Thế nhưng Khương Trừng – thường xuyên qua với Lộ Tuyết Khê – xuất hiện tình trạng hao tổn khí vận giống hệt Lư Hữu Du. Hai chuyện đặt cạnh khiến thể hoài nghi.
Khương Hủ Hủ cũng chẳng hề che giấu ý định nghi ngờ của .
Lộ Tuyết Khê cô nhắc chuyện b.úp bê từ tóc c.h.ế.t, sắc mặt trắng bệch trong chớp mắt, gương mặt tràn đầy vẻ luống cuống cùng sự hoảng loạn đến mức khó tin.
“ , tóc của con b.úp bê đó từ tóc c.h.ế.t, chỉ đặt một con trong xưởng thôi…”
Vẫn là phản ứng y hệt tối hôm đó, chỉ khác là cô còn lắc đầu điên cuồng đến mức vỡ vết thương ngất mà đó là những giọt nước mắt lã chã rơi.
“Bà nội, con thực sự con b.úp bê đó vấn đề, tin con , nếu b.úp bê vấn đề thì con chắc chắn để nó ở trong nhà.”
Khương Lão Thái Thái đối với khác thì nghiêm khắc nhưng khi đối mặt với Lộ Tuyết Khê tràn đầy vẻ từ ái. Thấy cô , bà càng xót xa.
“Tuyết Khê đừng , bà nội đương nhiên tin con, đứa trẻ ngoan, đừng nữa.”
Khương Lão Thái Thái từ nhỏ thiên vị cháu họ bên ngoại , ai cũng đều rõ.
Đây cũng là lý do tại Lộ Tuyết Khê cố tình đón bà nội trở về.
Cô Khương Hoài chắc chắn sẽ buông tha chuyện b.úp bê tóc c.h.ế.t và duy nhất trong cái nhà thể thực sự che chở cho cô , chỉ Khương Lão Thái Thái.
Khương Trừng tuy về phía cô nhưng sức nặng đủ.
Cũng là do cô quá nóng vội, khi tay với Lư Hữu Du còn rút ít khí vận từ Khương Trừng.
Hai chuyện cộng hưởng mới khiến Khương Hủ Hủ nảy sinh nghi ngờ.
Biết thế hôm nay cô đưa bà nội về nhà muộn hơn một chút.
Trong đôi mắt đau khổ, buồn bã của Lộ Tuyết Khê thoáng qua hai phần hối hận.
Khương Lão Thái Thái thấy càng thêm đau lòng, bà phất tay một cái:
“Được ! Vừa về đến nhà cho gia đình yên ! Làm đau cả đầu, giải tán hết !”
Khương Lão Thái Thái chuyện b.úp bê, khi Tuyết Khê đến tìm, bà giải thích qua. Ban đầu bà còn thấy cô quá, một chuyện nhỏ nhặt thế trong nhà ai trách móc cô thật.
Ai ngờ tận mắt chứng kiến thấy từng từng một cứ xoáy sâu buông!
Khương Lão Thái Thái thẳng nhưng ánh mắt về phía Khương Hủ Hủ đầy thiếu kiên nhẫn.
Lời ý tứ đều là cô đang gây chuyện khiến gia đình bất hòa.
Cảnh tượng thật quen thuộc bao.
Khi Khương Hủ Hủ mới về nhà, vì chịu nhường phòng cho Khương Oánh, em Khương Trừng cũng từng chỉ trích cô đảo lộn sự bình yên của gia đình.
Thái độ của lão thái thái lập tức đ.â.m trúng nỗi đau của Khương Vũ Thành.
Lúc đó, vì rõ đầu đuôi câu chuyện mà tùy tiện bảo Hủ Hủ nhường phòng, dù Hủ Hủ còn giận nữa nhưng cứ mỗi khi nhớ , Khương Vũ Thành đều cảm thấy hối hận.
Ông từng hồ đồ một , thể để lão thái thái đổ hết tội lên đầu Hủ Hủ!
