với vị Công t.ử nhưng liệu... thể cho quỷ bộc của Công t.ử ?”
So với việc một Quỷ tu tầm thường, cô cảm thấy ở cạnh vị Công t.ử , tu vi của sẽ tiến triển nhanh hơn.
Đối mặt với yêu cầu đó, Khương Hủ Hủ đương nhiên từ chối một chút nể nang:
“Không , đừng hòng mơ tưởng.”
Hà Nguyên Anh thở dài, ngoan ngoãn thủ tục đăng ký.
Chử Bắc Hạc thấy giọng điệu cứng rắn hiếm thấy của cô, khóe môi bất giác khẽ cong lên một đường cung nhẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-379.html.]
Sau khi thuận lợi tất đăng ký phận Quỷ tu cho đối phương, Hà Nguyên Anh cũng ở dây dưa thêm, ủy khuất biến mất tại chỗ.
Cho đến khi xác định đối phương xa, Khương Hủ Hủ mới thở phào nhẹ nhõm, đầu thì thấy Chử Bắc Hạc đang .
Chợt nhớ đến chuyện nãy, cô vội giải thích với :
“Vừa như là cô cứ quấn lấy .”
Chử Bắc Hạc cô, hồi lâu trầm giọng đáp: “Ừ, .”
Khương Hủ Hủ âm thầm nhẹ nhõm.
Điều cô với chính là bình thường thể dối mặt quỷ thần, bởi vì quỷ thần thể dễ dàng thấu lời dối.
Mà sở dĩ Hà Nguyên Anh hề nghi ngờ là vì giữa cô và Chử Bắc Hạc vốn dĩ một tầng quan hệ hôn ước khơi thông.
Vị hôn phu cũng tính là đạo lữ.
Ừm, thế thì tính là dối.
Việc xong xuôi, Chử Bắc Hạc nghĩ đến chuyện linh lực của cô tiêu hao thì lập tức đưa cô về khách sạn nghỉ ngơi.
Khương Hủ Hủ , rời : “Có thể… ăn một bữa cơm mới ?”
Chử Bắc Hạc cho rằng cô chỉ đơn thuần ăn cơm: “Đói ?”
“Không đói.” Khương Hủ Hủ lắc đầu, thành thật : “ ở bên cạnh , linh lực hồi phục nhanh hơn.”
Chỉ trong một lát ở trong phòng bao, cô cảm nhận lượng linh lực tiêu hao đang dần dần khôi phục.
Thậm chí chẳng cần dùng đến linh phù, cứ ở như , cô cảm giác linh lực còn sót trong cơ thể như luyện trở nên tinh thuần hơn từng chút một đó lặng lẽ luân chuyển khắp cơ thể.
Tình huống là vì , Khương Hủ Hủ cần nghĩ cũng .
Chỉ thể là vì Chử Bắc Hạc đang ở ngay mặt đây.
Rất khai phá một công năng mới vị đại lão .
Cái bắp đùi thực sự khiến cô ôm mãi rời.
Chử Bắc Hạc rõ ràng cũng ngờ còn “tác dụng” , nhất là khi cô còn “mục đích” của một cách hề che giấu.
Nhất thời nên giận nên .
Tuy nhiên, cũng bài xích sự “ ý đồ riêng” .
Khương Hủ Hủ chủ động mở lời ăn cơm, Chử Bắc Hạc tất nhiên sẽ keo kiệt một bữa ăn.
Anh trực tiếp bảo nhà hàng mang các món đặc sắc lên, thậm chí để lý do giữ cô ở lâu hơn, còn gọi những món cần thời gian chế biến công phu.
Bữa cơm kéo dài gần hai tiếng đồng hồ.
Đây là điều từng trong các cuộc hẹn dùng bữa đây của Chử Bắc Hạc.
Khương Hủ Hủ ăn đến mức thỏa mãn.
Lúc , gương mặt cô sớm còn vẻ tái nhợt như lúc đầu, ngược còn ánh lên vẻ hồng hào đầy sức sống.
Người thì hiểu là cô ăn một bữa no nê.
Người tưởng cô hấp thụ tinh khí của ai.