Vì Quan Nhụy Nhụy, tài sản ít ỏi còn của gia đình gần như cạn kiệt, mà đến tận bây giờ, Quan Nhụy Nhụy vẫn mảy may nhận thức điều gì.
Ngay cả lúc cũng .
Quan Nhụy Nhụy gương mặt lạnh băng của Quan Khải Thâm, trong lòng càng thêm ấm ức và bất mãn.
“ là em gái , bảo vệ chẳng lẽ chuyện đương nhiên ?”
Cô xong hùng hổ bổ sung: “Huống hồ tài sản bố để cũng phần của , còn tính toán chuyện lấy tiền của gia đình lấp đầy lỗ hổng của công ty đấy!”
Thay vì đem tiền lấp chỗ trống của công ty, lấy một ít để bảo vệ cô chẳng là việc nên hơn ?
Quan Khải Thâm giọng điệu đương nhiên đó của cô , cả như c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Anh từng nghĩ rằng, em gái hết mực yêu thương từ nhỏ suy nghĩ như .
Những ngày qua, vì chuyện công ty mà kiệt sức, ngay cả khi cô gặp chuyện, phản ứng đầu tiên của vẫn là giải quyết những rắc rối đó.
Vậy mà từng ngờ tới, những việc trong mắt cô là điều hiển nhiên.
Thậm chí, cô còn luôn cho rằng tiêu xài tiền vốn dĩ thuộc về .
Quan Khải Thâm như thể đầu tiên thấu em gái .
Không, đó nhận .
Khi oán linh quấn , cả sắp suy sụp, cô đến cả cái ngọc bài cũng chịu cho mượn dùng tạm.
Dù cho cái ngọc bài đó vốn dĩ là của .
Anh sớm nên , cái tính cách ích kỷ, bạc bẽo nuôi dưỡng bởi sự nuông chiều của bố cô sẽ bao giờ đổi chỉ vì là trai cô .
Giây phút , Quan Khải Thâm kiềm mà chìm sự tự giễu cay đắng.
Gia đình họ vì thứ mà tan nát đến mức hiện tại?
Thật là nực .
Quan Khải Thâm bỗng chốc chẳng còn quản nữa.
Công ty phá sản thì cứ phá sản , tương lai của Quan Nhụy Nhụy cũng quan tâm nữa.
Cứ như .
Ngàn lời , cuối cùng chỉ đọng trong ánh mắt thất vọng và chán chường.
“Căn nhà cô cứ tự ở, mỗi tháng sẽ cho cô năm vạn đồng chi phí sinh hoạt từ nay về , sẽ quản cô nữa.”
Quan Khải Thâm lạnh lùng xong, màng đến phản ứng của cô mà xoay rời .
Quan Nhụy Nhụy thấy thế thì ngơ ngác .
Năm vạn đồng là cái gì?
Năm vạn đồng thì gì cơ chứ?
Cô đuổi theo hỏi Quan Khải Thâm lời đó ý gì? Anh định bỏ mặc cô ?
Lấy hết tiền của gia đình mà chỉ để mỗi tháng năm vạn cho cô ?
Sao thể như ?!
Quan Nhụy Nhụy cố gắng đuổi theo nhưng đôi chân vì gãy xương hai nên thể cử động, chỉ thể trơ mắt Quan Khải Thâm rời .
Giây phút đó, lòng Quan Nhụy Nhụy thực sự hoảng loạn.
Với tình trạng hiện tại, nếu trai quản cô nữa, cô đây?
Sao thể mặc kệ cô chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-385.html.]
Cô gọi điện thoại bắt nhưng phát hiện chiếc điện thoại đập nát.
Lúc , Quan Nhụy Nhụy mới thực sự cảm thấy hối hận.
Nằm co quắp chiếc giường của căn hộ cũ, lòng Quan Nhụy Nhụy oán hận, oán Quan Khải Thâm, oán bố nhưng kẻ mà cô oán hận nhất, vẫn luôn là Khương Hủ Hủ.
Trời tối từ lúc nào.
Quan Nhụy Nhụy cảm thấy cơn đói ập đến từ bụng, mới nhớ vẫn ăn gì.
Ánh mắt cô rơi phần cơm hộp đặt bàn, đáy mắt thoáng nét chán ghét.
Đừng là đồ ăn nguội lạnh, chỉ riêng phần cơm mấy chục đồng thì mà nuốt nổi?
nếu ăn, cô cũng chẳng thể đặt món mới...
Trong lúc đang do dự, cánh cửa lớn bên ngoài một nữa đẩy .
Ánh mắt Quan Nhụy Nhụy khẽ động, vội vàng nghiêng , lưng về phía cửa, đợi đến khi tiếng bước chân gần mới lên tiếng, giọng đầy oán khí:
“Không quản nữa ? Còn đây gì? Cho dù xin thì cũng tha thứ cho !”
Quan Nhụy Nhụy xong thấy phía vẫn im lặng đáp.
Cô chút kỳ lạ, cố gắng chịu đau xoay cửa.
Mặc dù ánh đèn trong phòng mờ nhạt nhưng cô vẫn nhận từ dáng hình đối phương rằng, đang mặt , là trai!
Đồng t.ử Quan Nhụy Nhụy co rút dữ dội, khoảnh khắc đó trong đầu cô hiện lên đủ loại viễn cảnh kẻ trộm đột nhập g.i.ế.c , tiếng thét gần như nghẹn ở cổ họng.
lúc , đèn trong phòng bật lên “tách” một tiếng.
Sau ánh sáng ch.ói mắt, Quan Nhụy Nhụy rõ ở cửa: “Ông... ông là ai? Làm ông đây!?”
Người đến là một lão giả bảy mươi tuổi, hình gầy gò, đôi má vì lý do nào đó mà lõm sâu xuống, cả tỏa một luồng khí âm u.
Lão cô , khóe miệng từ từ nhếch lên một nụ :
“Ta là đến để giúp con.”
Nụ gương mặt lão giả mang theo vẻ âm hiểm, lời khiến tim Quan Nhụy Nhụy chấn động mạnh:
“Ta thể giúp con đối phó với Khương Hủ Hủ.”
Quan Nhụy Nhụy mừng rỡ như điên nhưng rốt cuộc vẫn gạt bỏ sự đề phòng trong lòng: “Khương Hủ Hủ lợi hại như , ông giúp bằng cách nào?”
Người nọ tiến lên một bước để Quan Nhụy Nhụy rõ diện mạo .
“Có lẽ con còn nhận nhưng năm đó tính mệnh cách của Khương Hủ Hủ tương hợp với con, đồng thời truyền dạy pháp môn hoán mệnh cho nhà họ Quan chính là , họ Cát.”
Nghĩa là mười tám năm thuận lợi của Quan Nhụy Nhụy đều là do lão ban tặng.
Đôi mắt Quan Nhụy Nhụy chợt lóe lên: “Ông chính là Cát đại sư?!”
Phải rằng lúc cô gặp chuyện, gia đình tìm đối phương giúp đỡ nhưng thế nào cũng liên lạc .
Cô vốn dĩ từ bỏ hy vọng, ngờ tự xuất hiện nữa!
Nghĩ đến đây, Quan Nhụy Nhập lập tức dấy lên hy vọng với đối phương:
“Cát đại sư, đây ông ? Nhà chúng xảy chuyện lớn !”
Cát đại sư ánh mắt âm trầm.
Tất nhiên lão nhà họ Quan xảy chuyện gì.
Vì ngay khi Khương Hủ Hủ phá giải cấm thuật mà lão dày công bày trí suốt mười tám năm qua, lão hứng chịu sự phản phệ trực tiếp.