“Mẹ, chuyện gì chuyện nấy, bây giờ đang chuyện của Khương Trừng. Chuyện hụt ba ngàn vạn là con nêu , chuyện b.úp bê là Khương Tố , Hủ Hủ đưa nghi vấn góc độ chuyên môn của con bé, gọi là loạn?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-398.html.]
Giọng Khương Vũ Thành nghiêm nghị, hiếm thấy tỏa một luồng áp lực mạnh mẽ.
“Chẳng lẽ trong nhà xảy chuyện, nên hỏi cho rõ ràng ? Chỉ cần lóc là thể cho qua chuyện ư?”
Sự nghiêm túc đột ngột của Khương Vũ Thành chỉ khiến nhà họ Khương bất ngờ mà đến cả Khương Hủ Hủ cũng ngạc nhiên.
Ai cũng Khương Lão Thái Thái vì bảo vệ Lộ Tuyết Khê nên mới cố tình để khép câu chuyện.
Bà là lớn trong nhà, sức khỏe vốn , hôm nay mới về đến nhà.
Dù là để bà an tâm, cũng nên thuận theo ý bà mà giải tán.
Ai ngờ, vốn luôn chiều theo ruột như Khương Vũ Thành trở nên nghiêm túc đến thế.
Đặc biệt là câu cuối cùng, rõ ràng là nhắm thẳng Lộ Tuyết Khê.
Khương Vũ Thành tuy vẻ ngoài nghiêm khắc, dạy dỗ các cháu trai khác cũng từng nương tay nhưng đối với Lộ Tuyết Khê – vốn là cháu họ gửi gắm, dù cô sai, ông cũng quá mức khắt khe.
Đây là đầu tiên, Khương Vũ Thành thể hiện sự bất mãn với Lộ Tuyết Khê mặt bao nhiêu .
Mặc dù như vẻ dựa vai vế để bắt nạt vãn bối.
chẳng lão thái thái bây giờ cũng đang dựa vai vế để bắt nạt con gái ông ?
Lão thái thái bảo vệ Lộ Tuyết Khê mà con gái ông chịu uất ức.
Vậy thì đừng trách ông cho Lộ Tuyết Khê mất mặt.
Quả nhiên, ngay khi thấy câu của Khương Vũ Thành, Lộ Tuyết Khê c.h.ế.t lặng tại chỗ, ngay cả giả cũng dám nữa.
Khương Lão Thái Thái càng thể tin mà đứa con trai trưởng.
Lần đầu tiên ông phản bác thể coi là do lời qua tiếng .
phản bác liên tiếp hai , lão thái thái rõ ràng tức giận đến cực điểm.
Bà chỉ tay Khương Vũ Thành, ngón tay run rẩy:
“Con… con đang trách ?!”
Khương Vũ Thành trầm mặt đáp, trái Khương Hoài bên cạnh mỉm tiếp lời:
“Bà nội, bố ý đó, bố chỉ là xót sức khỏe của bà thôi.”
Khương Hoài dừng một chút như thể đầy bất đắc dĩ:
“Ai cũng sức khỏe bà cần tĩnh dưỡng, những chuyện nhỏ nhặt trong nhà đều phiền đến bà, ngay cả ông nội đó cũng dặn dò đặc biệt để bà nhọc lòng…”
Lời Khương Hoài tuy ẩn ý nhưng ý tứ vô cùng rõ ràng.
Đã bệnh cần tĩnh dưỡng vì chút chuyện cỏn con mà đón bà về, điều chỉ là điều mà còn là đặt sức khỏe của bà tâm.
Lời Khương Hoài dứt, sắc mặt Lộ Tuyết Khê và Khương Trừng đồng loạt trắng bệch.
Lộ Tuyết Khê là vì tìm chỗ dựa để bảo vệ chính còn Khương Trừng là vì lời Lộ Tuyết Khê, hy vọng bà nội ở đây thì sẽ bác cả mắng quá thê t.h.ả.m.