Giọng chút lạc điệu, bàn tay nắm c.h.ặ.t điện thoại lộ rõ gân xanh, đủ thấy tâm trạng cô lúc cũng bình lặng như vẻ ngoài.
Đường Y Nhân để ý đến cảm xúc của con gái, con bé cộc lốc như còn cảm thấy bất mãn.
Đường Mỹ Đường vô cùng quả quyết:
“Chuyện quan trọng đương nhiên trực tiếp, chuyện qua điện thoại rõ ràng. Hơn nữa, nếu cô quá khích gặp chuyện đường tới đây thì ?”
Dù Đường Y Nhân đang nóng lòng xác nhận với cô bé nhưng thấy con gái cũng lý, bà đành im lặng.
Ekip chương trình cùng con nhà họ Đường chờ tại phòng khách.
Khán giả trong phòng livestream cũng tò mò xem cảnh con nhận nên cũng chẳng lấy phiền mà kiên nhẫn chờ đợi.
Đợi một tiếng đồng hồ, chuông cửa nhà cuối cùng cũng vang lên.
Đường Y Nhân vốn đợi đến sốt ruột, lập tức bước nhanh tới mở cửa. Khi thấy bóng hình quen nhưng mảnh khảnh ngoài cửa, hốc mắt bà đỏ ửng, giọng nghẹn ngào run rẩy:
“Xuân Hiểu...”
Tim Đường Xuân Hiểu thắt , gương mặt thoáng chốc căng thẳng, cô vội bước lên đỡ lấy bà:
“Cô giáo, cô ? Có chuyện gì xảy ạ?”
Chẳng lẽ sức khỏe của cô giáo ...
Sự lo lắng gương mặt Đường Xuân Hiểu hề giấu giếm.
Cô dìu Đường Y Nhân nhà nhưng khi thấy đám đông và máy trong phòng khách, bước chân cô khựng .
Còn kịp hỏi thêm câu nào, cánh tay Đường Y Nhân nắm c.h.ặ.t. Vừa cất tiếng, nước mắt bà rơi xuống:
“Xuân Hiểu, con gái của ... con là con gái của ...”
Dù qua xác minh nhưng khoảnh khắc thấy Đường Xuân Hiểu lúc , Đường Y Nhân khẳng định, đây chính là con gái .
Đường Xuân Hiểu rúng động , đột ngột sang Đường Y Nhân, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Thế nhưng sự kinh ngạc đó vì Đường Y Nhân cô là con gái bà mà là kinh ngạc ở chỗ, Đường Y Nhân chuyện ?
Khương Hủ Hủ và vài vị khách mời quan sát biểu cảm của Đường Xuân Hiểu, lúc trong lòng đều câu trả lời.
Đường Xuân Hiểu, rõ thế của .
Thế nhưng... tại suốt ba năm qua, cô từng hé răng nửa lời?
Đường Y Nhân phản ứng của Đường Xuân Hiểu, nước mắt thể kìm nén mà tuôn rơi như mưa, giọng nghẹn ngào tràn đầy sự xót xa và hối hận.
“Con từ lâu đúng ? Con … tại cho ? Con còn dùng chính thọ mệnh của để đổi lấy sự hồi phục cho … Sao con ngốc thế?”
Rõ ràng nợ cô, chính là như cô đây.
Nếu thể, bà thà c.h.ế.t còn hơn để con giảm thọ cứu .
Con gái của bà còn trẻ như …
Đường Xuân Hiểu thấy sự đau xót và hối hận trong giọng của Đường Y Nhân, nhất thời cũng cầm lòng mà đỏ hoe mắt.
Hồi lâu , cô cúi đầu lắc lắc đầu, giọng khàn trầm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-425.html.]
“Con… vì con là con gái của cô mà con mới cứu cô.”
Cô cứu cô giáo xong mới , chính là con gái của cô.
Lời Đường Xuân Hiểu quá đột ngột, chỉ Đường Y Nhân hiểu mà những mặt ở đó, bao gồm cả Khương Hủ Hủ, đều cảm thấy khó hiểu.
“Lời nghĩa là ?”
Tuy hiểu tại Đường Xuân Hiểu nhận với Đường Y Nhân nhưng dùng đến Kế Mệnh Thuật – thuật pháp chỉ thể thực hiện giữa những quan hệ huyết thống nên trong lòng đều mặc định rằng cô rõ mối quan hệ con giữa hai , mới cam lòng đ.á.n.h đổi thọ mệnh để cứu bà.
Đường Y Nhân cũng nghĩ như thế.
Đường Xuân Hiểu bà hiểu lầm, nhịn ngước mắt bà. Ánh mắt đó, chẳng giống một đứa trẻ đang luyến tiếc mà giống như đang đối diện với một trưởng bối mà sâu sắc kính yêu.
Chỉ là khi hai phận trùng hợp với khiến cảm xúc của cô dành cho bà càng trở nên phức tạp.
“Ban đầu, con chỉ báo đáp cô… Nếu cô giáo đón con khỏi ngọn núi đó, con lẽ… sớm c.h.ế.t .”
Đường Xuân Hiểu, tên thật là Đường Xuân Thảo.
Nhìn cái tên của một đứa trẻ, thực chất thể thấy mức độ quan tâm của cha đối với nó.
Tên của cô là do cha tùy tiện đặt, giống như những ngọn cỏ dại mọc đầy núi mùa xuân, tầm thường chẳng ai để mắt tới.
Khi đó cô cặp vợ chồng nọ mua về nhà, thực chất là để sinh con.
Ở nông thôn một quan niệm rằng, nếu phụ nữ mãi mang thai, lẽ là do duyên phận với đứa trẻ tới, cần mang một đứa trẻ khác về nhà , đứa trẻ đó sẽ giúp cha mang đứa con ruột thịt đến.
Đó chính là mục đích duy nhất khiến Đường Xuân Thảo mua về.
như mong của cha nuôi, năm thứ ba khi Đường Xuân Thảo đến nhà, họ quả nhiên thuận lợi sinh một con trai.
Đáng lẽ đây là một cuộc “hợp tác” hảo.
Thế nhưng con thường quên cái “gốc”. Cặp vợ chồng đó từng con ruột nên mới nhận nuôi Đường Xuân Thảo nhưng khi đạt mục đích, họ bắt đầu chán ghét đứa trẻ thừa thãi vì thấy ngứa mắt.
Thế là Đường Xuân Thảo trở thành đứa trẻ dư thừa trong nhà.
Cha nuôi bắt đầu quát mắng cô, bắt cô bé nhỏ xíu đủ việc trong nhà.
Giặt tã cho em trai, rửa bát, cho gà ăn, cho heo ăn, trông em…
Đường Xuân Thảo lớn lên trong sự khổ cực như thế.
Khi đó cô là con ruột, chỉ cho rằng cha trọng nam khinh nữ.
Chuyện ở trong thôn phổ biến, Đường Xuân Thảo rõ nhưng trong lòng vẫn thấy buồn, cô tương lai của ở .
Cách duy nhất cô thể nghĩ để đổi hiện trạng là học.
Vì thế cô học hành vô cùng chăm chỉ.
Cho đến khi hết tiểu học, cha nuôi cô học tiếp nữa với lý do nhà đủ điều kiện nuôi hai đứa trẻ học.
Ở nơi sơn cùng thủy tận , giáo d.ụ.c bắt buộc chín năm khó thực thi.
Đường Xuân Thảo tiếp tục đến trường nhưng cô đơn thuần cầu xin họ thương xót là vô ích nên cô đưa một lý do khác mà họ thể từ chối.
Chỉ cần cô tiếp tục học, cô mới thể kèm cặp việc học cho em trai, giúp em trai thuận lợi thi đỗ đại học.